Tô Lê mãi đến tận trưa mới tỉnh giấc. Đêm qua Quý Thiên Trình cứ như phát điên, khiến cô phải thức trắng đến tận rạng sáng mới được chợp mắt, lúc này đầu óc vẫn còn mơ màng lắm.
Bên cạnh không có ai, Quý Thiên Trình đã dậy từ sớm. Cô dụi dụi mắt, lại xoa xoa cái eo mỏi nhừ của mình... Thật sự là quá vất vả rồi.
Đây là phòng ngủ của Quý Thiên Trình. Tối qua anh cứ nhất quyết đòi cô phải trả phí xe, Tô Lê bị quấn lấy đến mức không còn cách nào khác đành phải chiều theo. Hừm... giờ thì hối hận rồi đây.
Bao nhiêu năm qua Quý Thiên Trình chưa từng điên cuồng như thế, có lẽ là do đã kìm nén quá lâu rồi chăng.
Tô Lê xoay người, quấn chặt lấy chăn. Cô mệt đến mức chẳng muốn động đậy, nhưng bụng lại bắt đầu biểu tình vì đói...
Đúng lúc cô đang phân vân không biết có nên dậy hay không thì Quý Thiên Trình đẩy cửa bước vào.
“Heo con, em tỉnh rồi à?”
Tô Lê vội trùm kín đầu. Quý Tam gia này thật không phải dạng vừa, một khi đã khai vị xong là bao nhiêu lời đường mật cứ thế tuôn ra, lại còn say mê đặt cho cô đủ loại biệt danh thân mật.
Từ hôm qua đến giờ, ít nhất cũng phải có đến ba cái tên rồi, khiến Tô Lê cảm thấy cả người không ổn chút nào.
Tam gia à, phong cách của anh sai quá sai rồi!
Trong lòng cô gào thét, anh đang bị OOC rồi anh biết không hả! Biết không hả!
Quả nhiên, trên thế giới này chỉ có một diễn viên xuất sắc như cô là không bao giờ tùy tiện làm hỏng hình tượng nhân vật, thế giới này nợ cô một giải Oscar!
Đầu óc Tô Lê cứ mải mê suy nghĩ vẩn vơ, nhất quyết không thèm đáp lời Quý Thiên Trình. Thế là anh trực tiếp đi tới, kéo tấm chăn ra, hai tay chống hai bên người cô, từ trên cao nhìn xuống.
“Heo con, sao không nói gì?”
Tô Lê một tay che mặt, một tay đẩy anh ra, nghiêm túc nói: “Quý tiên sinh, xin anh đừng gọi tôi như vậy!”
Quý Thiên Trình lại tỏ ra vô cùng thích thú: “Đêm qua rõ ràng còn gọi là ông xã mà, gọi một tiếng anh nghe xem nào.”
Tô Lê dở khóc dở cười. Một người đàn ông ba mươi tuổi, một khi đã rơi vào lưới tình thì thật sự vô cùng đáng sợ. Chẳng hạn như anh sẽ coi người yêu như một đứa trẻ, lúc nào cũng muốn ôm ôm hôn hôn...
Nhưng mà, một khi đã chấp nhận thiết lập này thì thấy anh cũng khá đáng yêu.
Tô Lê dễ dàng bị đánh bại, ngọt ngào gọi một tiếng “ông xã”, sau đó đòi anh bế mình vào phòng tắm để vệ sinh cá nhân.
Sau khi cả hai cùng nhau ăn một bữa cơm thân mật, Quý Thiên Trình chuẩn bị khởi hành sang Pháp.
“Ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, hôm nay không được đến công ty, biết chưa?” Quý Thiên Trình liếc mắt một cái đã nhìn thấu kế hoạch của Tô Lê, trực tiếp ra lệnh.
Tô Lê thầm lè lưỡi: “Nhưng ở nhà chán lắm!”
Quý Thiên Trình suy nghĩ một chút: “Em có thể ở nhà đọc sách.”
Tô Lê khẽ thở dài, đột nhiên đề nghị: “Hay là anh đưa em đi cùng đi!”
Tô Lê chỉ là muốn trêu chọc anh một chút, vốn tưởng rằng Quý Thiên Trình sẽ đồng ý ngay lập tức, nào ngờ anh lại khẽ nhíu mày rồi nói: “Lần này không được, lần sau nhé?”
Tô Lê khó hiểu nghiêng đầu. Dù cô cũng chẳng định đi thật, vì ở đây còn bao nhiêu việc phải làm, nhưng phản ứng này của Quý Thiên Trình khiến cô không khỏi nảy sinh nghi ngờ... “Tại sao?”
Quý Thiên Trình không trả lời, chỉ trực tiếp cúi người xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn.
Sau một nụ hôn sâu, Tô Lê khẽ thở dốc, đầu óc trở nên mụ mẫm. Quý Thiên Trình nhân cơ hội đó liền ngồi vào trong xe.
“Bảo bối, đợi anh về.”
Tô Lê ngơ ngác gật đầu, thầm nghĩ sao lại đổi biệt danh nữa rồi. Còn chưa kịp định thần lại thì xe của Quý Thiên Trình đã lăn bánh.
“Này!” Tô Lê gọi với theo, cảm thấy bản thân sao mà ngốc nghếch thế, cứ vậy mà bị anh lừa gạt cho qua chuyện. Tuy nhiên, suy nghĩ kỹ lại cô cũng hiểu, nơi anh đến có lẽ sẽ tiềm ẩn nguy hiểm nào đó không chừng...
Đề xuất Hiện Đại: Cưng Chiều Em Đến Trọn Đời