Tô Lê nhìn thanh thiện cảm của nam chính dành cho mình cứ thế tụt dốc không phanh mà trong lòng không khỏi mờ mịt.
"Chuyện gì thế này?" Rõ ràng mới chỉ gặp mặt một lần, chẳng lẽ nam chính này có vấn đề về thần kinh sao? Thật là khó hiểu.
Gương mặt ếch xanh của hệ thống 2333 cũng hiện lên vẻ phức tạp: "Ký chủ, đó là vì nam chính đang ghen đấy."
Tô Lê nhìn mức độ thiện cảm của nữ chính dành cho mình đã vượt quá con số một trăm, trong lòng bỗng chốc vỡ lẽ. Hóa ra là vậy. Nam chính trong mấy cốt truyện này lúc nào cũng khiến người ta cạn lời, ghen tuông vô lối, thậm chí có khi còn ghen cả với con ruột của mình.
Vậy là cô bị vạ lây rồi sao?
Tô Lê hậm hực ngồi xuống trong phòng bao, ngay lập tức nhận được sự quan tâm dồn dập từ mọi người xung quanh.
Dù mục đích chính của cô là đến quan sát tiến triển giữa nam nữ chính, nhưng dù sao đây cũng là buổi họp lớp sau bao ngày xa cách.
Vòng bạn bè của nguyên chủ Ninh Nha thực chất không rộng lắm. Tính cách cô vốn thanh lãnh, số người có thể trò chuyện tâm đầu ý hợp chỉ đếm trên đầu ngón tay. Những người bạn này đa phần đều là tiểu thư, thiếu gia cùng đẳng cấp, còn với bạn học cũ, người cô quen thân nhất cũng chỉ có lớp trưởng năm xưa.
Tuy nhiên, với thân phận là người nhà họ Ninh, dù là tài lực, quyền thế hay địa vị, cô luôn là tâm điểm khiến người khác không thể không chú ý. Thấy sắc mặt cô có vẻ không tốt, mọi người bắt đầu ân cần hỏi han.
Nhìn những gương mặt đầy vẻ lo lắng ấy, Tô Lê thu lại những suy nghĩ vẩn vơ, đôi môi khẽ nở một nụ cười nhạt: "Vừa rồi tôi gặp chút chuyện riêng, làm mất hứng của mọi người rồi, thật ngại quá."
"Đâu có, đâu có gì đâu..."
Lớp trưởng năm nào giờ đã trở thành một nữ cường nhân bản lĩnh, cô ấy lên tiếng: "Ninh Nha khó khăn lắm mới tới một lần, hôm nay chúng ta phải trò chuyện thật vui vẻ mới được."
"Đúng vậy, đúng vậy..."
Không khí trong phòng nhờ đó mà náo nhiệt trở lại.
"Ơ này? Mọi người còn nhớ Lăng Cố không?" Lúc này, một cô gái bỗng nhiên lên tiếng hỏi.
Cái tên vừa thốt ra, cả căn phòng bỗng chốc rơi vào im lặng. Một lát sau mới có người phụ họa: "Cậu ta làm sao?"
"Cậu ấy về thành phố S rồi, mọi người không biết sao?" Cô gái kia có vẻ ngạc nhiên: "Lăng Cố nói là về để tiếp quản việc kinh doanh của gia đình."
"Nhà cậu ta còn việc kinh doanh gì nữa à?" Có người thắc mắc.
"Nghe đâu là sản nghiệp của nhà bác họ. Hình như bên đó chỉ còn mỗi cậu ấy là hậu bối nên chuẩn bị kế thừa công ty. Đúng là ngồi mát ăn bát vàng mà." Cô gái ban đầu tiếp lời, giọng điệu không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị.
Tô Lê nghe vậy khẽ nhíu mày, lên tiếng hỏi: "Lăng Cố là ai thế?"
"Nha Nha, cậu không biết cũng phải thôi, hạng người như thế chắc chắn không lọt được vào mắt xanh của cậu đâu."
"Phải đó, cái cậu Lăng Cố ấy, nghe nói mang mệnh sát tinh đấy."
"Lúc nhỏ thì khắc chết anh trai ruột, sau đó cả bố lẫn mẹ cũng qua đời. Nhà bác họ giàu có nứt đố đổ vách thì sao chứ, cuối cùng chẳng có lấy một mụn con nối dõi, bao nhiêu tài sản đều rơi hết vào tay cậu ta."
"Mọi người đang nói về người này sao?" Tô Lê cầm điện thoại, mở trình duyệt lên để xác nhận lại một lần nữa.
"Đúng rồi, hồi cấp ba cậu ta cũng học trường mình mà."
"Có phải anh ấy không?" Tô Lê mở một tấm ảnh lớn cho họ xem. Trong hình là một người đàn ông diện bộ âu phục ba mảnh cắt may tinh xảo, gương mặt lạnh lùng, ngũ quan tuấn tú nhưng toát ra một luồng khí thế sắc sảo, đầy áp lực.
Cả nhóm xúm lại nhìn, đồng loạt gật đầu.
"Chính là cậu ta, đúng là đẹp trai thật!"
"Vừa đẹp trai lại vừa vừa thừa kế khối tài sản khổng lồ, chắc khối cô tranh nhau gả cho ấy nhỉ?"
"Cũng đúng thôi."
Tô Lê không nhịn được mà bật cười, nhẹ nhàng nói: "Tôi có quen anh ấy."
Chủ đề đang bàn tán xôn xao bỗng chốc khựng lại, dường như mọi người đều cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Đề xuất Cổ Đại: Biểu Cô Nương Yếu Đuối Đáng Thương, Rời Kinh Thành Lại Chạm Mặt Diêm Vương