Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 321: Anh Chỉ Có Cảm Giác Với Một Mình Em

**Chương 321: Anh Chỉ Có Cảm Giác Với Một Mình Em**

Nói thật, Khúc Tinh Ưu chỉ biết Lục Tá Phạn là một người đàn ông đẹp trai.

Nhưng bên cạnh cô, đàn ông đẹp trai quá nhiều.

Lúc nhỏ có ba cô, ông nội cô, lớn lên một chút có anh trai ruột, rồi các anh họ hàng, ai nấy đều khôi ngô tuấn tú.

Sau này lại có Bùi Mục Dã, Nghiêm Thành Vũ...

Nói chung đều là những người đàn ông rất có mị lực.

Vẻ đẹp của Lục Tá Phạn, Khúc Tinh Ưu có nhận thức được.

Nhưng cô chưa từng nghiêm túc quan sát kỹ ngũ quan của anh.

Mắt thế nào, mũi ra sao.

Anh ghé sát lại, Khúc Tinh Ưu liền thật sự quan sát.

Đối với một người đàn ông, làn da của Lục Tá Phạn mịn màng săn chắc, không quá trắng nhưng toát lên vẻ khỏe mạnh.

Ngũ quan đều rất đẹp.

Đặc biệt là đôi mắt kia, nhìn ai cũng như chứa chan tình cảm.

Mũi, môi, cằm, hầu kết...

Hầu kết của Lục Tá Phạn khẽ động đậy, anh hỏi cô: “Em đang nhìn đi đâu thế?”

Hầu kết của anh rất nổi bật, lộ rõ góc cạnh.

Khúc Tinh Ưu nhịn không được muốn đưa tay sờ thử một cái.

Thỉnh thoảng xem video, cô hay lướt trúng những người đàn ông như vậy, trong một mảng sáng tối đan xen, chỉ có hầu kết là chuyển động.

Không biết sờ vào sẽ có cảm giác gì.

Cô vẫn chưa được sờ bao giờ.

Cô hỏi: “Tôi có thể sờ hầu kết của anh một cái không?”

Lục Tá Phạn thấy rất lạ, Khúc Tinh Ưu đang nhìn mặt anh, sao sự chú ý lại chuyển sang hầu kết rồi.

Nghe cô muốn sờ, anh lại cử động, hầu kết lăn lên lộn xuống.

Khúc Tinh Ưu càng thêm tò mò: “Trông có vẻ vui đấy.”

“Không vui đâu.” Lục Tá Phạn nắm lấy bàn tay đang đưa tới của cô: “Chỗ này không thể tùy tiện sờ được.”

Khúc Tinh Ưu rụt tay lại: “Không sờ thì thôi, đồ keo kiệt.”

Lục Tá Phạn nói: “Tinh Ưu, sau này đừng hỏi đàn ông vấn đề này.”

“Cái gì? Vấn đề có thể sờ hầu kết hay không á?”

“Đúng.”

“Tôi cũng đâu có hỏi người khác.”

“Ý em là chỉ hỏi mình anh thôi sao?”

Khúc Tinh Ưu nói: “Tiện miệng nói đến đây thôi, tôi cũng không có ý gì khác. Tôi xem video thấy người ta bảo hầu kết là điểm yếu chết người gì đó, tóm lại là rất nhạy cảm đúng không.”

“Em không sợ anh nhạy cảm sao?”

“Thật sự nhạy cảm thế à?” Khúc Tinh Ưu tò mò: “Chỗ này sao lại nhạy cảm được nhỉ. Lạ thật.”

“Đừng hỏi nữa.” Lục Tá Phạn quay mặt đi: “Tinh Ưu, chủ đề này không phù hợp với chúng ta.”

Nói xong anh bưng trà lên uống một ngụm.

Trà trái cây đã hơi nguội, uống vào rất vừa vặn.

“Có gì mà không phù hợp chứ, đều là người trưởng thành cả rồi, anh đừng tưởng tôi không hiểu.”

Lục Tá Phạn nhịn không được nhìn cô: “Em hiểu cái gì? Em có biết em thảo luận chủ đề này với anh có nghĩa là gì không?”

“Tôi hiểu hết mà.” Khúc Tinh Ưu nói: “Bây giờ trẻ con còn hiểu nữa là. Tôi nói chuyện với anh... anh sẽ không nghĩ nhiều đấy chứ?”

“Anh là đàn ông, lại còn là người đàn ông thích em, em thấy anh có nghĩ nhiều không?”

“Chỉ là nói về cái hầu kết thôi mà, anh có phải quá nhạy cảm rồi không?”

“Nếu người nói những lời này với anh là em, thì đúng là anh rất nhạy cảm.” Lục Tá Phạn nói: “Tinh Ưu, em không nên tin tưởng anh như vậy.”

“Anh tổng không đến mức thú tính bộc phát chứ?”

“Không nhất định.”

Khúc Tinh Ưu nhìn anh bằng ánh mắt như nhìn quái vật: “Lục Tá Phạn, anh muốn làm gì?”

“Anh sẽ không làm gì cả.” Lục Tá Phạn nói: “Nhưng nếu em còn nói tiếp, anh không dám bảo đảm đâu.”

“Tôi không tin, ở nơi như thế này, anh có thể làm được gì?”

Khúc Tinh Ưu thật sự rất tò mò.

Những người xung quanh cô, không ai nói với cô những điều này.

Con gái sẽ không nói, con trai không dám nói.

Lục Tá Phạn nhìn cô, không nói lời nào.

Khúc Tinh Ưu cũng nhìn anh: “Lục Tá Phạn, hôn môi là cảm giác thế nào nhỉ?”

“Khúc Tinh Ưu.”

Đây là lần đầu tiên anh gọi đầy đủ tên họ của cô.

Khúc Tinh Ưu rất không vui: “Anh làm cái vẻ mặt gì thế! Sao, anh từng hôn rồi, anh giỏi lắm chắc!”

Khúc Tinh Ưu không biết rằng, vài câu nói bâng quơ của cô đã dấy lên sóng gió lớn thế nào trong lòng Lục Tá Phạn.

Lúc này anh đã không còn cách nào nghĩ đến chuyện khác, trong đầu toàn là đôi môi đỏ mọng của Khúc Tinh Ưu.

Anh muốn hôn cô.

Không biết bao nhiêu lần, anh đã có ý nghĩ như vậy.

Trong đêm khuya tĩnh mịch, anh gọi tên cô để giải tỏa dục vọng của cơ thể.

Nhưng ban ngày khi nhìn thấy cô, anh lại kìm nén những cảm xúc đó.

Sợ làm vấy bẩn cô.

Nhưng hôm nay, cô lại chủ động nhắc đến chủ đề này.

Lục Tá Phạn lại uống thêm một ly trà trái cây.

Khúc Tinh Ưu còn muốn nói gì đó, Lục Tá Phạn ngăn lại: “Đừng nói nữa.”

“Tôi cứ nói đấy!” Khúc Tinh Ưu hậm hực: “Chắc chắn anh đã hôn rất nhiều người rồi đúng không? Nói cho tôi biết thì sao chứ? Hôn môi cũng không được nói à?”

“Anh không muốn nói.”

“Anh thật keo kiệt.”

“Anh không phải...” Lục Tá Phạn nhìn cô: “Tinh Ưu, em thật sự không hiểu sao?”

“Hiểu cái gì?”

“Em muốn anh đứng trước mặt em, kể về kinh nghiệm hôn những người phụ nữ khác? Tinh Ưu, anh thích em, em coi anh là bạn, nhưng anh thì không thể. Trong lòng anh, em là cô gái anh thích, anh sẽ muốn làm đủ mọi chuyện quá đáng với em...”

“Cái gì?” Khúc Tinh Ưu rất ngạc nhiên: “Anh muốn làm gì tôi?”

“Em sẽ không muốn biết đâu.”

“Tôi cứ muốn biết đấy!” Khúc Tinh Ưu hừ một tiếng: “Hóa ra bao nhiêu ngày qua, anh trông có vẻ đứng đắn, thực chất đều là giả vờ!”

“Phải, anh là giả vờ đấy.” Lục Tá Phạn không nhịn được nữa: “Anh muốn ôm em, muốn hôn em, muốn làm với em...”

Anh quay mặt đi, hầu kết lại khẽ động: “Em căn bản không biết gì cả.”

“Có gì mà tôi không biết chứ.” Khúc Tinh Ưu nói: “Chẳng qua là chuyện đó thôi mà.”

Lục Tá Phạn đột ngột nhìn cô: “Em có thái độ gì thế này?”

“Sao, còn không cho tôi nói à?” Khúc Tinh Ưu nói: “Anh đã ngủ với bao nhiêu phụ nữ rồi, còn biết xấu hổ sao? Chuyện này rất bình thường mà, có điều tôi luôn cảm thấy, chỉ có thể làm với người mình yêu thôi. Vậy có phải chứng tỏ trước đây, anh đã yêu rất nhiều người không?”

“Anh không có...” Lục Tá Phạn không muốn nói, nhưng anh phải giải thích cho rõ: “Trước đây, anh chỉ là nhu cầu sinh lý, hoàn toàn không yêu họ.”

“Nhưng mà, với người không yêu, sao có thể làm chuyện như vậy được chứ.”

“Chúng ta có thể đừng nói về chủ đề này nữa được không?”

“Đã nhắc đến rồi thì nói cho rõ ràng đi.” Khúc Tinh Ưu nói: “Anh cứ giấu giấu diếm diếm, tôi thấy không cần thiết.”

Lục Tá Phạn im lặng.

Khúc Tinh Ưu nói: “Vậy có khi nào anh chỉ muốn ngủ với tôi, thực chất không hề yêu tôi đến thế không.”

“Không phải.” Lục Tá Phạn nói: “Anh không biết giải thích với em thế nào, nhưng sau khi yêu em, anh không còn ham muốn với bất kỳ ai khác nữa.”

“Cái này không phải chỉ nói suông là được, anh bảo không có là không có sao.”

Lục Tá Phạn cảm thấy khó mở lời.

Khúc Tinh Ưu nói: “Cho nên, tôi thấy anh đối với tôi...”

“Không phải.” Lục Tá Phạn một lần nữa phủ nhận: “Anh có thể chứng minh, đối với những người khác anh chỉ là nhu cầu sinh lý, nhưng đối với em thì không.”

“Cái này cũng chứng minh được sao?”

Lục Tá Phạn nghiến răng mở lời: “Từ khi thích em, anh... anh không thể cương lên được nữa.”

Khúc Tinh Ưu giật mình, cô phản ứng một lúc mới hiểu lời Lục Tá Phạn có ý nghĩa gì.

Cô hỏi: “Anh, anh bị liệt rồi à?”

Lục Tá Phạn nói: “Là anh không thể với người khác nữa.”

Anh nhìn chằm chằm cô: “Khúc Tinh Ưu, bây giờ anh chỉ có cảm giác với một mình em thôi.”

Khúc Tinh Ưu ngả người ra sau, hai tay ôm ngực: “Anh, anh có ý gì?”

Lục Tá Phạn cười khổ: “Em còn sợ à? Anh đã làm gì em chưa?”

Đề xuất Cổ Đại: Trùng Sinh: Ta Đem Bán Đứa Em Trai Trạng Nguyên
BÌNH LUẬN
Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện