Sở Kha chẳng màng đến chuyện cũ, bởi lẽ, y đã quá rõ, cái nha đầu chết tiệt Sở Chiêu này thực sự có gan đánh y đến chết. Nếu y còn dám nhắc nhở nhị thúc không phải, Sở Chiêu nhất định sẽ lại vả cho y thêm mấy cái nữa. Thật là mất hết thể diện!
"Chuyện cũ không màng đến!" Y gằn giọng, "Gia đình ta đã sớm chẳng còn trông cậy vào ai, giờ đây ta tự mình trọng chấn Sở thị, cũng rửa sạch ô danh cho dòng họ."
Sở Chiêu cúi đầu nhặt tấm thiệp mời rơi trên đất vì ẩu đả, khẽ cười châm biếm: "Cái này sao?"
Sở Kha giật mình thon thót: "Sở Chiêu, ngươi đừng có điên mà xé nó! Đây là danh thiếp văn hội của Tam hoàng tử ban cho ta đấy!"
Dù rất muốn chứng kiến cảnh người khác gặp nạn, nhưng Lương Tường, dù sao cũng là một tiểu cô nương ngưỡng mộ mình, ho khan một tiếng, không còn châm ngòi thổi gió xem náo nhiệt nữa: "Sở tiểu thư, Tam hoàng tử vốn cuồng sách vở, ghét nhất những chuyện ô nhục, người chớ làm loạn." Hắn nhấn mạnh lời lẽ của mình.
Tam hoàng tử tính tình điên rồ, khi phát điên lên, ngay cả Hoàng đế, Thái tử cũng mắng, nhưng Hoàng đế lại sủng ái ấu tử này, chẳng lấy làm lạ, người kinh thành ai ai cũng biết tuyệt đối không thể chọc vào.
Con cháu Lương gia quả thực thông minh lanh lợi, Sở Chiêu liếc hắn một cái, trong lòng thở dài thán phục, rồi lại nhìn Sở Kha, cười lạnh: "Ngươi cho rằng ngươi có được danh thiếp văn hội của Tam hoàng tử là nhờ chính mình sao?"
Sở Kha cũng cười lạnh, nhưng mang theo vài phần kiêu căng: "Đương nhiên, chuyện tài học đâu thể nào ăn trộm được."
Sở Chiêu cười nhạo: "Ngươi có tài học gì, ngươi ngay cả ta còn chẳng bằng."
Lời này không nghi ngờ gì lại là vả vào mặt y trước mặt mọi người. Sở Kha tức giận hét lên: "Sở Chiêu, ngươi nói gì mê sảng, nếu ta còn chẳng bằng ngươi, thì tính là gì kẻ sĩ!"
"Được!" Sở Chiêu nói, "Vậy thì hãy so tài một lần, để mọi người cùng xem, ngươi có xứng đáng là kẻ sĩ hay không." Nàng giơ tấm danh thiếp trong tay lên, khẽ rung. "Để mọi người cùng xem, ngươi có được tấm danh thiếp này, thực sự là nhờ chính mình, hay là nhờ... những người khác."
"Những người khác là có ý gì?" Chẳng lẽ là nói Sở Lĩnh? Làm sao có thể vì Sở Lĩnh mà Tam hoàng tử lại ban cho y danh thiếp, nhìn bằng con mắt khác? Sở Lĩnh, kẻ mà ngày nào cũng bị bọn họ chê bai là liên lụy gia môn, thì có mặt mũi gì! Sở Kha tức đến nhảy dựng lên: "So!"
...
Tầng hai bên kia tụ tập không ít người, nhưng động tĩnh nhỏ hơn, tầng một chờ đợi những kẻ xem náo nhiệt có chút sốt ruột.
"Có đánh hay không vậy!"
"Đánh mau đi!"
Nhân viên phục vụ tầng trên tầng dưới hối hả, dở khóc dở cười khuyên mọi người trở về an tọa: "Không có đánh nhau, là tranh chấp tài học của người trẻ tuổi, bây giờ để phân cao thấp, muốn bắt đầu tỷ thí."
Quả nhiên có nhân viên phục vụ bê bút mực giấy nghiên, cầm kỳ thư họa đi lên tầng hai.
Tỷ thí thì có gì đáng xem chứ, thật vô vị! Đám đông tầng một lập tức giải tán.
"Đợi uổng công nửa ngày."
"Đều không đánh nhau!"
"Lão tử đồ ăn đều nguội lạnh cả rồi."
Ngồi tại chỗ sâu nhất là đám thanh niên thấy đám đông hùng hùng hổ hổ trở về, nhao nhao cười to, vỗ vai thiếu niên mắt phượng: "Quả nhiên ngươi sáng suốt nhất."
Thiếu niên mắt phượng miễn cưỡng giơ bầu rượu: "Đương nhiên, nghe ta không sai đâu."
Những người xem náo nhiệt ở các tầng khác cũng tản đi không ít, bọn họ tốn nhiều tiền như vậy không phải để xem hai người trẻ tuổi, trong đó một người còn là nữ tử tỷ thí.
"Đây chẳng phải là hồ đồ sao." Tề Lạc Vân càng cười phun ra, "Sở Chiêu mà tỷ thí với người khác ư? Nàng biết cái gì chứ? Chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo."
"Đúng vậy, sách cũng chẳng đọc được mấy quyển." Một nữ hài tử cười nhạo, "Lần đó ta còn cố ý viết sai một chữ, nàng ta còn giả vờ như rất hiểu biết để nịnh hót ta."
"Nàng không thèm chơi với chúng ta, không chịu mất mặt trước mặt chúng ta." Một bàn khác nữ hài tử nói không mặn không nhạt, "Nguyên lai là muốn tới trước mặt mọi người mà mất mặt."
Còn có một nữ hài tử há hốc mồm, thần sắc hơi do dự một khắc, nói lời không giống với mọi người lắm: "Có lẽ nàng những ngày này dụng công, cho nên muốn đem ra khoe khoang một chút."
Những người khác nghe được càng cười.
"Nàng có thể dụng công gì? Học cái gì?"
"Học đánh người ấy mà."
Nghe mọi người cười, nữ hài tử kia cũng cười theo, bất quá vẫn lẩm bẩm một tiếng: "Có lẽ học được cầm khúc?" Ngày đó Sở Chiêu nghênh ngang rời đi ngâm nga khúc ca, nàng luôn không nhịn được nhớ lại. Bất quá cũng được, biết một bài từ khúc không có nghĩa là có thể sánh với Sở Kha, Sở Kha tài học tuy thường thường, nhưng dù sao cũng là đọc sách mấy chục năm. Sở Chiêu lăn lộn trong quân doanh biên quận mấy chục năm làm sao mà so với y được.
"Nhìn kìa, Tạ Tam công tử đứng dậy." Một nữ hài tử chợt kêu lên.
"Muốn đi sao?" Đám nữ hài tử vội vàng đều nhìn sang, Tề Lạc Vân càng đứng lên, trước nhìn thấy một góc áo bào, sau đó một công tử trẻ tuổi từ sau cột trụ hành lang đi tới, ngọc trâm buộc tóc, cùng hắn đứng dậy còn có mấy người trẻ tuổi khác, nhưng trong số những người này, hắn tựa như tiên hạc, chói mắt xuất trần.
Sau một khắc, hắn cùng mấy người kia thi lễ, đưa mắt tiễn những người kia rời đi, sau đó lại trở lại chỗ ngồi. Ở một nơi khác lại có mấy người tới, tức thời vây quanh hắn, che khuất tầm mắt của đám đông. Tiếng ai oán nổi lên khắp nơi.
"Thật là đáng ghét." Tề Lạc Vân nói, bất quá lại vui mừng, "May mà Tam công tử không bị Sở Chiêu hồ đồ quấy rầy mà rời đi, bằng không, ta không đánh Sở Chiêu không được!"
"Tam công tử làm sao lại để ý đến những chuyện tục tĩu này." Một cô gái khác cười nói.
Từ đầu đến cuối, Tạ Tam công tử đều không nhìn xuống phía dưới lầu một chút nào. Mọi người cũng không còn để ý đến chuyện buồn cười của Sở Chiêu nữa, một bên thấp giọng trò chuyện, một bên nhìn Tạ Tam công tử, mặc dù không nhìn thấy, nhưng ngồi ở chỗ này, khí tức bốn phía cũng khác biệt hẳn.
Tầng ba im lặng, tầng hai vẫn còn hơi náo nhiệt một chút, dù sao ngồi gần, thỉnh thoảng nhìn một chút chỗ Sở Chiêu và Sở Kha hai huynh muội, phát ra vài câu nghị luận. Đặng Dịch đã trở lại trên ghế ngồi, không đi bên kia xem, đồ ăn Sở Chiêu gọi đều đã mang tới, hắn thần thái tự tại bắt đầu ăn.
...
"Ta cũng không khi dễ ngươi." Sở Chiêu ngồi xuống, nhìn Sở Kha, "Ngươi có được thiếp mời văn hội của Tam hoàng tử để thi cái gì, ta liền cùng ngươi so cái đó."
Sở Kha sửa sang lại quần áo tóc, chỉ là vết tích bị đánh trên mặt không cách nào tiêu trừ, nhìn thế nào cũng sẽ không còn là công tử văn nhã.
"Sở Chiêu, ta không biết rốt cuộc ngươi vì sao lại muốn tự rước lấy nhục." Y cười lạnh nói, "Ngươi có phải muốn mất hết thể diện, ở kinh thành không ở lại được, sau đó lấy cớ khóc lóc trở về biên quận đi không?" Y đưa tay vỗ bàn. "Ta nói cho ngươi biết, ngươi dù có mất hết thể diện cũng phải ở lại kinh thành, từ đó về sau ngươi không chỉ tự mình mất mặt, mà còn làm cho phụ thân ngươi càng mất mặt!"
Sở Chiêu ngược lại không đứng dậy đánh y nữa, nhàn nhạt nói: "Đừng nói nhảm, ai mất hết thể diện còn chưa nhất định đâu, tới đi, trận đầu so cờ."
Kỳ thi vào vườn văn hội Vọng Xuân Viên của Tam hoàng tử, gồm có kỳ nghệ, sách nghệ và tài nghệ.
Nhân viên phục vụ Nhã Thú Lâu mang cờ tới, bút mực giấy nghiên cũng đều dọn xong, còn chu đáo bày thêm bàn mới – chỉ cần không phải đánh nhau, loại chuyện văn nhã này chủ quán rất hoan nghênh.
Sở Kha nhìn bàn cờ, còn có tâm nói đùa: "Nói đến, ngươi đối sa bàn quen thuộc hơn ấy chứ?"
Sở Chiêu không để ý đến y, đưa tay nhặt quân cờ rơi xuống, một tiếng vang nhỏ, chấp trắng đi trước.
Nhìn thấy quân cờ hạ xuống, Sở Kha cười khẩy, thường thường không có gì lạ, xem ra đúng là người mới nhập môn. Y đưa tay phủ tay áo, lạnh nhạt hạ quân cờ.
Đề xuất Hiện Đại: Đêm Trăng Máu