**Chương 89: Đây Chính Là Cách Anh Thích Người Ta Sao?**
Lục Tá Phạn đuổi theo: "Này! Anh có ý gì vậy? Sao nói đi là đi luôn thế?"
Bùi Mục Dã đáp: "Tôi đi mua đồ."
"Nửa đêm nửa hôm rồi, anh mua đồ gì chứ? Các cửa hàng đóng cửa hết rồi!"
Bước chân Bùi Mục Dã khựng lại: "Đóng cửa rồi sao?"
"Trừ mấy chỗ ăn chơi ra, giờ này còn tiệm nào mở cửa?" Lục Tá Phạn đứng cạnh anh hỏi: "Anh muốn mua gì?"
"Mua quà cho Lâm Tây Âm."
"Anh đúng là..." Lục Tá Phạn thở dài: "Để tôi gọi điện cho quản lý cửa hàng, bảo họ mở cửa."
"Được không?"
"Tôi là khách hàng kim cương của họ, mỗi lần tôi đến, họ đều đóng cửa để tiếp đón riêng đấy."
Nhờ ơn đám bạn gái cũ, Lục Tá Phạn có chút nghiên cứu về các thương hiệu.
Không giống như Bùi Mục Dã, hỏi cái gì cũng mù tịt.
Sau khi Lục Tá Phạn liên hệ xong, hắn nói: "Nếu anh đã không biết cô ấy thích kiểu gì, thì cứ chọn cái đắt nhất mà mua. Tôi nói cho anh biết, phụ nữ hoàn toàn không có sức kháng cự với mấy thứ trang sức, túi xách này đâu."
Hai người đàn ông to lớn, giữa đêm khuya, bước vào một cửa hàng chuyên doanh đồ xa xỉ.
Một quản lý và hai nhân viên đều đang cung kính chờ đợi, họ đều là tạm thời bị gọi đến để phục vụ riêng cho hai người.
Có tiền thực sự có thể làm được rất nhiều việc.
Trong khi Lâm Tây Âm còn đang sầu não vì chuyện trả nợ, thì có một người đàn ông bắt đầu vì cô mà vung tiền như rác.
Bùi Mục Dã thực sự không hiểu gì, Lục Tá Phạn thì khá hơn nhiều, những mẫu mới nhất của mùa này, chỉ cần Bùi Mục Dã thấy vừa mắt, cảm thấy hợp với Lâm Tây Âm, đều gói lại hết.
Lục Tá Phạn nói với anh: "Những khách hàng như mẹ tôi, mỗi khi có mẫu mới, phía thương hiệu đều trực tiếp gửi đến tận nhà."
Bùi Mục Dã thấy cách này cũng hay.
Lục Tá Phạn lại hỏi: "Trước đây anh thực sự không để ý đến chuyện này sao? Vậy sinh nhật, kỷ niệm ngày cưới, anh có tặng quà không?"
Bùi Mục Dã ngẩn người.
Lục Tá Phạn nhìn thấy biểu cảm của anh thì giật mình: "Không lẽ anh đều không biết?"
Bùi Mục Dã thực sự không biết.
"Anh..." Lục Tá Phạn không biết phải nói gì với anh nữa: "Anh nói anh thích người ta, đây chính là cách anh thích người ta sao?"
"Những thứ này, tôi cảm thấy đều không quan trọng."
"Vậy anh nói xem, cái gì mới quan trọng?" Lục Tá Phạn hỏi: "Nói thế này đi, anh thích người ta, vậy anh đã làm được gì cho người ta rồi?"
Bùi Mục Dã im lặng.
Bởi vì anh nhận ra, anh chỉ cưới Lâm Tây Âm về nhà, sau đó... không còn sau đó nữa.
Lục Tá Phạn cảm thấy rất khổ não: "Hèn gì người ta muốn ly hôn với anh, giờ tôi cũng chẳng biết bênh anh kiểu gì nữa... Hai người kết hôn hơn ba năm, anh cứ như một khúc gỗ vậy, đối xử với người ta thế sao?"
Lục Tá Phạn lại nói: "Thật lòng mà nói, tuy nhiều người thấy tôi lăng nhăng, nhưng bất kỳ cô bạn gái nào, dù là lúc mặn nồng hay khi chia tay, đều là thuận tình vừa ý, tôi chưa bao giờ ép buộc ai. Sao tôi thấy anh còn tệ hơn cả tôi thế nhỉ?"
Lục Tá Phạn bồi thêm: "Thích một người không chỉ dựa vào lời nói, mà còn phải dựa vào hành động. Anh thì hay rồi, nói không biết nói, làm không biết làm, nếu tôi là phụ nữ, tôi cũng chẳng thèm nhìn anh."
"Vậy phải nói thế nào? Nói cái gì?" Bùi Mục Dã hỏi.
"Nói nhiều lời đường mật vào." Lục Tá Phạn nói: "Phụ nữ đều là sinh vật yêu bằng tai và mắt, anh đẹp trai thế này, lại biết nói lời tình tứ, đa số họ đều sẽ động lòng. Lời ngon tiếng ngọt, nói nhiều một chút, ít nhất phải để họ biết là anh thích họ."
"Tôi... không nói ra được."
Lục Tá Phạn lắc đầu: "Luyện nhiều là được thôi. Hoặc là anh làm đi, nói không được thì anh làm nhiều vào — ví dụ như quan tâm, dịu dàng, chu đáo, bất kể lúc nào cũng phải khiến cô ấy cảm nhận được tình yêu của anh."
Lục Tá Phạn không tiếc công sức truyền thụ kinh nghiệm của mình.
"Phụ nữ thực ra rất đơn giản, anh đối tốt với họ, họ rất dễ cảm động."
"Anh cứ như người câm ấy, vậy thì làm đi, làm cũng không xong thì mua đồ cho cô ấy. Chuyện này chắc chắn làm được chứ?"
"Còn nữa, điểm quan trọng nhất chính là sự thiên vị dành cho cô ấy. Cái này anh hiểu chứ?"
Bùi Mục Dã hỏi: "Nghĩa là sao?"
Nghĩa đen thì anh biết, nhưng áp dụng lên phụ nữ thì anh không hiểu.
"Nghĩa là anh thích một người, bất kể cô ấy đúng hay sai, trước mặt người ngoài, anh mãi mãi đứng về phía cô ấy, ủng hộ cô ấy, khích lệ cô ấy. Thậm chí dù cô ấy có sai đi chăng nữa, anh cũng phải kiên định làm chỗ dựa cho cô ấy. Bởi vì, cô ấy là vợ anh."
Lần này Bùi Mục Dã im lặng lâu hơn.
Thiên vị sao?
Anh chưa bao giờ làm được.
Không những không làm được, thậm chí còn...
Lục Tá Phạn lúc này mới nhận ra, hắn là một gã đào hoa, hắn bắt đầu dạo chơi chốn tình trường từ năm mười tám tuổi, số phụ nữ đi qua đời hắn không đếm xuể.
Nhưng người anh em này của hắn, ngày ngày tai nghe mắt thấy, vậy mà chẳng học được chút gì.
Người ta thường nói "gần mực thì đen gần đèn thì rạng", xem ra cũng không chuẩn lắm.
Bùi Mục Dã chỉ cần học được một phần mười thủ đoạn tán gái của hắn, thì tình trạng hôn nhân hiện tại cũng không đến nỗi này.
Lục Tá Phạn hận không thể nhồi nhét hết đống thủ đoạn đó vào đầu anh.
Nhưng rõ ràng, Bùi Mục Dã không phải là một học trò giỏi.
Lần đầu tiên Lục Tá Phạn tìm thấy cảm giác ưu việt trước Bùi Mục Dã.
Dù sao từ nhỏ đến lớn, bất kể học cái gì, hắn đều kém một bậc.
Không ngờ hôm nay trong khóa học "làm sao để dỗ dành phụ nữ", hắn lại thắng được Bùi Mục Dã.
Nhưng có vẻ đây cũng chẳng phải chuyện gì đáng tự hào cho lắm.
Mua không ít đồ, Bùi Mục Dã để lại địa chỉ của Vân Hải Chi Gia, bảo họ nhanh chóng gửi đến.
Lục Tá Phạn lại dặn dò anh thêm vài câu, cuối cùng vỗ vai anh, cảm thán vạn phần: "Thực ra, nói thế nào nhỉ, gặp được một người yêu thương thật lòng, có thể khiến anh chuyên nhất si tình, tôi cũng thấy khá ngưỡng mộ. Đời này tôi chắc là không thể rồi, anh... cố lên nhé!"
Bùi Mục Dã trở về Vân Hải Chi Gia, trong nhà rất yên tĩnh, anh đi vào phòng ngủ của Lâm Tây Âm, nương theo ánh đèn từ hành lang, thấy cô đã ngủ say.
Đã lâu rồi anh không ngủ cùng Lâm Tây Âm.
Mấy ngày ở bệnh viện, cô cũng luôn quay lưng về phía anh.
Anh ngồi bên giường, đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào tóc cô.
Nếu trước đây đều là do anh làm không tốt, vậy anh bắt đầu sửa đổi từ bây giờ, Lâm Tây Âm liệu có cho anh thêm một cơ hội nữa không?
Lâm Tây Âm ngủ một mạch đến khi chuông báo thức reo.
Vì ở chỗ Bùi Mục Dã, cô đặt báo thức sớm.
Cô không muốn chạm mặt Bùi Mục Dã nữa, định bụng dậy sớm một chút rồi lặng lẽ rời đi.
Cô vệ sinh cá nhân đơn giản trong phòng, sau đó mở cửa xuống lầu.
Mùa này, lúc sáu giờ sáng, trời vẫn chưa sáng hẳn, trong phòng vẫn còn mờ tối.
Nhưng lúc này dưới lầu đèn đuốc sáng trưng, người đàn ông mà cô muốn tránh mặt đang ngồi trên ghế sofa.
Anh quay lưng về phía cô, nên Lâm Tây Âm không nhìn rõ biểu cảm của anh lúc này.
Lâm Tây Âm lặng lẽ xuống lầu, đi đến gần, nhìn rõ góc nghiêng của anh mới nhận ra anh đang nhắm mắt.
Lâm Tây Âm thậm chí không muốn chào hỏi, nhón chân không muốn gây ra tiếng động nào.
"Dậy sớm vậy sao?"
Tiếng nói đột ngột vang lên làm Lâm Tây Âm giật mình.
Lâm Tây Âm nhìn sang, trước tiên thấy được quầng thâm dưới mắt Bùi Mục Dã.
Trông anh khá tiều tụy.
Anh đây là... mất ngủ sao?
Cả đêm không ngủ?
Lâm Tây Âm gật đầu với anh một cái: "Tôi đi đây."
"Đợi đã!" Bùi Mục Dã đứng dậy, đi đến bên cạnh cô, giơ tay chỉ: "Mấy thứ này... xem em có thích không."
Lâm Tây Âm lúc này mới phát hiện, trên sàn phòng khách bày đầy những túi quà của một thương hiệu xa xỉ.
"Cái gì vậy?" Lâm Tây Âm kỳ lạ hỏi: "Mấy thứ này là sao?"
"Tặng cho em." Bùi Mục Dã có chút không tự nhiên, dời mắt đi, không dám nhìn vào mắt cô.
"Tặng tôi?" Lâm Tây Âm càng thấy lạ hơn: "Tại sao?"
"Không có gì... chỉ là muốn tặng quà cho em thôi." Bùi Mục Dã cảm thấy nói những lời này cũng không khó đến thế: "Em xem đi, có thích không. Nếu thích, sau này tôi sẽ mua thêm."
Anh nói lời này, Lâm Tây Âm mới hiểu anh có ý gì.
Bùi Mục Dã đang làm cái gì vậy?
Tự dưng tại sao lại tặng cô nhiều quà như thế?
Lâm Tây Âm nhanh chóng hiểu ra.
Bùi Mục Dã không muốn ly hôn, anh đang cứu vãn cô.
Anh tưởng rằng, anh mua vài món quà dỗ dành cô vui vẻ, thì cuộc hôn nhân này không cần ly hôn nữa sao?
Trong lòng anh, cô dễ dỗ dành đến thế sao?
"Trước đây, tôi không biết em thích cái gì, tôi cũng không để ý đến những chuyện này." Bùi Mục Dã nói: "Sau này, em thích cái gì, tôi đều mua cho em."
"Tôi không thích." Lâm Tây Âm nói thẳng: "Bùi Mục Dã, anh không cần phải làm thế này, bất kể anh làm gì, cũng không thay đổi được sự thật là chúng ta sẽ ly hôn."
"Tôi không phải..." Bùi Mục Dã muốn giải thích.
Nhưng anh nhận ra, những lời mình sắp nói ra thực sự rất nhạt nhẽo và vô lực.
Anh mua đồ cho Lâm Tây Âm, thực sự không có mục đích gì khác.
Hay nói cách khác, anh chỉ muốn cô vui vẻ hơn một chút.
Nhưng suy cho cùng, anh vẫn không muốn ly hôn với cô.
Cô hiểu lầm anh mua những thứ này để cứu vãn, không muốn ly hôn, cũng không sai.
Bùi Mục Dã đột nhiên cảm thấy, những thứ này bị gán cho một màu sắc khác, là thứ mà anh không muốn thêm vào.
"Tôi đi đây."
"Đợi đã!"
Đại não Bùi Mục Dã không kịp suy nghĩ, đã nắm lấy cổ tay cô.
Ánh mắt Lâm Tây Âm rơi trên tay anh.
Đầu ngón tay Bùi Mục Dã run rẩy, cất lời: "Tôi sẽ không làm em đau đâu, tôi chỉ là... có chuyện muốn nói với em."
"Bùi Mục Dã, tôi biết ý của anh. Nhưng mà, giữa chúng ta đã đi đến bước này rồi, tôi chưa từng nghĩ đến chuyện quay đầu. Cuộc hôn nhân này, tôi nhất định phải ly hôn."
"Xin lỗi..."
Lâm Tây Âm nhìn anh: "Tại sao lại xin lỗi?"
"Vì những... hành động trước đây của tôi." Bùi Mục Dã cũng nhìn cô: "Tôi đã làm sai rất nhiều chuyện, tôi cũng có rất nhiều lời muốn nói với em. Nhuyễn Nhuyễn, tôi, tôi có thể..."
"Đừng gọi tôi như vậy." Lâm Tây Âm ngắt lời anh: "Tôi đã nói rồi, tất cả những chuyện trong quá khứ, tôi đều không muốn nhớ lại nữa. Đúng cũng được, sai cũng được, tôi đều không quan tâm nữa."
"Nhưng tôi quan tâm." Trong mắt Bùi Mục Dã đầy rẫy sự đau khổ: "Bây giờ tôi mới biết, trước đây tôi đã sai lầm đến mức nào... Nhuyễn Nhuyễn, tôi, tôi thích em, nhưng tôi không biết cách bày tỏ, tôi..."
"Im miệng!"
Lâm Tây Âm hung hăng hất tay anh ra, cắt đứt lời anh nói.
"Bùi Mục Dã, anh biết không, anh cùng tôi chia tay trong êm đẹp, tôi còn có thể coi anh là một người đàn ông. Nhưng bây giờ... anh nói những lời như vậy, chỉ để dỗ tôi quay lại, thật đáng xấu hổ, anh biết không?"
"Tôi không phải dỗ dành em..."
"Không còn ý nghĩa gì nữa rồi." Lâm Tây Âm lắc đầu: "Anh không cần làm những việc đó nữa, đều là vô ích thôi, thật đấy, chính anh phiền não, mà tôi cũng bị làm phiền. Tôi vẫn là câu nói đó, chúng ta, hãy chia tay trong êm đẹp đi."
Nói xong, Lâm Tây Âm rời đi, không hề ngoảnh đầu lại.
Còn đống đồ xa xỉ trên sàn nhà, cô không thèm liếc mắt nhìn lấy một cái.
Còn Bùi Mục Dã, ngay cả dũng khí đuổi theo cô, cũng không còn nữa...
Đề xuất Hiện Đại: Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ