Thư Ngải Uyển đứng dậy, gương mặt không chút biểu cảm, chẳng buồn cũng chẳng vui. Có lẽ cô nên làm quen với điều này từ lâu rồi mới phải.Quen với những lời giả dối, quen với việc chẳng có lấy một người thật lòng yêu thương hay xót xa cho mình...“Hai người lập tức dọn ra khỏi nhà tôi ngay.” Cô lạnh lùng nhìn cha mẹ mình. Một khi đã hạ quyết tâm, một khi đã gạt bỏ được...
Đề xuất Cổ Đại:
Chức Cẩm Vi Khế