"Hai đứa đều là nhà điều hương, lại cùng trang lứa, chắc hẳn sẽ có nhiều chuyện để tâm sự. Tiểu Liễu à, cháu đưa cô Tô đây đi giao lưu một chút nhé, ông nội có chút việc riêng cần bàn với anh Tạ." Vu lão gia tử cười hền hậu dặn dò.
Lời đề nghị này hoàn toàn đúng ý Vu Liễu, cô ta khẽ gật đầu rồi quay sang nhìn Tô Lê: "Cô Tô, mời đi lối này."
Tạ Ngôn Kha rũ mắt nhìn Tô Lê thêm một lần nữa, sau khi nhận được cái gật đầu xác nhận từ cô, anh mới từ từ buông tay, ghé sát tai cô dịu dàng dặn dò: "Chơi cho vui nhé."
Tô Lê mỉm cười rạng rỡ đáp lại, ánh mắt hai người giao nhau đầy tình tứ, bầu không khí ngọt ngào ấy khiến những người xung quanh đều nhìn thấy rõ mồn một.
Tô Lê sánh bước bên cạnh Vu Liễu rời khỏi đám đông, đi về phía một sảnh nhỏ yên tĩnh ở phía bên kia.
Căn sảnh này được bài trí vô cùng thanh nhã và thoát tục. Ngay lối vào là một khối đá có hình thù kỳ lạ, bên trên đặt một lư hương tinh xảo. Một nén nhang đang cháy, làn khói xanh lượn lờ tỏa ra không trung.
Mùi hương này cũng thuộc tông thanh mát, nhưng so với "Thịnh Hạ U Kính" đang đốt ở đại sảnh thì nén nhang này lại mang thêm vài phần ngọt ngào đầy mê hoặc.
Vừa rời khỏi tầm mắt của mọi người, khí chất trên người Tô Lê lập tức thay đổi. Đôi hàng mi dài của cô khẽ rũ xuống, cô lười biếng tựa người vào một bên, thản nhiên đánh giá cách bài trí của căn phòng.
"Mùi hương này là do cô làm sao? So với nén nhang cô từng làm ở cuộc thi thì kém xa đấy. Sao thế, vì chột dạ nên đến cả việc điều hương cũng không thể tập trung nổi nữa à?" Tô Lê nhìn về phía Vu Liễu, buông lời mỉa mai.
"Cô quả nhiên là Dung Tô." Nghe lời này, Vu Liễu lập tức hiểu ra, "Cô muốn làm gì? Chuyện cô bỏ chất cấm vào hương liệu, cô tưởng đã trôi qua rồi sao? Chẳng phải cô đã bị đuổi khỏi giới điều hương rồi à?"
"Cô kích động cái gì chứ?" Tô Lê nhìn cô ta với vẻ buồn cười, "Chẳng lẽ, chính cô cũng biết rõ trong chuyện đó có uẩn khúc gì sao?"
Vu Liễu khẽ nhíu mày: "Uẩn khúc gì chứ? Chuyện của cô đã rõ rành rành như đinh đóng cột rồi, đừng tưởng thay đổi thân phận là có thể quay trở lại. Cô nghĩ bây giờ vẫn giống như trước kia sao? Một khi thân phận của cô bị bại lộ, sẽ chẳng còn nơi nào dung thân cho cô nữa đâu."
"Ồ, cô nghĩ như vậy sao... Hèn chi cô lại dám mang 'Thịnh Hạ U Kính' của tôi ra đốt trong buổi thưởng hương này, chắc mẩm là tôi sẽ không bao giờ quay lại được đúng không?" Tô Lê cười như không cười, "Thật đáng tiếc, cuối cùng vẫn bị tôi phát hiện ra rồi. Cô có thấy xấu hổ không? Một quán quân cuộc thi điều hương mà lại đi lấy hương của người khác mạo nhận là của mình, chuyện này đúng là nực cười hết chỗ nói."
"Cô nói bậy!" Vu Liễu nghe xong liền theo bản năng liếc nhìn ra phía cửa, thấy không có ai mới quay lại nhìn Tô Lê: "Mùi hương ở đại sảnh rõ ràng là do chính tay tôi điều chế, có liên quan gì đến cô đâu? Cô đừng hòng vu khống tôi."
"Vu khống?" Tô Lê cảm thấy cô ta thật nực cười, "Nói ra những lời này mà cô không thấy cắn rứt lương tâm sao? Ồ, tôi quên mất, từ lúc cô làm chuyện đó thì đã vứt bỏ liêm sỉ rồi, làm sao mà biết chột dạ được. Nhưng không sao, mùi hương đó cũng chỉ là thứ tôi tùy tiện làm ra thôi, nếu cô đã thích thì tôi tặng cho cô đấy."
Vu Liễu tức giận đến mức bốc hỏa, cô ta trừng mắt nhìn Tô Lê, gằn giọng: "Bây giờ tôi sẽ đi vạch trần thân phận của cô, để xem cô còn có thể lăn lộn trong giới điều hương này được nữa hay không!"
"Cô cứ việc thử xem." Khóe môi Tô Lê khẽ nhếch lên, "Nhà đầu tư đứng sau cuộc thi điều hương năm đó là ai? Và ông ta có quan hệ gì với cô? Tôi nghĩ, mọi người chắc hẳn cũng sẽ rất tò mò về chuyện này đấy."
Đề xuất Hiện Đại: Cái Đuôi Nhỏ Của Chàng