Ba ngày sau, hai mẹ con tôi lên đường.
Ở Ai Cập, tôi nhìn thấy lời tiên tri của các Pharaoh trong truyền thuyết; tại những tòa lâu đài sương mù bao phủ ở Anh, tôi nghe hướng dẫn viên kể về những câu chuyện lịch sử đầy huyền thoại.
Những gì mắt thấy tai nghe suốt dọc đường khiến cảm hứng trong đầu tôi bùng nổ, nhưng tôi không bao giờ dám đặt bút xuống nữa.
Trong quán cà phê bên cạnh quảng trường Venice, nhìn dòng người hối hả qua lại, mẹ nắm lấy tay tôi.
"Cuộc đời không chỉ có mỗi một thứ trước mắt này đâu con. Một tách cà phê nóng bình thường, một miếng bánh ngọt nhỏ cũng là hạnh phúc rồi!"
"Nguyệt nhi, con hãy nhớ kỹ, bố mẹ luôn là hậu phương vững chắc nhất...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 7 giờ 57 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Xuyên Không: Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Đều Giặt Ga Giường