Lục Xác đăm đăm nhìn vào đôi mắt trong veo như chứa cả làn nước mùa thu của nàng, khẽ gật đầu: “Chỉ cần... chỉ cần nàng không rời bỏ trẫm.”
“Thần thiếp làm sao có thể rời đi được chứ?” Tô Lê mỉm cười hỏi ngược lại. Dù sau này nàng có đi thật, thì vẫn sẽ để lại một bản sao thay thế mà. Đây là điều mà 2333 đã tiết lộ cho nàng biết.
Lục Xác đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má nàng, rồi cúi xuống đặt lên đó một nụ hôn nồng nàn.
Cuối cùng, bộ cung trang cầu kỳ trên người Tô Lê vẫn không tránh khỏi vận mệnh bị giày vò đến thảm hại. Một bộ y phục đáng giá ngàn vàng như thế, coi như là hỏng hẳn rồi.
May mắn thay, Tư Y Phường không thể chỉ chuẩn bị duy nhất một bộ cung trang cho nàng. Vì vậy, trong đại lễ sắc phong, nàng vẫn khoác lên mình bộ y phục lộng lẫy và quý giá nhất, dưới ánh nhìn ngưỡng mộ của phi tần hậu cung và các đại thần trong triều, chính thức nhận lấy ấn tín thuộc về Quý phi.
Thời gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa, chớp mắt trời đã sang thu. Những trái lê trong Vạn Lê Cung cũng đã chín mọng, trĩu nặng trên cành, trông vô cùng bắt mắt.
“Cành bên phải kia kìa, đúng rồi.”
“Trái đó chín rồi, hái trái đó đi.”
Tô Lê mặc một bộ nhu quần đơn giản, đứng dưới gốc cây lê, chỉ huy đám tiểu thái giám hái quả.
Chẳng mấy chốc, mấy chiếc giỏ đã đầy ắp lê. Tô Lê giao chúng cho các cung nữ, dặn dò mang biếu phi tần các cung. Còn nàng thì vào phòng thay một bộ khúc cứ trang trọng hơn, dẫn theo Tiểu Ngọc và Tiểu Thúy đích thân đến cung của Thái hậu.
Lúc này, Thái hậu đang lật xem một cuốn danh sách, vừa xem vừa lẩm bẩm: “Cháu gái của Vương Thừa tướng năm nay đã tròn mười sáu rồi nhỉ, nghe nói là một con bé rất lanh lợi, đáng yêu.”
Lão ma ma hầu hạ bên cạnh Thái hậu nhiều năm cũng cười phụ họa: “Thái hậu nhìn trúng cô nương nào thì chắc chắn là người tốt rồi ạ.”
Động tác lật sổ của Thái hậu khựng lại một chút: “Ai gia trước đây vốn rất coi trọng Chiêu Quý phi, chỉ là nàng ta được sủng ái cũng đã vài tháng rồi mà vẫn chưa thấy tin vui gì truyền đến. Chẳng biết đến bao giờ ai gia mới được bế cháu nội đây.”
“Thái hậu, Chiêu Quý phi tuổi tác vẫn còn nhỏ, người đừng quá nôn nóng.” Lão ma ma lên tiếng an ủi.
Thái hậu vừa định nói gì đó thì có cung nữ vào thông báo Chiêu Quý phi cầu kiến.
“Cho nàng ta vào đi.”
Một lát sau, Tô Lê tươi cười rạng rỡ mang theo một giỏ lê bước vào. Nàng ngồi xuống bên cạnh Thái hậu, tự tay gọt lê cho bà, khiến tâm trạng Thái hậu tốt lên hẳn.
Tuy nhiên... ánh mắt nàng khẽ lướt qua cuốn danh sách đặt tùy ý trên bàn. Nàng lập tức dời tầm mắt đi như thể không nhìn thấy gì, gương mặt vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt.
Thái hậu ăn một miếng lê, khen ngợi nàng vài câu rồi đẩy cuốn danh sách về phía nàng: “Chiêu Quý phi à, con giúp ai gia xem thử trong số những cô nương xinh đẹp này, ai là người được nhất.”
Cô nương xinh đẹp sao?
Tô Lê thầm nhủ trong lòng nhưng tay vẫn không hề chậm trễ, đón lấy cuốn sổ rồi bắt đầu xem xét.
Trong danh sách này không chỉ ghi rõ tên tuổi, gia thế của các tiểu thư khuê các mà còn có cả hình vẽ chân dung. Từng người một đều hoa nhường nguyệt thẹn, nàng nhìn vào cũng thấy tâm tình không tệ.
Sau khi lật xem hết cả cuốn sổ, Tô Lê liền nói: “Thần thiếp thấy những cô nương này đều rất tốt, vừa có tài vừa có sắc, tính cách xem ra cũng có phần thú vị.”
“Con có thể nghĩ như vậy là tốt rồi.” Thái hậu thấy thần sắc nàng không có vẻ gì là giả dối thì hài lòng gật đầu.
Tô Lê thầm đoán, chắc hẳn Thái hậu không hài lòng việc Lục Xác độc sủng mình nàng, nên muốn nạp thêm phi tần để khai chi tán diệp cho hoàng gia. Chỉ là, vị Thái hậu này cũng quá nôn nóng rồi, tính từ lần tuyển tú nàng nhập cung đến nay cũng mới chỉ nửa năm, vậy mà đã vội vàng muốn nạp thêm người mới cho Lục Xác rồi sao?
Nàng cũng không nghĩ thông suốt được, mà thực ra cũng chẳng mấy bận tâm.
Bởi vì ngay lúc này, một tình tiết quan trọng sắp sửa diễn ra. Trong cốt truyện gốc, đây cũng chính là một cuộc khủng hoảng lớn mà nữ chính Lan Hạnh Nhi phải đối mặt.
Đề xuất Xuyên Không: Bà Xã Nhà Tôi Đến Từ Ngàn Năm Trước