Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 71: Gió Thổi Mây Bay Lòng Người Đổi Thay

Chương 71: Gió Thổi Mây Bay Lòng Người Đổi Thay

Tạ Huyền cảm thấy Dư Tịnh trông có vẻ đáng nghi, lúc gặp nàng vào dịp đầu năm nàng vẫn chưa như thế này, giờ đây, giống như đã hoàn toàn biến thành một người khác vậy.

Nghĩ đến ánh mắt Dư Tịnh vừa rồi nhìn mình cùng những lời nàng nói, tim hắn chợt nhói lên một cơn đau âm ỉ, đột nhiên có chút thở không thông.

“A tỷ.”

Xe ngựa đang di chuyển bình ổn, tiếng mưa rơi trên mui xe phát ra âm thanh xào xạc, Tạ Anh cùng Tạ Huyền ngồi trong xe, bất thình lình nghe thấy Tạ Huyền gọi mình, Tạ Anh vội nghiêng đầu nhìn hắn: “Có chuyện gì vậy?”

“Lúc đệ ở trong quân, kinh sư có từng xảy ra chuyện gì không?”

Một câu hỏi không đầu không đuôi của Tạ Huyền khiến Tạ Anh khẽ nhíu mày: “Huyền nhi, đệ muốn hỏi chuyện gì?”

“Thái hậu nương nương.” Tạ Huyền nôn nóng muốn biết, liền nói thẳng ra. Tạ Anh nghe thấy nhắc đến Thái hậu thì sững người một lát, cẩn thận hồi tưởng lại: “Tỷ quả thực chưa từng nghe nói qua, có chuyện gì sao?”

Tạ Huyền lắc đầu, sau đó lại rơi vào trầm mặc. Tạ Anh tò mò, nhưng thấy trạng thái hiện tại của Tạ Huyền không được tốt lắm, nghĩ thầm để sau này hỏi cũng vậy. Chỉ là, trong yến tiệc hôm nay Kỳ Tẫn đã tước bớt quyền lực của nhà họ Tạ, xem ra sau này, nhà họ Tạ càng phải cẩn ngôn thận hành hơn rồi.

Trở về Tạ phủ, Tạ Anh sai người đi chuẩn bị nước nóng, dìu Tạ Huyền đi qua đó, Tạ Huyền đi được hai bước liền nói với Tạ Anh: “A tỷ không cần tiễn đâu, đệ tự mình qua đó là được rồi.”

Tạ Anh do dự một hồi rồi đáp lời: “Được, đệ cẩn thận một chút.”

Xoay người lại dặn dò Tạ Dịch: “Tạ Dịch, chăm sóc công tử cho tốt.”

“Tiểu thư yên tâm.” Tạ Dịch tiến lên đi bên cạnh Tạ Huyền bảo đảm với Tạ Anh.

Đến phòng tắm trút bỏ y phục trên người, bước chân vào làn nước ấm, cả người như được sống lại. Tuy đang là mùa hạ, nhưng trời đổ mưa, trên người vẫn mang theo chút khí lạnh. Hắn chỉ cần nhắm mắt lại, trong đầu liền hiện lên những lời Dư Tịnh vừa nói với mình, hễ nhớ lại là cảm thấy trong cổ họng như có thứ gì đó nghẹn lại, không thở nổi. Hắn giơ tay lên, nhẹ nhàng vỗ vỗ trước ngực, những giọt lệ kìm nén nãy giờ cuối cùng cũng rơi xuống. Tạ Huyền trượt người xuống, cả người chìm vào trong nước, những trải nghiệm cùng Dư Tịnh như một thước phim đèn chiếu lướt qua trong trí óc.

“Phù!” Tạ Huyền ngoi lên khỏi mặt nước, há miệng thở dốc. Đó không phải là Dư Tịnh, Dư Tịnh mà hắn biết tuyệt đối không có ngữ khí và thần thái như vậy. Nếu nói vừa rồi là hoài nghi, thì bây giờ chính là khẳng định. Cho dù nàng là Dư Tịnh, thì nhất định đã xảy ra chuyện gì đó mà hắn không hề hay biết.

Tạ Huyền từ phòng tắm đi ra, vừa đi về phía phòng vừa phân phó Tạ Dịch: “Đi tra xem Thái hậu nương nương từ đầu năm đến nay đã trải qua những chuyện gì.”

Bước chân Tạ Dịch khựng lại, ngưng thần một lát, nhìn về phía Tạ Huyền: “Nếu bây giờ đi tra, tai mắt của chúng ta trong cung e là...”

Tạ Huyền hiểu ý của Tạ Dịch, phụ thân được phong hầu, thực chất là thăng chức nhưng giảm quyền, Kỳ Tẫn đã nảy sinh lòng kỵ húy, lúc này là lúc không thể để xảy ra sai sót nhất. Tạ Huyền nhắm mắt lại, một hồi lâu sau mới mở miệng: “Thôi bỏ đi.”

Trở về phòng Tạ Huyền cảm thấy lòng dạ bồn chồn, lấy cuốn binh pháp trên giá xuống để tĩnh tâm, cầm quân kỵ nhất là loạn, một khi loạn sẽ rối loạn trận chân, rối loạn phương chốn, từ đó làm hỏng đại cục. Hắn cầm quân dù thế nào cũng có thể khống chế tâm trạng rất tốt, nhưng hễ chạm đến Dư Tịnh, Tạ Huyền lại giơ tay ấn ấn huyệt thái dương.

“Công tử, tướng quân tới.” Ngoài cửa vang lên giọng nói của Tạ Dịch.

Lời Tạ Dịch vừa dứt, cửa đã bị đẩy ra, Tạ Huyền nhìn Tạ Cẩn đẩy cửa bước vào, vội đứng dậy gọi một tiếng: “A cha.”

“Huyền nhi.” Tạ Cẩn đi vào, sau đó quay đầu nhìn Tạ Dịch một cái, Tạ Dịch hiểu ý, xoay người lui ra ngoài khép cửa lại. Lúc này Tạ Huyền mới nhìn thấy trên tay Tạ Cẩn cầm một vò rượu và hai chiếc chén.

“Vừa rồi nói con không uống được rượu, lừa được người khác chứ không lừa được cha con đâu.” Tạ Cẩn cười giơ tay lên, “Thế nào, uống với cha thêm hai chén nữa chứ?”

“Được ạ.” Tạ Huyền đáp lời, cùng Tạ Cẩn ngồi xuống trước bàn, Tạ Huyền đưa tay định rót rượu cho Tạ Cẩn nhưng bị ông né tránh, “Để cha rót cho con.”

Tạ Huyền nhìn chén rượu Tạ Cẩn đưa tới, khựng lại một chút mới đưa tay đón lấy.

“Chuyện đêm nay, con thấy thế nào?” Một chén rượu trôi xuống bụng, liền nghe thấy giọng nói của Tạ Cẩn vang lên.

Tạ Huyền xoay xoay chén rượu: “Bệ hạ hiện giờ đã có ý kỵ húy, lúc này chỉ có thể cẩn thận dè dặt hơn thôi.”

“Đúng vậy.” Tạ Cẩn thở dài một tiếng, “Quan lộ của cha e là đến đây thôi, vốn tưởng rằng làm thần tử trung thành thẳng thắn là được, giờ xem ra, chốn quan trường chìm nổi, không thiếu được việc vấy bẩn dơ bẩn.”

“Cha không phải dạy con những điều này, nhưng nếu có một ngày nguy hiểm đến tính mạng, cha cũng sẽ không trách con.”

Tạ Cẩn lại nói với hắn những lời này là điều Tạ Huyền không ngờ tới, hắn đặt chén rượu xuống, trịnh trọng nói với Tạ Cẩn: “A cha, nhi tử sẽ không làm vậy đâu.”

“Những việc đó nhi tử sẽ không làm, cũng không thèm làm.”

Tạ Cẩn nhìn Tạ Huyền với ánh mắt thâm thúy, hồi lâu sau mới đưa tay vỗ vỗ vai hắn. Hai người lại uống thêm vài chén, Tạ Cẩn liền đứng dậy: “Cha vừa rồi uống nhiều quá, không uống nổi nữa, về trước đây.”

Tạ Huyền đứng dậy tiễn Tạ Cẩn ra cửa: “A cha đi thong thả.”

Trở lại chỗ ngồi, Tạ Huyền nhìn chằm chằm vò rượu đó, uống liền mấy chén. Hơi men bắt đầu bốc lên, Tạ Huyền nằm lên giường, nhìn lên đỉnh màn, chẳng mấy chốc đã mơ màng ngủ thiếp đi.

Đề xuất Điền Văn: Nhật Ký Tật Khống
BÌNH LUẬN
Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Khi nào có chương tiếp theo ạ?

Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay, cảm ơn editor ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện