Logo
Trang Chủ Linh Thạch Tủ Truyện

Chương 1: Thống kê dân số

【Ngày 18 tháng 3 năm 2066, trời nắng đẹp, chỉ số biến dị không khí mức 3, Tam Thanh Sơn và vùng hoang nguyên hiện chưa có báo cáo về việc phát sinh dị thường】

【Biến dị đã tạm thời lắng xuống, nhiều nơi tan hoang chờ ngày dựng lại! Sĩ quan phòng vệ dị thực vật Lâm Tuyết Phong vì thương tật phải giải ngũ, tân nhiệm sĩ quan Ngô Việt đã đề xuất trong hội nghị đại biểu: cần nhanh chóng khôi phục cuộc sống bình thường cho người dân…】

【Cuộc thống kê toàn dân lần đầu tiên của Hoa Thành chính thức bắt đầu!】

【Mời tất cả cư dân trong thành cầm thẻ đóng góp cá nhân và giấy tờ tùy thân còn hiệu lực đến Trung tâm Hành chính làm thủ tục xác minh đăng ký theo trật tự, đồng thời nhận lương thực cứu trợ…】

Tiếng loa vang vọng khắp nơi rõ từng chữ, dù đang ở tận rừng sâu núi thẳm cũng nghe thấy rõ mồn một.

Trên vùng đất hoang xa xa bắt đầu vọng lại tiếng người, như có ai đó đang hớt hải chạy về.

Còn trong rừng thì lại rộn lên đủ thứ âm thanh: cây cối mọc điên cuồng xào xạc, hoa nở bung tí tách, xen lẫn tiếng thú vật kêu rên van xin kỳ quái…

Bỗng nhiên, một cô gái trẻ lảo đảo bước ra khỏi khu rừng.

Cô gái nhìn như chỉ mới mười lăm, mười sáu tuổi, da trắng mịn đến mức chỉ cần lá cây khẽ lướt qua cũng đủ in lại vệt hồng.

Nhưng lúc cô loạng choạng chui ra khỏi rừng trong bộ quần áo rách bươm, những chiếc lá sắc như dao lại tự động tránh đường, rễ cây ngoằn ngoèo dưới đất cũng khẽ co lại, sợ làm cô vấp ngã.

Tuy nhiên khi vừa ra khỏi khu rừng, thứ chắn trước mặt cô lại là một bức tường hoa hồng cao hơn năm mét, kéo dài đến tận chân trời hai bên.

Trên tường treo từng chuỗi nụ hoa màu hồng phấn, hương thơm thoang thoảng theo gió cuốn tới, cuốn theo cả những cánh hoa đã nở bay lả tả.

Chỉ nhìn qua cũng thấy ngay: dưới lớp hoa đẹp đẽ ấy là vô số cành gai nhọn hoắt lóe ánh kim loại lạnh lẽo.

“ Sao nhìn quen thế nhỉ…”

Cô gái lẩm bẩm, rồi không chút do dự đưa tay chạm vào.

Ngay khoảnh khắc ấy, bức tường hoa bỗng xào xạc chuyển động, cành lá vặn vẹo chen chúc, tự động giãn ra tạo thành một lối đi vừa người.

Cô ngẩn ngơ một lúc, rồi không chút do dự bước thẳng qua.

Phía bên kia là một thành phố đổ nát hoang tàn.

Thành phố chìm trong khung cảnh hỗn loạn.

Có những tòa nhà cao tầng vẫn đứng vững, nhưng cũng không ít tòa đã sụp thành đống gạch vụn. Mặt đường nứt nẻ, chi chít vết nứt với ổ gà, không biết nó đã từng chịu đựng thảm cảnh kinh hoàng đến mức nào.

Bốn bề chỉ còn vài bụi cỏ lưa thưa mọc lên từ kẽ tường, đung đưa theo gió, ngoài ra chẳng thấy nổi một cái cây to nào còn nguyên hình dạng.

Cả thành phố càng thêm tiêu điều.

Nhưng trái ngược hoàn toàn với cảnh hoang vắng ấy lại là giọng phát thanh sôi nổi, đầy hy vọng vang đang vang đi vang lại không ngớt:

【Cuộc thống kê toàn dân lần đầu tiên của Hoa Thành bắt đầu!】

【Mời mọi người cầm giấy tờ tùy thân và thẻ đóng góp đến Trung tâm Hành chính xác minh đăng ký theo trật tự, đồng thời nhận lương thực cứu trợ…】

Âm thanh ấy lặp đi lặp lại, khiến người từ khắp nơi ùa ra như ong vỡ tổ.

Từ khu dân cư, từ trung tâm thương mại, từ công viên giải trí… thậm chí trong những đống đổ nát cũng lần lượt có người bò ra, mặt mũi lem luốc tro bụi nhưng mắt sáng rực niềm vui khó tả.

Họ rủ nhau từng nhóm, vội vã chạy về phía trung tâm thành phố, miệng líu lo không ngừng:

“Gần đây chỉ số biến dị ổn thật, Tam Thanh Sơn cũng chẳng nghe thấy động tĩnh gì.”

“Tam Thanh Sơn vốn đã ít động thực vật biến dị hơn cả vùng hoang nguyên mà…”

“Có ngọn núi này và Hành Lang Hoa Hồng chắn phía trước, Hoa Thành mình bị phá hủy còn nhẹ chán…”

Hoài Ngọc lặng lẽ lắng nghe trong dòng người, lúc này mới dần hiểu ra — thì ra ngọn núi vừa rồi là Tam Thanh Sơn, còn bức tường hoa gọi là Hành lang Hoa hồng.

“Thành phố mình mình dị năng giả hệ Mộc cũng nhiều, mẹ tôi nói là nhờ Sơn thần che chở.”

“Dị năng giả có vài người thôi, toàn vào quân phòng vệ hết, liên quan gì đến dân thường bọn mình…”

“Sao không liên quan, lỡ chỉ số biến dị của mình đạt tới ngưỡng rồi đột biến thì sao…”

“Thôi đi cha nội, dân thường tụi mình tới ngưỡng là phát điên luôn rồi. Mà mấy người có dị năng kia, về sau ô nhiễm chẳng phải càng nặng sao?”

Dị năng…

Hoài Ngọc khẽ mở lòng bàn tay: khả năng khiến cây cối nghe lời mình… cũng tính là dị năng ư?

Cô còn muốn nghe thêm, nhưng đám đông đã chạy đi, đề tài nói chuyện chuyển sang chuyện khác.

“Cậu được bao nhiêu điểm đóng góp vậy? Tôi trước đây làm việc tay chân mệt nghỉ mà chỉ có cộng thêm hai điểm… Buồn thật sự, ai thấu hiểu cho tôi =((, tôi trước đây học tài chính cơ mà…”

“Tôi thì học làm tóc làm móng nè! Tôi hơn bốn trăm điểm, không biết có được nhận lương thực gì không. Nghe nói ở thủ đô phân phối hoàn toàn theo điểm đóng góp đấy…”

“Thì tôi cũng chẳng ghen tị gì đâu. Quân phòng vệ người ta ở tuyến đầu, nhận nhiều là đáng. Tôi chỉ lo điểm của mình có đủ hay không thôi…”

Ai nấy chân đều bước nhanh như gió, có người còn chạy suốt cả đường. Chỉ riêng Hoài Ngọc lặng lẽ đi giữa dòng người, ngơ ngác nhìn quanh, trông lạc lõng vô cùng.

Khi cả đám người hùng hục kéo vào tòa nhà vuông vức bị khuyết mất một góc, cô lại càng nổi bật giữa biển người hơn.

Đại sảnh chật kín người, tiếng nói cười rôm rả khắp nơi. Hoài Ngọc hơi nghiêng đầu, cũng nghe được không ít chuyện:

“Thấy đại sảnh này rộng rãi sáng sủa không? Trước đây là cục quản lý nhà đất đấy. Ngày xưa người ra vào đông như kiến, giờ thì hay rồi, nhà chưa xây xong trong thành phố nhiều đến mức muốn ở đâu cứ việc ở…”

“Nói bậy gì đấy, nhà chưa xây xong mới tốt! Hồi đó còn chưa kịp trồng cây nên an toàn vô cùng!”

“Cái này là nói nhà ở trung tâm ấy, chứ ở ngoại ô cỏ mọc um tùm, dọn cả năm mới ở được…”

“Đúng thế, mấy khu ngoại ô trước đây toàn quảng cáo gần gũi thiên nhiên, sát Tam Thanh Sơn.”

“Nhà chưa xây xong không có cây che chắn, lại thoáng gió đón nắng, cây cối mọc nhanh kinh khủng! Ở kiểu gì nổi!”

“Chết tiệt, tôi trước ở khu biệt thự toàn cây xanh chỉ vì thích cảnh quan xanh mát, kết quả động thực vật biến dị, dây leo trên tường kéo sập luôn một mặt tường nhà tôi!”

“Thôi đừng nhắc chuyện cũ nữa, giờ còn sống sót được là may rồi, ngày tháng sau chắc chắn sẽ tốt hơn…”

Cô lặng lẽ nghe, lặng lẽ nhích theo hàng người, không biết đã đứng bao lâu, cuối cùng cũng đến lượt mình.

Trước bàn làm việc tạm bợ, một người đàn ông trung niên mặt mày tê dại làm thủ tục như cái máy:

“Chứng minh thư đâu, đưa đây.”

Hoài Ngọc ngẩn ra một lúc, rồi lắc đầu: “Em không có.”

Người kia thở dài đánh thượt: “Không có thì xếp hàng làm gì? Không đọc thông báo à? Qua hàng bên kia kìa.”

Hoài Ngọc chẳng nhớ gì cả, chỉ còn biết trông cậy vào công nghệ thô sơ hiện tại, nghe vậy đành ngơ ngác chuyển sang hàng bên cạnh.

Hàng bên đó còn dài hơn, từ lúc trời mới hửng sáng đã xếp, mãi đến khi mặt trời lên cao chói chang mới tới lượt cô.

“Chứng minh thư mất sao không đi làm từ sáng sớm? Không có chứng minh thì thẻ đóng góp lấy đâu ra? Trước giờ toàn dùng thẻ tạm à?”

 (Hết chương)

Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt
BÌNH LUẬN