Chương 12: Tuyết Rơi Bạc Đầu, Người Ở Trong Tim
Vừa bước ra khỏi cửa nách, gió lạnh ập đến, Dư Tịnh lúc này mặt đang nóng, hiện tại thổi gió cảm thấy rất dễ chịu.
“Thái hậu nương nương cẩn thận.” A Ngọc đỡ tay Dư Tịnh chậm rãi đi.
“Ừm.” Dư Tịnh lười biếng đáp lời. Không hiểu sao, bây giờ thổi gió lạnh lại thấy cả người sảng khoái hẳn lên. Đó là một cảm giác chưa từng có, giống như trong cơ thể có một lò lửa đang chậm rãi cháy, ấm áp nhưng không khô nóng.
Đi được một hồi lâu, Dư Tịnh liền nhìn thấy vườn hoa nhỏ phía trước, tuy là mùa đông nhưng trong vườn hoa nhỏ vẫn đặt một số loài kỳ hoa dị thảo chịu lạnh. Trông cũng không đến nỗi trơ trụi một mảnh, ánh mắt khẽ dời, thoáng thấy ngôi đình bên cạnh. Ngôi đình bên hồ, dưới hành lang treo mấy chiếc đèn lồng đỏ rực, ánh nến mờ ảo phản chiếu trên mặt nước, lung linh lấp lánh, tựa như Dao Trì.
Dư Tịnh cất bước định đi về phía ngôi đình, A Ngọc lên tiếng nói: “Thái hậu nương nương, nô tỳ đi lấy chiếc ô nhé.”
“Được.” Dư Tịnh đáp lời.
Tiệc cung đình Dư Tịnh chỉ để A Ngọc đi theo ra ngoài, vườn hoa nhỏ cách điện Chính Dương hơi xa, lúc này đám cung nhân thái giám đều đang bận rộn ở điện Chính Dương nên chỗ này vô cùng vắng vẻ. A Ngọc nghe Dư Tịnh đáp lời, có chút do dự nhìn Thịnh Hoa một cái, sau đó ngập ngừng nói: “Thái hậu nương nương.”
Dư Tịnh nhìn về phía A Ngọc, thấy nàng ấy vẻ mặt đầy lo lắng liền mỉm cười nói: “Không sao đâu, Ai gia lúc này đã tỉnh táo hơn nhiều rồi, ngươi đi lấy đi.”
“Vâng, nô tỳ sẽ quay lại nhanh thôi ạ.” A Ngọc đáp lời, sau đó mới buông tay đang đỡ Dư Tịnh ra.
“Ừm.” Dư Tịnh gật đầu.
Sau khi A Ngọc đi, xung quanh lập tức yên tĩnh lại, chỉ có thể nghe thấy tiếng gió và tiếng nước chảy róc rách. Dư Tịnh đợi một lát, lại ước lượng khoảng cách từ dưới hành lang đến vườn hoa nhỏ, trông có vẻ cũng không xa lắm. Do dự một lát, có chút chột dạ liếc nhìn hai bên không thấy ai, sau đó đi về phía vườn hoa nhỏ.
Y phục trên người nặng, trâm cài trên đầu cũng rất nặng. Đoạn đường từ dưới hành lang đến vườn hoa nhỏ chỉ treo vài ngọn đèn lồng. Dư Tịnh chậm rãi, từng bước từng bước đi về phía vườn hoa nhỏ.
“Thái hậu nương nương?”
Vừa nghe thấy tiếng gọi, Dư Tịnh giật mình một cái, muốn quay đầu lại xem là ai, ai ngờ quay hơi nhanh, vạt sau của áo choàng vẫn chưa quay lại kịp, chân Dư Tịnh giẫm lên vạt sau, trượt một cái, cả người mất trọng tâm, ngã thẳng sang một bên.
Dư Tịnh còn chưa kịp phản ứng thì tay đã được thứ gì đó vững chãi bám lấy, đầu mũi ngoài không khí lạnh lẽo còn xen lẫn một mùi hương thảo mộc thanh khiết. Dư Tịnh theo bản năng nắm chặt thứ đang bám lấy mình, khi ngước mắt lên lần nữa liền nhìn thấy Tạ Huyền.
Tạ Huyền đứng ngay trước mặt nàng, có lẽ vì động tác tới vội vàng nên hai người tựa sát vào nhau, mặt Dư Tịnh cách cổ Tạ Huyền chỉ một ngón tay. Dư Tịnh nhìn bộ quan phục màu phi hồng của Tạ Huyền, tim đập rất nhanh, đầu óc cũng có chút hỗn loạn. Tiếng va chạm của những hạt rơi trên bộ dao trên tóc vô cùng rõ ràng.
Phản ứng lại xong, Dư Tịnh có chút hoảng loạn đứng vững. Trong lòng thầm nghĩ, nàng thế này có tính là khinh bạc Thiên Quân không nhỉ?
Tạ Huyền cũng hoàn hồn lại nhanh chóng thu tay về quỳ xuống thỉnh tội: “Vi thần tiếm việt, xin Thái hậu nương nương thứ tội.”
“Đại nhân cũng là vì giúp Ai gia, bình thân đi.” Dư Tịnh đáp lời.
“Tạ Thái hậu nương nương.” Tạ Huyền đáp lời đứng dậy, nhưng vành tai lại hơi đỏ lên. Nói thật, đây vẫn là lần đầu tiên hắn ở khoảng cách gần như vậy với một nữ tử ngoài Tạ Anh.
Tuyết rơi hơi lớn, họ đứng trong tuyết đã được một lúc rồi, tuyết trắng rơi trên tóc trên vai họ, một lớp mỏng, trông giống như đã bạc đầu vậy.
“Tuyết lớn, Thái hậu nương nương vào đình tránh một chút đi.” Tạ Huyền quay người nhặt chiếc ô rơi trên đất lên, đi tới bên cạnh Thịnh Hoa che cho nàng, lên tiếng nói.
Màu đỏ thẫm của Thịnh Hoa tương phản với tuyết trắng, phượng sai quý giá, trân châu tròn trịa, dáng người thướt tha, dung mạo diễm lệ. Phượng hoàng thêu bằng chỉ vàng uốn lượn đến thắt lưng, dưới ánh nến mờ ảo tỏa ra ánh sáng li ti. Có lẽ vì uống rượu nên khuôn mặt trắng trẻo hơi ửng hồng, ánh mắt cũng không trong trẻo, vẫn còn vương chút hơi men.
“Được.” Dư Tịnh đáp lời, cất bước đi về phía ngôi đình. Tạ Huyền cầm chiếc ô giấy, đi ngay phía sau nàng một chút.
“Đại nhân.” Khinh Hồng đi theo Tô Tư Dương ra ngoài, liền nhìn thấy cảnh tượng này.
Thịnh Hoa cùng Tạ Huyền hai người đều mặc đồ đỏ, tuy Thịnh Hoa là màu đỏ thẫm, Tạ Huyền là màu phi hồng, hai người lúc này đứng dưới màn tuyết trắng lả tả, ánh sáng mờ ảo, lúc sáng lúc tối, hai người đứng cạnh nhau mang lại cho người ta một ảo giác về đôi tân hôn nồng thắm. Hơn nữa, hành động vừa rồi của họ vô cùng thân mật, giống như quan hệ không bình thường.
Khinh Hồng không nhịn được nghiêng đầu nhìn sắc mặt Tô Tư Dương, ngặt nỗi ánh nến dưới hành lang tối, hắn nhìn không rõ. Nhưng hắn có thể cảm nhận rõ ràng, tâm trạng Tô Tư Dương lúc này không tốt chút nào.
“Thái hậu nương nương!”
Vừa cùng Tạ Huyền đi tới ngôi đình, liền nghe thấy giọng nói gấp gáp lại có chút kinh ngạc của A Ngọc vang lên phía sau. Dư Tịnh chợt nhớ tới chuyện vừa rồi, có chút chột dạ quay người nhìn về phía A Ngọc.
“Thái hậu nương nương!” A Ngọc trên tay cầm chiếc ô giấy chạy nhanh tới ngôi đình.
Tạ Huyền nhìn A Ngọc tiến lại gần không hiểu sao cầm ô có chút luống cuống.
A Ngọc sau khi tới ngôi đình, vô cùng nhanh nhẹn đặt chiếc ô trên tay xuống, sau đó đi tới trước mặt Dư Tịnh, lấy chiếc khăn tay trong ngực ra, cẩn thận lau tuyết rơi trên tóc trên vai Dư Tịnh.
“Thái hậu nương nương bị thương chưa lành, thân thể suy nhược, nay lại dầm tuyết, nếu hàn khí nhập thể thì biết làm sao?” A Ngọc hoàn toàn là vì lo lắng, lời này của nàng ấy không giống như nói với người khác mà giống như đang tự lẩm bẩm một mình.
Dư Tịnh nghe thấy lời này, không hiểu sao có chút động lòng. Nàng tới nơi nhân gian xa lạ này, chỉ có A Ngọc là thân cận với nàng. Nay nghe nàng ấy nói lời như vậy, liền biết A Ngọc thực sự chân thành muốn tốt cho nàng. Mặc dù lòng tốt của A Ngọc là dành cho Thịnh Hoa, nhưng Dư Tịnh mới là người thực sự cảm nhận được. Tấm chân tình này, ngoài thiên đình ra, ở phàm gian, A Ngọc là người đầu tiên.
“Ai gia biết rồi.” Dư Tịnh đáp lời đồng thời A Ngọc cùng Tạ Huyền đều rõ ràng ngẩn người một lát.
“Nô tỳ không phải ý này.” A Ngọc vội vàng thấp giọng nói.
Dư Tịnh mỉm cười sau đó đưa tay vỗ vỗ vai A Ngọc. A Ngọc cảm nhận được hành động của Thịnh Hoa, thần sắc hơi căng thẳng trên mặt giãn ra.
Tạ Huyền đứng một bên, nhìn cảnh tượng này, đột nhiên nhận ra mình ở đây không thích hợp, thế là mở miệng nói: “Thái hậu nương nương không còn dặn dò gì khác, vậy vi thần xin cáo lui trước.”
“Được.” Dư Tịnh gật đầu đáp lời, nhìn Tạ Huyền cất bước đi về phía hành lang.
Hắn cầm chiếc ô giấy dầu thủy mặc màu trắng, nhưng trên người lại là màu đỏ diễm lệ. Sự thanh nhã và nồng cháy hai bên tách biệt, lại hòa quyện vào nhau, giống như sự nội liễm và trương dương của thiếu niên, vừa vặn hoàn hảo.
A Ngọc lau cho Dư Tịnh hồi lâu, cảm thấy lau hòm hòm rồi mới thu khăn tay lại. Dư Tịnh đi tới bên lan can ngôi đình, nhìn cảnh sắc bên hồ, nhất thời có chút say mê. Điện Chính Dương hơi xa xa tiếng tơ trúc quản huyền không dứt, sự náo nhiệt bên đó càng tôn lên vẻ vắng lặng bên ngôi đình. Hồ nước này dưới ánh sáng lại rất giống Dao Trì, dưới tình cảnh này, mũi Dư Tịnh bỗng thấy cay cay. Nếu lúc này ở thiên đình, chắc hẳn đang ở điện Nhân Duyên thắt nút Nguyệt Lão rồi.
A Ngọc nhận ra phía sau có người, quay người liếc nhìn một cái, nhìn rõ người tới là ai thì giật mình một cái, nuốt nước miếng, mới hành lễ thỉnh an hắn: “Nô tỳ bái kiến Tô đại nhân.”
Dư Tịnh nghe thấy động tĩnh, nghiêng đầu qua, Tô Tư Dương đứng ở cửa đình, tử bào bạch ngọc sai, chắp tay sau lưng mà đứng, mặt lộ vẻ giận dữ. Tim Dư Tịnh đập nhanh thêm vài phần, dùng dư quang liếc nhìn xung quanh không thấy ai, mới chậm rãi thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Tô Tư Dương dường như không có ý định hành lễ với nàng, Dư Tịnh ngưng thần nhìn Tô Tư Dương, nghĩ thầm một câu trong binh pháp, địch bất động, ngã bất động. Tô Tư Dương nhìn Thịnh Hoa, hai người cứ thế đứng một hồi lâu, Tô Tư Dương mới mở miệng trước: “Vi thần có chuyện muốn bẩm báo với Thái hậu nương nương.”
Tô Tư Dương nói xong, liếc nhìn A Ngọc một cái. Ý tứ đã rất rõ ràng rồi.
Dư Tịnh cứng cổ, giả vờ trấn tĩnh nói: “Đại nhân có lời gì, cứ nói thẳng là được.”
Tô Tư Dương vừa nghe lời này của Thịnh Hoa, khẽ nghiêng đầu quét mắt nhìn A Ngọc một cái, sau đó nhìn thẳng vào Dư Tịnh, khẽ cười lên tiếng nói: “Thái hậu nương nương chắc chắn chứ?”
Dư Tịnh nghẹn lời.
Nàng tuy biết Thịnh Hoa cùng Tô Tư Dương có một đoạn tình, nhưng nàng hoàn toàn không biết gì về những chuyện đã xảy ra giữa họ. Tô Tư Dương nói lời này, rõ ràng là cùng Thịnh Hoa có bí mật mà người ngoài không thể biết được. Dư Tịnh khẽ nhíu mày, hít sâu một hơi nói với A Ngọc: “A Ngọc, ngươi lui xuống đi...”
Lời còn chưa dứt, đã bị Tô Tư Dương cắt ngang.
“Thái hậu nương nương, chỗ này gió lớn, hay là theo vi thần tới dưới hành lang nói chuyện đi.”
Dư Tịnh nhìn về phía hắn, trên mặt tuy trầm tĩnh nhưng trong lòng lại rất hoảng. Nàng không biết Tô Tư Dương này muốn làm gì. A Ngọc cũng có chút lo lắng nhìn Dư Tịnh một cái, Dư Tịnh hướng về phía nàng ấy gật gật đầu, ra hiệu cho nàng ấy yên tâm.
Mấy người cùng nhau đi về phía hành lang, nhưng lại mỗi người một tâm sự. Tô Tư Dương đi phía trước, Dư Tịnh đi theo, rõ ràng vườn hoa nhỏ tới hành lang cũng chỉ có mấy bước chân mà giống như đi rất lâu vậy.
Dưới hành lang hẻo lánh không người, A Ngọc liền đợi ở lối vào hành lang, Dư Tịnh thấy Tô Tư Dương còn muốn đi vào trong, nghiến răng dừng bước lên tiếng nói: “Tô đại nhân có chuyện gì, nói đi.”
Tô Tư Dương nghe thấy tiếng của Thịnh Hoa, cũng dừng bước. Dư Tịnh nhìn bóng lưng Tô Tư Dương, Tô Tư Dương quay người lại lúc Dư Tịnh giật mình một cái lớn, nhưng vẫn không phản ứng kịp.
Cả người bị Tô Tư Dương vây lấy ép vào dưới hành lang, Tô Tư Dương một tay ở bên tai nàng, tay kia ôm chặt lấy eo nàng, hai người tựa sát vào nhau.
“Phóng tứ.” Dư Tịnh chưa từng thân mật như vậy với nam tử lạ mặt, lập tức đỏ mặt, lên tiếng quát.
Tô Tư Dương ghé sát tai Thịnh Hoa thấp giọng nói: “Sao vậy, vẫn còn đang giận ta à?”
Dư Tịnh nhất thời sững sờ, đầu óc bỗng chốc trống rỗng. Nguyệt Lão chỉ nói với nàng Tô Tư Dương cùng Thịnh Hoa trước đây từng có một đoạn tình, nhưng không nói hiện tại họ vẫn còn liên lạc.
Thấy Dư Tịnh sững sờ, ngữ khí Tô Tư Dương mềm mỏng lại nói: “Ta đều đã nói với nàng rồi, Vương Sính ta sẽ nghĩ cách khác sắp xếp vào Ngự Sử Đài. Hiện tại Kỳ Tẫn giống như có chút biết được quan hệ giữa nàng và ta, đã bắt đầu đề phòng ta rồi. Cho ta thêm chút thời gian, chuyện này ta sẽ lo liệu ổn thỏa.”
Dư Tịnh nghe mà đầu óc mơ hồ, chuyện này là sao vậy chứ. Vương Sính là ai? Sắp xếp vào Ngự Sử Đài làm gì? Lại có quan hệ gì với Kỳ Tẫn? Chuyện Thịnh Hoa muốn Tô Tư Dương làm rốt cuộc là chuyện gì?
Trong khoảnh khắc sững sờ, Dư Tịnh đưa ra một quyết định. Bất kể Thịnh Hoa trước đây cùng Tô Tư Dương thế nào, hiện tại, nàng tuyệt đối không thể qua lại với Tô Tư Dương nữa.
“Không phải vì chuyện này.” Dư Tịnh rũ mắt mở miệng nói. Giọng nàng vô cùng bình thản đạm mạc, Tô Tư Dương nghe giọng nàng như vậy, lòng thắt lại, rũ mắt nhìn về phía nàng.
Nàng rũ mắt, tựa vào tường, hàng mi dài như cánh bướm khẽ run rẩy, cả người bị bao phủ trong bóng tối. Không biết tại sao, Tô Tư Dương nhìn Thịnh Hoa như vậy, tận đáy lòng nảy sinh chút sợ hãi.
Hai người im lặng một hồi lâu, Dư Tịnh tiếp tục mở miệng nói: “Tô Tư Dương.”
“Chúng ta sau này, hay là đừng gặp lại nữa.”
Dư Tịnh vừa dứt lời, tiếp theo lại là một trận im lặng.
“Tại sao?”
Giọng Tô Tư Dương trầm xuống hơn nhiều so với lúc nãy, chứa đựng sự kinh ngạc và không dám tin.
Dư Tịnh ngưng thần, không đáp lời. Tay lại không nhịn được khẽ run rẩy.
“Rốt cuộc tại sao?” Tô Tư Dương lại hỏi một lần nữa, giọng nặng hơn lúc nãy nhiều.
Cằm đột nhiên lạnh lẽo, bị một luồng lực mạnh mẽ nâng lên, trâm ngọc trên tóc đung đưa, phát ra tiếng kêu lanh lảnh. Dư Tịnh buộc phải ngẩng đầu, tuy trong lòng hoảng loạn nhưng vẫn cố nén sự sợ hãi tận đáy lòng, nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy còn hơi đỏ của hắn.
“Không tại sao cả.” Dư Tịnh cứng miệng nói.
Tay Tô Tư Dương vẫn luôn bóp mặt nàng, nhưng lực đạo không lớn, Dư Tịnh tuy buộc phải đối thị với hắn nhưng không đau. Nàng có thể thấy rõ, ánh mắt Tô Tư Dương từ kinh ngạc chuyển sang phẫn nộ, cuối cùng đều hóa thành sự chán nản. Rõ ràng vẫn là cách ăn mặc quý công tử lúc nãy không đổi, nhưng trông qua chính là khác hẳn với lúc nãy.
“Thịnh Hoa.”
Dư Tịnh nghe Tô Tư Dương gọi nàng, giọng hơi khàn trầm thấp, vô cùng bất lực, tim không hiểu sao lại thắt lại.
Đề xuất Cổ Đại: Trọng Sinh Rồi, Ta Cùng Tiểu Sư Muội Hoán Đổi Sư Tôn
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương tiếp theo ạ?
[Pháo Hôi]
Truyện hay, cảm ơn editor ạ