Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1965

Tiết Sâm hiểu rõ, việc anh đuổi theo lúc này chẳng khác nào tự đưa mình vào chỗ chết, anh nên giữ lấy lý trí để chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng ở phía hậu phương.

Thế nhưng, anh không tài nào ép bản thân mình bình tĩnh được như thế.

Năm ấy khi còn nhỏ, anh đã tận mắt chứng kiến cha mẹ mình cùng chết với Mẫu Trùng, từ đó phải phiêu bạt nhiều năm, thậm chí là rời bỏ cả Đế quốc.

Đó là cảnh tượng ám ảnh mà cả đời này anh không thể nào quên được.

Giờ đây, cảnh tượng tương tự lại tái hiện ngay trước mắt, làm sao anh có thể lặp lại lựa chọn của năm xưa cho được?

Gương mặt Tiết Sâm trầm xuống, nhưng trong ánh mắt lại tràn đầy vẻ kiên định không gì lay chuyển nổi.

Anh chuyển từ chế độ lái thủ công sang điều khiển bằng tinh thần lực. Thể chất của anh chỉ ở cấp A, vốn dĩ không thể đuổi kịp tốc độ của Tô Lê. Thế nhưng tinh thần lực của anh lại đạt cấp song S, quả nhiên sau khi thay đổi phương thức điều khiển, tốc độ của cơ giáp lập tức tăng vọt.

Chiếc cơ giáp tựa như một bóng ma xé toạc vòng vây của Trùng tộc, lao thẳng về phía Tô Lê đang ở phía trước.

“Ký chủ, Tiết Sâm đuổi kịp rồi.” 2333 lên tiếng báo tin.

“Đuổi kịp rồi sao?” Tô Lê hơi kinh ngạc, nhưng ngay sau đó liền nở nụ cười: “Hừm, anh ấy quả nhiên vẫn rất lợi hại nha.”

Trong lời nói của cô mang theo vài phần đắc ý khó giấu, Tô Lê vừa điều khiển vừa liên lạc với Tiết Sâm: “Sao anh lại tới đây?”

Giọng nói của Tiết Sâm vẫn mang vẻ lạnh lùng, điềm tĩnh như cũ: “Tôi biết cách để tiêu diệt triệt để lũ sinh vật đáng ghét này.”

“Cái gì cơ?” Tô Lê có chút khó hiểu.

“Em đừng quản nữa, cứ để tôi dẫn dụ Trùng tộc vào hố đen.” Giọng điệu của anh mang theo sự kiên quyết không cho phép phản kháng, khiến Tô Lê lập tức nổi giận.

“Thân xác phàm trần của anh mà rơi vào hố đen thì chỉ có con đường chết thôi!”

“Ừ.” Tiết Sâm không hề phủ nhận, nhưng vẫn dứt khoát lao đi không chút do dự.

Thế là, hai chiếc cơ giáp cùng lao về phía hố đen, không ai chịu nhường ai.

Mắt thấy hố đen đã ở ngay trước mặt, lực hút kinh khủng khiến cơ giáp của cả hai bắt đầu chao đảo không vững. Đám Trùng tộc phía sau dường như cũng cảm nhận được nguy hiểm nên tốc độ dần chậm lại.

Tô Lê sao có thể để công sức đổ sông đổ biển vào phút cuối cùng này được? Cô trực tiếp đẩy mức mô phỏng mùi hương lên tối đa. Quả nhiên, lũ sâu bọ kia lại điên cuồng đuổi theo như thiêu thân lao vào lửa.

Hố đen đã cận kề ngay trước mắt, ngay khoảnh khắc cả cơ giáp và lũ Trùng tộc sắp sửa bị hút vào bên trong, cơ giáp của Tiết Sâm đột ngột đâm mạnh vào Tô Lê, hất văng cô ra xa. Còn chính anh lại mang theo đám Trùng tộc kia lao thẳng vào hố đen sâu thẳm.

Khi Tô Lê định thần lại thì vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng ấy, trong phút chốc, cô cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương bao trùm lấy toàn thân, khiến cô như đông cứng lại.

“Tiết Sâm!!!”

Nỗi hoảng loạn chưa từng có bủa vây lấy tâm trí, cô cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, rồi một bóng tối bao trùm lấy mọi thứ.

“Tiết Sâm!!!” Đôi mắt Tô Lê đỏ rực, trông cô lúc này chẳng khác nào một vị sát thần khát máu, đáng sợ đến mức 2333 cũng phải sợ hãi trốn biệt tăm.

Cô quay đầu, lái cơ giáp lao thẳng vào hố đen.

Vào khoảnh khắc này, chẳng còn điều gì quan trọng nữa.

Nhiệm vụ là gì, Trùng tộc là gì, hay nhân loại ở thế giới này ra sao, cô đều không còn quan tâm nữa.

Dù cô hiểu rõ rằng anh có chết ở thế giới này thì cũng không phải là cái chết thật sự, nhưng cô không muốn và cũng không thể chịu đựng nổi cảm giác mất mát này.

Ngón tay Tô Lê run rẩy kịch liệt, khoảnh khắc bị hút vào hố đen, trời đất quay cuồng, một tiếng nổ vang lên, cô hoàn toàn mất đi tri giác.

Tô Lê cảm thấy mình như bị nhốt trong một chiếc hộp tối tăm, cô không thể cử động, không thể nói năng, cũng chẳng thể đi lại.

Cô vẫn nhớ mình đã rơi vào hố đen, sau đó thì hôn mê bất tỉnh. Thế nhưng, cô là người máy mà, tại sao lại có thể hôn mê được chứ?

Chẳng lẽ… năng lượng trong cơ thể người máy này đã cạn kiệt rồi sao?

Vừa nghĩ đến khả năng đó, Tô Lê liền cảm thấy không ổn chút nào. Chuyện này phải khởi động lại thế nào đây, cô đâu có thấy cái công tắc nào đâu! Còn 2333 nữa, cửa hàng hệ thống cũng không mở được, cô muốn đổi đạo cụ cũng không xong!

Và còn nữa… Tiết Sâm, không biết giờ này anh ấy còn sống hay đã chết…

Đề xuất Hiện Đại: Mười Năm Làm Thế Thân Cho Em Gái Song Sinh
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện