**Chương 262: Không Phải Dạng Vừa Đâu**
Đùa gì thế, đám cưới của anh và Lâm Tây Âm là nghi thức đại diện cho sự chúc phúc và tốt đẹp. Sao có thể để loại tiểu tam như Chu Ngọc Tố đến tham dự được. Tất cả những gì không tốt đẹp, xấu xí, bẩn thỉu đều đừng có mà sán lại gần.
Bùi Diệu Hải cúp điện thoại, Chu Ngọc Tố ở bên cạnh hỏi: “Thế nào rồi?”
Bùi Diệu Hải nghiến răng nghiến lợi nói: “Nó bây giờ đúng là đủ lông đủ cánh rồi!”
Chu Ngọc Tố nói: “Đã bảo ông rồi, bảo ông hãy để tâm đến chuyện làm ăn một chút, ông cứ mãi không để ý. Giờ mới phản ứng lại được, đừng nói là đủ lông đủ cánh, người ta sớm đã bay cao rồi!”
Bùi Diệu Hải những năm trước đúng là không có dã tâm, nhưng hai năm nay theo sự tăng dần của tuổi tác, tính khí đại biến. Trước đây và Chu Ngọc Tố cũng coi là phu xướng phụ tùy. Nhưng tính khí ông ta đại biến cũng không thoát khỏi liên quan đến Chu Ngọc Tố. Bởi vì vốn dĩ Chu Ngọc Tố cảm thấy con trai mình là người có bản lĩnh, sau này chắc chắn cũng có thể giống như Bùi Mục Dã, gây dựng được một phen sự nghiệp.
Nhưng giờ đây, bà ta đã nhận rõ hiện thực rồi. Bùi Vân Thanh... chính là bùn nhão không trát nổi tường. Những dự án tiếp nhận trước đó không có cái nào kiếm được tiền. Mấy lần còn bị người ta lừa tiền. Anh ta căn bản không có đầu óc kinh doanh. Chu Ngọc Tố lúc này mới chết tâm, lại đánh chủ ý lên người Bùi Mục Dã.
Chuyện làm ăn của nhà họ Bùi lớn như vậy, chẳng lẽ đều là của một mình Bùi Mục Dã sao? Bà ta suốt ngày thổi gió bên gối, Bùi Diệu Hải nghe lâu rồi cũng cảm thấy Bùi Mục Dã vừa không tôn trọng ông ta, vừa không yêu thương em trai. Chuyện này sau này nếu ông ta không còn nữa, anh có thể dung nạp được Bùi Vân Thanh không? Chắc chắn là không dung nạp nổi!
Cho nên Bùi Diệu Hải cảm thấy những gì mình làm đều là vì sự hòa thuận của anh em. Nếu không đợi đến lúc ông ta trăm tuổi qua đời, anh em trở mặt thành thù, ông ta xuống dưới cũng không có cách nào ăn nói với liệt tổ liệt tông. Vì vậy trong mắt ông ta, Bùi Mục Dã không chỉ phải đối xử với Chu Ngọc Tố như mẹ đẻ, mà còn phải anh em thuận hòa với Bùi Vân Thanh. Nếu Bùi Mục Dã không làm được, đó chính là đại nghịch bất đạo!
Giờ đây Bùi Vân Thanh đã vào công ty, nhận dự án, lòng ông ta đã dễ chịu hơn một chút. Nhưng ai mà ngờ được đám cưới của anh, anh lại không muốn để Chu Ngọc Tố và em trai ruột đi tham dự. Bùi Diệu Hải làm sao có thể chấp nhận nổi!
Chu Ngọc Tố nghe ông ta nói xong, vành mắt lập tức đỏ lên: “Tôi gả cho ông bao nhiêu năm nay, tôi có từng làm mất mặt nhà họ Bùi các ông không? Giờ đây con trưởng kết hôn, tôi là người mẹ trên danh nghĩa này thế mà lại không được tham dự đám cưới, sau này tôi còn làm người thế nào được nữa? Tôi ngẩng đầu không lên nổi!”
Bùi Diệu Hải cố gắng an ủi bà ta: “Bà không phải mẹ đẻ, nói đến chuyện không tham dự đám cưới thực ra cũng chẳng có gì...” Ông ta chắc chắn là muốn để Chu Ngọc Tố tham dự rồi. Nhưng nghĩ đến cái tính khí thối tha đó của Bùi Mục Dã, đừng đến lúc đó ngay cả ông ta cũng không tham dự nổi. Càng thêm bực mình.
Chu Ngọc Tố chẳng nói chẳng rằng, cứ thế khóc lóc sướt mướt. Bùi Diệu Hải bình thường hay mắc chiêu này của bà ta, lúc này bị bà ta khóc đến tâm phiền ý loạn: “Chỉ biết khóc thôi! Biết thế này, lúc đầu sao bà không đối xử tốt với nó một chút?!”
Chu Ngọc Tố càng thấy uất ức hơn: “Tôi đã từng đánh nó hay mắng nó chưa? Tôi sau khi đến đây chẳng lẽ không muốn giữ quan hệ tốt với nó sao? Là nó không thèm để ý đến tôi, lại luôn đi theo ông cụ, tôi lấy đâu ra cơ hội mà đối xử tốt với nó! Tâm tư của ông cụ chẳng lẽ tôi không biết sao, chẳng phải là sợ tôi ngược đãi cháu trai ông ấy sao!”
“Bà là mẹ kế, ông cụ đề phòng bà cũng là chuyện thường tình.”
“Thế mà ông còn trách tôi!”
Bùi Diệu Hải thở dài: “Thế giờ tính sao?”
Chu Ngọc Tố suy nghĩ một chút rồi nói: “Dù sao cũng là kết thân với nhà họ Khúc, ông hãy liên lạc với Khúc Giản Hàng một chút, đến lúc đó nếu chúng ta không xuất hiện, mặt mũi họ cũng không được đẹp cho lắm.”
Bùi Diệu Hải nghe xong thấy cũng có lý. Ông ta trước đây đã liên lạc với Khúc Giản Hàng, cũng là lắt léo tìm người mới xin được số điện thoại của Khúc Giản Hàng. Lúc này gọi điện thoại qua cho bà, Khúc Giản Hàng nhanh chóng bắt máy: “Là Bùi tiên sinh sao?”
Bùi Diệu Hải vội nói: “Là tôi đây chị thông gia.”
Khúc Giản Hàng khẽ cười một tiếng: “Vâng, anh thông gia, ông gọi điện tới có chuyện gì không ạ?”
“Là về đám cưới của Mục Dã và Tây Âm.”
Khúc Giản Hàng nói: “Đám cưới có chuyện gì sao ạ? Là thế này, đám cưới của hai đứa con không có can thiệp vào, ông nếu có chuyện gì thì có thể trực tiếp nói với con trai ông.”
Bùi Diệu Hải vội nói: “Không phải chuyện đám cưới. Là thế này, cái thằng bé này... ôi, tôi cũng không ngại mất mặt, nói thẳng với chị vậy. Đám cưới của nó không muốn để tôi và vợ tôi tham dự. Chị xem, kết hôn là chuyện lớn như vậy, chúng tôi có thể không tham dự sao? Tôi nói nó cũng không nghe, cho nên tôi gọi điện cho chị thông gia, hy vọng chị có thể khuyên nhủ nó một chút.”
Khúc Giản Hàng cũng không tiện nói gì nhiều: “Vậy để tôi gọi điện thoại trước để tìm hiểu tình hình xem sao.”
Bùi Diệu Hải nói: “Được được được, tôi đợi tin chị. Dù nói thế nào đi nữa, mọi người cũng phải giữ thể diện cho nhau, không thể để người ta sau lưng xem trò cười đúng không?”
Khúc Giản Hàng cười nói: “Vâng, tôi biết rồi.”
Bà cúp điện thoại gọi cho Bùi Mục Dã. Bùi Mục Dã vội bắt máy: “Mẹ, mẹ tìm con có chuyện gì không ạ?” Anh đổi miệng gọi rất trơn tru, thời gian gọi mẹ còn nhiều hơn cả Lâm Tây Âm.
“Là thế này, ba con vừa nãy gọi điện cho mẹ, nói con không muốn để ông ấy tham dự đám cưới, có chuyện này không?”
Bùi Mục Dã nhíu mày: “Ông ta sao lại còn tìm đến mẹ rồi? Con không nói không cho ông ta tham dự, con nói không cho Bùi Vân Thanh và mẹ nó tham dự.”
“Mẹ đã bảo mà.” Khúc Giản Hàng nói: “Ông ấy dù sao cũng là ba con, ông ấy không tham dự thì cũng không được tốt cho lắm.”
“Ông ta muốn cả ba người một nhà đều đi, con chắc chắn không cho.”
“Mẹ ủng hộ con.” Khúc Giản Hàng nói: “Đây là đám cưới của con, con muốn mời ai thì mời người đó.”
“Mẹ, cảm ơn mẹ ạ.”
“Nói cái lời gì thế.” Khúc Giản Hàng nói: “Nhưng con và ba con vẫn phải xử lý tốt mối quan hệ, cái bà Chu... là họ Chu đúng không?”
“Vâng ạ.”
“Bà ta thế nào thì cũng coi là trưởng bối. Con nếu không muốn để bà ta tham dự thì hãy nói chuyện hẳn hoi với ba con.”
“Con biết rồi ạ.”
Người khác nói gì Bùi Mục Dã có thể không quan tâm. Nhưng lời của Khúc Giản Hàng là anh có nghe. Anh gọi điện thoại qua cho Bùi Diệu Hải. Bùi Diệu Hải không ngờ Bùi Mục Dã lại gọi lại cho ông ta nhanh như vậy. Xem ra Khúc Giản Hàng làm việc rất có uy lực đấy chứ. Cũng đúng, không có uy lực thì người ta cũng không thể thành công đến thế.
Ông ta bắt máy, giọng điệu mang theo vài phần đắc ý: “Thế nào rồi, nhạc mẫu của anh gọi điện thoại nói với anh rồi chứ?”
Bùi Mục Dã lạnh giọng lên tiếng: “Sau này đừng có đi làm phiền người ta, ông với người ta thân lắm sao? Sao lại có mặt mũi gọi điện thoại cho người ta thế?”
“Tôi và bà ấy là thông gia! Sao lại không thể gọi điện thoại được chứ?”
Bùi Mục Dã lười nói nhiều với ông ta. “Đám cưới ông có thể tham dự, nhưng những người khác thì thôi đi.”
“Cái gì gọi là những người khác? Đó là mẹ kế và em trai ruột của anh!”
“Ông cũng nói là mẹ kế rồi.” Bùi Mục Dã lạnh lùng hừ một tiếng: “Bà ta có quan hệ với ông, chứ với tôi thì chẳng có nửa điểm quan hệ nào cả!”
“Anh!” Bùi Diệu Hải không ngờ Khúc Giản Hàng đã gọi điện thoại rồi mà vẫn là kết quả này: “Khúc Giản Hàng rốt cuộc đã nói với anh thế nào!”
Bùi Mục Dã nói: “Chuyện của tôi không cần người khác làm chủ!”
“Bà ấy dù sao cũng là nhạc mẫu của anh!”
“Đúng vậy, bà ấy là nhạc mẫu của tôi, không có quan hệ gì với ông cả.” Bùi Mục Dã nói: “Bà ấy còn biết thương tôi, còn ông thì sao? Ông từ khi nào đã từng nghĩ đến cảm nhận của tôi chưa?”
Bùi Mục Dã quá mức mạnh mẽ, cũng quá mức độc lập. Từ nhỏ đến lớn, anh dường như đều không cần đến Bùi Diệu Hải. Bùi Diệu Hải nghe xong vừa phẫn nộ vừa uất ức: “Tôi không nghĩ đến cảm nhận của anh? Trong nhà có ai từng bạc đãi anh chưa? Gia nghiệp to lớn như vậy giờ đều là một mình anh quản lý, tôi có nói gì không?”
“Nghĩ đến tôi mà lại không quan tâm đến sức khỏe của mẹ tôi, ngoại tình với người phụ nữ khác, lúc đó ngay cả con cũng đã có rồi nhỉ? Là Chu Ngọc Tố sức khỏe không tốt, đứa con đầu tiên mới không giữ được! Nếu không, bà ta lúc đó có phải định đến nhà ép mẹ tôi nhường ngôi không?”
“Anh, anh sao lại biết được!” Bùi Diệu Hải lập tức hoảng loạn. Dù nói thế nào đi nữa, chuyện này cũng là ông ta đuối lý. Ngoại tình trong hôn nhân, ông ta có lỗi với người vợ kết tóc, cũng có lỗi với con cái của họ.
“Muốn người khác không biết trừ phi mình đừng làm.” Giọng Bùi Mục Dã càng lạnh hơn: “Bao nhiêu năm nay, tôi chẳng qua là không thèm chấp nhặt với ông. Nếu thực sự tính sổ, thì có rất nhiều chuyện để nói đấy. Mẹ tôi đã qua đời như thế nào, ông rõ hơn ai hết!”
“Anh đừng có nói bậy!” Bùi Diệu Hải trong lòng run rẩy: “Mẹ anh bà ấy chính là bị bệnh, bệnh viện đều có hồ sơ ghi chép cả đấy!”
“Nếu không phải ông ngoại tình, mẹ tôi bà ấy có bị bệnh không?” Bùi Mục Dã nói: “Ông chính là hung thủ gián tiếp hại chết bà ấy!”
“Tôi không phải!” Bùi Diệu Hải vốn dĩ cũng không phải là người có tâm tính kiên định. Bị Bùi Mục Dã nói như vậy, lập tức nhớ lại gương mặt tiều tụy của người vợ đã khuất, đôi gò má hóp lại...
“Anh đừng có nói bậy...” Ông ta ép mình phải bình tĩnh lại: “Tôi thừa nhận, tôi có lỗi với mẹ anh. Nhưng lúc đó tôi đã nói rồi, chia cho bà ấy một nửa gia sản, ly hôn với bà ấy, là bà ấy không đồng ý...”
“Là ông ngoại tình, là ông phạm lỗi, dựa vào cái gì mà chỉ chia cho mẹ tôi một nửa gia sản? Lúc đó, ông nên tay trắng ra đi!”
“Tao là lão tử của mày!” Bùi Diệu Hải cũng chỉ có thể đối với Bùi Mục Dã mà gầm gừ một chút thôi.
Bùi Mục Dã nói: “Ông nên thấy may mắn vì ông là lão tử của tôi. Nếu không...” Lời anh chưa nói hết, sau lưng Bùi Diệu Hải đột nhiên toát ra một lớp mồ hôi lạnh li ti.
“Bùi Mục Dã!” Giọng nói của ông ta đều mang theo vài phần run rẩy: “Anh, anh muốn làm gì! Tôi nói cho anh biết, nếu ông nội anh dưới suối vàng có biết anh bất hiếu như vậy, ông ấy chết cũng không nhắm mắt!”
“Người khiến ông nội không thể nhắm mắt chỉ có ông thôi.” Bùi Mục Dã nói: “Ông chẳng lẽ quên rồi sao, lúc đầu người bắt ông tay trắng ra đi chính là ông nội.”
Bùi Diệu Hải làm sao có thể quên được. Ông cụ từ nhỏ đã tán thưởng Bùi Mục Dã, biết ông ta làm chuyện hỗn mướn, suýt chút nữa đã đánh chết ông ta. Ông cụ biết con trai mình không thể vực dậy nổi, cho nên thà rằng từ bỏ con trai cũng phải giữ lấy cháu trai. Cũng là ông cụ luôn bảo vệ Bùi Mục Dã, nếu không Bùi Mục Dã thực sự không nhất định có thể bình an lớn lên đến nhường này. Bởi vì Chu Ngọc Tố cái tên có chữ "Tố", nhưng bà ta không phải dạng vừa đâu. Cho dù không thể thực sự làm gì được Bùi Mục Dã, thì nuôi dạy anh thành phế vật là chuyện hoàn toàn có thể làm được.
Nhưng giờ đây, Bùi Mục Dã sớm đã giống như một cái cây lớn, rễ sâu lá tốt, không ai có thể lay chuyển được nữa. Bùi Diệu Hải không còn ngôn từ nào để phản bác lại Bùi Mục Dã nữa.
Bùi Mục Dã cuối cùng nói một câu: “Đừng có mang chuyện này đi làm phiền những người bên cạnh tôi nữa. Tôi vẫn giữ nguyên câu nói đó, muốn đến thì tự ông đến. Những người khác, đừng có mà mơ.”
Cúp điện thoại, Bùi Mục Dã đau đầu day day thái dương. Bên kia, Bùi Diệu Hải cũng vô cùng đau đầu. Chu Ngọc Tố đã cùng con trai bàn bạc một hồi lâu, lúc này sán lại gần: “Ông xã, em có một ý tưởng này, nói với ông nhé?”
Đề xuất Trọng Sinh: Bị Bức Làm Thông Phòng? Ta Xoay Người Gả Cho Cha Của Tra Nam
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ