Lan Hạnh Nhi không phải kẻ quá nhiều tâm cơ, nhưng điều đó không có nghĩa là nàng không thông minh. Ngược lại, vì từng là nha hoàn trong phủ Thứ sử Thanh Châu, nàng rất am hiểu đạo đối nhân xử thế.
Bản thân nàng không mặn mà với việc vào cung, nhưng nàng biết những người khác đều đang đỏ mắt mong chờ được sủng ái, đặc biệt là những người có nhan sắc tuyệt trần.
Chẳng hạn như vị đại tài nữ Thẩm Lạc Nhạn trước mắt này.
Để đối phó với hạng người này, Lan Hạnh Nhi thường chỉ dùng một chiêu duy nhất, đó là — giả ngốc.
Nàng nở nụ cười rạng rỡ trên môi: “Nam tỷ tỷ vừa dịu dàng vừa xinh đẹp, ai mà chẳng thích cơ chứ. Thẩm tỷ tỷ, tỷ không thích sao?”
Khóe miệng Thẩm Lạc Nhạn khẽ giật giật: “Dĩ nhiên là...”
Lan Hạnh Nhi cứ thế cười hì hì nhìn nàng ta, nhìn đến mức Thẩm Lạc Nhạn cảm thấy nổi cả da gà, đành phải tìm một cái cớ để rời đi trước.
...
Lúc này, Tô Lê lại đang trơ mắt nhìn Lục Xác bước vào cung Thái Hậu.
Tại sao, tại sao lại gặp nữa rồi...
“Tham kiến Bệ hạ.” Tô Lê bất đắc dĩ hành lễ.
Lục Xác cũng có chút ngạc nhiên. Vì không muốn chạm mặt những phi tần phiền phức trong hậu cung, mỗi lần đến thỉnh an Thái Hậu hắn đều tính toán thời gian rất chuẩn xác, chỉ là không ngờ hôm nay giờ này mà Tô Lê vẫn còn ở đây.
Thái Hậu nhướng mày, thấy Lục Xác vừa vào cửa đã nhìn chằm chằm Tô Lê, trong lòng thầm cảm thấy hài lòng. Thú thật, trước đây bà thấy hắn chẳng hề rung động trước bất kỳ mỹ nhân nào, còn tưởng hắn có vấn đề gì về thân thể, vội vàng triệu thái y đến khám.
Kết quả thái y đều nói thân thể Lục Xác không có gì bất ổn, Thái Hậu lại bắt đầu suy diễn, chẳng lẽ con trai mình có sở thích đoạn tụ?
Chuyện này không phải là không có tiền lệ, vị Thừa tướng đương triều chính là người có sở thích đó, đã đến tuổi lập thân mà vẫn chưa thành thân, ngược lại còn nuôi không ít tài tử thanh tú, tuấn tú trong phủ.
Nhưng Thái Hậu cũng chỉ nghĩ vậy thôi, dù sao bên cạnh Lục Xác cũng chỉ có vài vị công công, lại còn đều là những người đã có tuổi. Nói tóm lại, bà đã phải lo lắng đến bạc cả đầu.
Nhưng giờ xem ra, có lẽ là vì hắn vẫn chưa gặp được người mình thích chăng?
Nghĩ vậy, bà liền lên tiếng: “Ai gia thấy Chiêu Tu Nghi tính tình ôn hòa, rất hợp ý ta, nên muốn giữ nàng ấy lại dùng chút bữa sáng.”
Lục Xác ngồi xuống bên trái Thái Hậu, mỉm cười nói: “Bữa sáng ở chỗ mẫu hậu lúc nào cũng là ngon nhất.” Sau đó hắn lại nhìn về phía Tô Lê: “Nàng ăn nhiều một chút, trông nàng có vẻ hơi gầy quá rồi.”
Tô Lê vội vàng tạ ơn, trên mặt vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, nhưng chẳng ai biết trong lòng nàng đang muốn khóc ròng.
Thái Hậu đã có tuổi nên đồ ăn đều rất thanh đạm, nhưng vì có Tô Lê và Lục Xác ở lại, bà tự nhiên sai người chuẩn bị thêm một vài món khác.
Tô Lê cầm một miếng bánh đường hình thoi, thong thả nhấm nháp, đồ ăn trong cung Thái Hậu quả nhiên tinh tế và ngon miệng hơn chỗ nàng nhiều.
“Chiêu Tu Nghi rất thích ăn bánh ngọt sao?” Thái Hậu thấy vậy liền hỏi.
Lục Xác cũng không tự chủ được mà nhìn sang, Tô Lê mỉm cười dịu dàng đáp: “Món bánh này mềm dẻo thơm ngon, thiếp thân rất thích ạ.”
“Thôi Ma Ma, lát nữa hãy gói một ít bánh này cho Chiêu Tu Nghi mang về.” Thái Hậu dặn dò cung nhân bên cạnh.
“Đa tạ Thái Hậu.”
Lục Xác nhìn thấy niềm vui lộ ra trong đôi mắt nàng, khóe miệng cũng bất giác cong lên. Chiêu Tu Nghi của hắn quả thực rất thú vị...
Cũng đã nhiều ngày rồi hắn chưa lật thẻ bài, hay là tối nay đến chỗ Chiêu Tu Nghi vậy. Lục Xác vui vẻ đưa ra quyết định này, mà Tô Lê hoàn toàn không ngờ tới việc thị tẩm lại ập đến nhanh như vậy.
Đợi đến khi nàng mang theo số bánh ngọt Thái Hậu ban cho trở về cung, vị công công bên cạnh Lục Xác đã đến truyền chỉ, bảo nàng chuẩn bị để thị tẩm.
Tô Lê: ...
Nhiệm vụ này không cách nào làm tiếp được nữa rồi!
Đề xuất Cổ Đại: Lão Tổ Huyền Học Mặt Xinh Độc Được Sủng Trời Trờ