Chương 291: Ninh Viện sớm muộn cũng sẽ phát đạtNinh Viện xoay người, đặt bao quần áo trên lưng xuống xe ba gác, lau vội mồ hôi nhễ nhại trên trán.“Anh cũng nói rồi, người ta chỉ cần rớt ra một chút từ kẽ tay là em đã đủ ăn đủ mặc. Vậy nếu người ta không muốn rớt nữa thì em biết lấy gì mà sống?”Gia đình họ Ninh kia đúng là của trời cho, mà của trời cho...
Đề xuất Cổ Đại:
Thảy Đều Tránh Ra, Nàng Ta Vác Đại Đao Tới!!?