“Mẫu hậu, nhi thần đã quyết định rồi.” Lục Xác nói xong câu đó liền đứng dậy, nắm lấy tay Tô Lê định rời đi.
Tô Lê vội vàng hành lễ với Thái Hậu rồi mới lật đật đi theo bước chân của Lục Xác.
“Bệ hạ... Bệ hạ...” Nàng bị hắn kéo đi thật nhanh, đám cung nữ thái giám theo hầu bên cạnh ai nấy đều im như ve sầu mùa đông, bước chân khẽ khàng không dám gây ra tiếng động.
Gương mặt Lục Xác lạnh lùng, chẳng mảy may để tâm đến tiếng gọi của Tô Lê. Trong lòng hắn lúc này chỉ có một ngọn lửa giận đang bùng cháy. Thái Hậu muốn nạp phi cho hắn, vậy mà nàng lại thản nhiên đồng ý... Thậm chí sắc mặt nàng chẳng hề thay đổi chút nào, lẽ nào nàng thực sự không quan tâm sao?
Tô Lê vốn mặc váy dài chấm đất, bị hắn kéo đi nhanh như vậy nên không sao theo kịp. Bước chân loạng choạng, nàng vô tình dẫm phải vạt váy của chính mình.
“Bệ hạ... Á!”
Một tiếng kêu khẽ vang lên, bàn tay đang được hắn nắm chặt cũng tuột mất. Lục Xác nhíu mày quay người lại, liền thấy Tô Lê đã ngã nhào trên đất, cung nữ bên cạnh vội vàng tiến lên đỡ nàng.
Tim hắn thắt lại, vội vàng chạy đến bên nàng: “Ái phi, nàng sao rồi?”
Tô Lê chỉ cảm thấy lòng bàn tay và đầu gối đau rát như lửa đốt. Nàng thầm mắng trong lòng, cái tên nam chính này có bệnh à! Tức chết nàng rồi! Đau chết nàng rồi!
Lục Xác ngồi thụp xuống, cẩn thận lật bàn tay nàng lên. Đôi bàn tay trắng nõn nà giờ đây đã bị trầy xước, rướm máu, bụi bẩn dính vào vết thương trông thật xót xa. Hắn cảm thấy nhói lòng, cơn giận dữ lúc nãy tan biến sạch sành sanh, thay vào đó là sự tự trách vô hạn.
Lục Xác bế thốc nàng lên, gầm lên với đám người xung quanh: “Mau đi gọi thái y!!”
Một đám thái y vây quanh băng bó vết thương cho Tô Lê, trong lòng không khỏi ngơ ngác. Chẳng qua chỉ là trầy da một chút thôi mà, sao lại làm rùm beng như sắp chết đến nơi thế này... Xem ra Hoàng Thượng thực sự vô cùng để tâm đến Quý Phi nương nương.
Đám cung nữ bên cạnh Tô Lê thì nơm nớp lo sợ. Tính tình Hoàng Thượng thất thường như vậy, thật khiến người ta kinh hãi.
Còn bản thân Lục Xác, hắn thực sự có chút lúng túng. Rõ ràng hắn không muốn làm nàng đau, nhưng cuối cùng vẫn khiến nàng bị thương.
Căn phòng đầy người nhưng mỗi người một ý nghĩ riêng. Sau khi bôi thuốc xong, các thái y đều lui ra. Lục Xác không biết phải nói gì, có áy náy, có bất an, nhưng hắn chưa bao giờ biết xin lỗi, cũng chẳng biết phải làm thế nào. Thế là hắn chỉ im lặng một lúc, dặn dò cung nữ chăm sóc Tô Lê thật tốt rồi rời đi.
Đợi Lục Xác đi khuất, Tô Lê mới không nhịn được mà đảo mắt một cái. Cái tên nam chính này chắc chắn có thù với nàng rồi! Không nói đến việc hắn kéo hết thù hận của cả hậu cung về phía nàng, giờ còn làm nàng bị thương nữa... Nàng nhìn đôi bàn tay thon thả bị băng bó như chân gấu, khóe miệng không tự chủ được mà giật giật.
“Nương nương, người có muốn dùng chút gì không?” Tiểu Ngọc xót xa hỏi.
Tô Lê không đói, nhưng nằm thế này thực sự khó chịu. Tay đau, chân cũng đau, nhất là sau khi bôi thuốc, dược tính ngấm vào lại thấy hơi ngứa. Nàng nghĩ ngợi một hồi, quyết định ăn để giải sầu: “Bổn cung muốn ăn chút đồ ngọt, ngươi đi lấy một ít tới đây.”
Tuy nhiên, cả hai tay đều bị thương, ăn uống gì cũng phải có người đút, thật là bất tiện đủ đường.
Tin tức trong cung lan truyền rất nhanh, chuyện Tô Lê bị thương chẳng mấy chốc đã truyền đi khắp nơi. Các phi tần khác đều nghiến răng kèn kẹt vì ghen ghét, có lẽ trong lòng họ đều mong nàng ngã một phát chết luôn cho rảnh nợ.
Thái Hậu cũng có chút không hài lòng, cái nhìn của bà dành cho Tô Lê ngày càng phức tạp. Ban đầu bà vốn yêu thích nàng, nhưng cũng vì nàng mà Lục Xác ngay cả việc nạp phi cũng không chịu. Trước đây, dù hắn không thích những cô gái đó, nhưng nếu bà kiên quyết, Lục Xác vẫn sẽ thu nhận vào cung.
Nhưng hiện tại, hắn lại bày tỏ thái độ rõ ràng rằng sẽ không nạp thêm bất kỳ ai nữa.
Đề xuất Hiện Đại: Đã Nói Cùng Nhau Trồng Trọt, Sao Ngươi Lại Lén Đi Ngự Thú?