Cố Ngôn Âm từng nghĩ Phạn Thiên Ngâm sẽ dùng rất nhiều cách, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới hắn lại dùng hạ sách này, không đúng, là hạ hạ hạ sách mới phải?!!
Hắn cướp rồng con hay trộm rồng con thì nàng còn miễn cưỡng hiểu được, đằng này đến cả nàng hắn cũng muốn bắt cóc theo thì đúng là quá sức tưởng tượng rồi!!
Rồng con lúc này dường như cũng nhận ra sự khác thường, thò cái đầu tròn vo ra khỏi chăn, đôi mắt to tròn màu vàng kim tò mò nhìn hai người bọn họ.
Có lẽ biểu cảm của Cố Ngôn Âm quá mức khó tả, Phạn Thiên Ngâm cũng nhận ra mình vừa rồi quá nóng vội. Hắn im lặng một lát, rồi tiếp tục nhìn Cố Ngôn Âm thâm tình và dịu dàng: "Vừa rồi có thể ta nói hơi đột ngột."
"Nhưng ta không nói đùa đâu, Âm Âm, ngay từ lần đầu tiên gặp nàng, ta đã nhất kiến chung tình với nàng, muốn cùng nàng bên nhau trọn đời." Giọng hắn vốn đã hơi khàn, lúc này cố tình hạ thấp xuống, nghe cũng ra dáng thâm tình lắm, như lời thì thầm của tình nhân vậy.
Cố Ngôn Âm: "..."
Cố Ngôn Âm không hề mắc bấy, đôi mắt hạnh xinh đẹp quét một lượt từ trên xuống dưới Phạn Thiên Ngâm, rồi dừng lại ở lồng ngực phẳng lì của hắn, vô cùng lạnh lùng vô tình: "Ta thấy ngươi không phải nhất kiến chung tình với ta."
"Ngươi là nhất kiến chung tình với cục than đen, muốn bên nhau trọn đời với nó thì có?!" Loại rồng như hắn nàng gặp nhiều rồi! Nàng mới không tin!
Phạn Thiên Ngâm bị vạch trần cũng không xấu hổ, vẫn giữ nguyên vẻ mặt dịu dàng thâm tình: "Nàng hiểu lầm ta rồi."
Hắn nở nụ cười, hạ giọng nói: "Chúng ta cùng đi, không phải nàng muốn cứu mẹ sao? Ta sẽ lấy Long Lân Thất Diệp Đàm tặng cho nàng, ta giúp nàng cứu mẹ, những gì Yến Kỳ Vọng làm được ta đều có thể làm được."
"Chúng ta mang theo rồng con cùng đi đến chân trời góc bể được không?"
Cố Ngôn Âm mặt lạnh tanh: "Không được."
Nàng hất cằm, vô cùng phũ phàng: "Ngươi đưa Long Lân Thất Diệp Đàm cho ta trước đã, rồi ta tin lời ngươi. Nếu không làm sao ta biết ngươi có lừa ta hay không!"
"Nhỡ ta đưa cho nàng rồi nàng không thèm để ý đến ta nữa thì sao?"
Phạn Thiên Ngâm mím môi mỏng, đôi mắt tím càng thêm dịu dàng nhìn nàng: "Âm Âm..."
Cố Ngôn Âm nghe cái danh xưng này mà nổi da gà, vội sửa lại: "Gọi ta là Cố Ngôn Âm là được rồi!"
Phạn Thiên Ngâm nghe vậy ngồi sang một bên, cầm miếng bánh trên bàn nhét vào miệng, đồng thời tò mò hỏi: "Tên Yến Kỳ Vọng kia vừa già vừa xấu, tính tình lại kém, lầm lì ít nói, lại còn bạo lực nữa! Không giống ta, ta phong lưu tuấn mỹ, tính tình tốt lại biết chọc nàng vui, tại sao nàng không đi cùng ta?"
Cố Ngôn Âm: "..."
Con rồng này hình như có chút hiểu lầm về bản thân?
Đồng thời, nàng dường như cũng lờ mờ hiểu ra, tại sao Lạc Hà Giản có nhiều rồng như vậy, mà chỉ có một mình Phạn Thiên Ngâm có màu xanh lục chói lọi và độc đáo đến thế?! Nhiều rồng như vậy, cũng chỉ có tên Phạn Thiên Ngâm này mới lẳng lơ đến mức nóng lòng muốn đi đào góc tường nhà người ta như thế!!!
Cố Ngôn Âm định nói gì đó, bỗng nghe thấy một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ ngoài hang: "Vậy sao?"
Động tác của cả hai đều khựng lại. Cố Ngôn Âm vẻ mặt như sắp tắt thở nhìn ra cửa hang, liền thấy Yến Kỳ Vọng mặc đồ đen, mặt không cảm xúc bước vào. Đôi mắt đỏ rực của y dừng lại trên mặt Phạn Thiên Ngâm, nở một nụ cười lạnh lẽo.
Cố Ngôn Âm: "..." Tại sao cứ phải là lúc này!
Yến Kỳ Vọng đi thẳng đến tủ, lấy ra một chiếc bình trong suốt, bên trong chứa hơn nửa bình sương sớm.
Cố Ngôn Âm nhìn nụ cười trên mặt y mà da đầu tê dại. Nhìn bộ dạng của Yến Kỳ Vọng, nàng có xúc động muốn xé nát cái miệng quạ của Phạn Thiên Ngâm. Phạn Thiên Ngâm thì nhướng mày, vẻ mặt đầy hống hách.
Hai người đồng thanh nói: "Không phải như chàng nghĩ đâu..."
"Đúng vậy, chính là như ngươi nghe thấy đấy!"
Nhìn thấy cái bản mặt thối của Yến Kỳ Vọng, Phạn Thiên Ngâm suýt thì vui sướng đến sủi bọt, chỉ cảm thấy cục tức nhịn bao năm qua tan biến sạch sẽ! Giờ hắn chẳng muốn uống Xuân Hoa Nhưỡng nữa, chỉ muốn chọc tức chết tên Yến Kỳ Vọng này!
Nhìn cái mặt thối của y, hắn thấy sướng rơn cả người!
Phạn Thiên Ngâm bước lên một bước, cố tình chen vào giữa Yến Kỳ Vọng và Cố Ngôn Âm, đôi mắt hoa đào hẹp dài tràn đầy khiêu khích: "Đã bị ngươi phát hiện rồi thì chúng ta cũng không giấu nữa, chúng ta sắp bỏ trốn rồi!"
Cố Ngôn Âm: "..." Nàng có một câu chửi thề không biết có nên nói hay không.
Tên Phạn Thiên Ngâm này ngủ một giấc xong mất não luôn rồi à???!
Cố Ngôn Âm vội lớn tiếng giải thích: "Hắn bị thiểu năng đấy, chàng đừng để ý đến hắn, hắn nói nhảm thôi!"
"Ta biết." Yến Kỳ Vọng nhìn Phạn Thiên Ngâm đang vênh váo trước mặt, đôi mắt đỏ rực tối sầm lại. Hai nam tu thân hình cao lớn đối đầu nhau, tướng mạo khí thế đều xuất sắc, một rồng mặt không cảm xúc, khí thế lạnh lẽo, một rồng tươi cười hớn hở phong lưu bất kham. Uy áp vô hình lan tỏa từ hai người khiến người ta nghẹt thở.
Cố Ngôn Âm ôm rồng con đang tò mò nhìn ngó đứng sang một bên im lặng không nói gì.
Một lát sau, chỉ thấy hai người trước mặt hóa thành hư ảnh, tan biến vào hư không. Bên ngoài lại xuất hiện hai con rồng khổng lồ, hai con rồng lao vào cắn xé nhau không thương tiếc. Nhất thời tiếng rồng gầm phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm, đám rồng già đã chuẩn bị đi ngủ lập tức bị đánh thức.
Đám rồng không những không tức giận vì bị làm phiền, ngược lại còn vô cùng phấn khích lao ra khỏi hang, tìm chỗ đẹp nhất để xem kịch, vây quanh xem hai con rồng cắn xé nhau ở cự ly gần, không hề có ý định vào can ngăn.
Trong hang động tối tăm.
Hồng Long xoa đầu, mặt mày nhăn nhó bò dậy. Nhìn hang động tối om xung quanh, thần trí vẫn còn mơ hồ. Hắn chỉ nhớ hôm đó tộc Ly Trư đến đánh lén, rồi hắn đi tìm thái nãi nãi, kết quả gặp thái gia gia đang đối đầu với một nam tu lạ mặt, tên nhóc loài người đó ăn nói ngông cuồng...
Sau đó Hồng Long mất đi ký ức tiếp theo. Hắn xoa đầu, chỉ thấy sau gáy đau nhức: "Á..."
Chuyện gì xảy ra thế nhỉ? Hồng Long nhíu mày, chẳng lẽ lúc đó có người đánh lén hắn? Lại còn đánh lén ngay trước mặt thái gia gia?
Hắn kinh ngạc đi ra khỏi hang, liền thấy trên bầu trời, một đen một xanh hai con rồng khổng lồ đang cắn xé nhau kịch liệt.
Con Hắc Long kia rõ ràng chính là thái gia gia của hắn!
Hồng Long lập tức quẳng chuyện lúc trước ra sau đầu, vẻ mặt nghiêm túc nhìn hai con rồng đang đánh nhau. Chỉ thấy vô số dây leo khổng lồ từ trong rừng lao ra, quấn quanh người Hắc Long. Lục Long thuận thế lao vào Hắc Long, nhưng chỉ trong chốc lát, đám dây leo đó đã bị hắc hỏa quanh người y thiêu thành tro bụi, hai con rồng ra sức cắn xé nhau!
Vô số linh lực nổ tung, hóa thành linh quang chói mắt, tan biến vào hư không, gần như xua tan cả màn đêm dày đặc.
Hồng Long kinh ngạc nhìn hai con rồng, phát hiện ra tu vi của Lục Long thậm chí còn cao hơn cả hắn!
Tuy nhiên, đánh nhau nửa ngày, Lục Long rốt cuộc vẫn không địch lại, bị Hắc Long đè xuống đất tẩn cho một trận tơi bời!
Một lát sau, hai con rồng hóa thành hình người. Cố Ngôn Âm vội vàng chạy tới, thấy Phạn Thiên Ngâm nằm dưới đất, áo choàng trên người rơi xuống, lộ ra mái tóc dài giấu trong mũ áo.
Cố Ngôn Âm lúc này mới thấy, Phạn Thiên Ngâm vậy mà lại có một mái tóc màu xanh lục, màu sắc cực kỳ rực rỡ, lại còn tự phát sáng, trong đêm tối đen kịt trông như một cái bóng đèn xanh lè, chói mù mắt người ta.
Cố Ngôn Âm: "..." Thảo nào hắn cứ đội cái mũ trùm đầu suốt.
Phạn Thiên Ngâm nằm dưới đất, khóe miệng vương vệt máu đỏ tươi. Hắn bò dậy việc đầu tiên là lập tức kéo mũ áo lên, che kín mít mái tóc dài của mình.
Yến Kỳ Vọng mặt không cảm xúc đứng trước mặt hắn, nhìn xuống từ trên cao, lạnh lùng nói: "Lần sau còn ngứa mồm nữa ta xé nát mũ của ngươi."
Phạn Thiên Ngâm nghe vậy lập tức trừng mắt nhìn Yến Kỳ Vọng đầy giận dữ: "Ngươi thật độc ác!"
Yến Kỳ Vọng lười đôi co với hắn, ném thẳng cái bình trong suốt vào người Phạn Thiên Ngâm: "Giao Long Lân Thất Diệp Đàm ra đây."
Những con rồng khác cũng dần vây lại. Phạn Thiên Ngâm thấy vậy vội chỉnh lại mũ áo, nhưng vẫn cứng miệng: "Không đưa, ngươi có đánh chết ta cũng không đưa!"
Cố Ngôn Âm đi đến sau lưng Yến Kỳ Vọng: "Chàng ấy sẽ không đánh chết ngươi đâu."
Hồng Long từng nói với nàng, những con rồng của Long tộc tuy thường xuyên một lời không hợp là đánh nhau, nhưng sẽ không ra tay độc ác, luôn dừng lại đúng lúc, bọn họ sẽ không tàn sát đồng loại.
Cố Ngôn Âm kéo tay áo Yến Kỳ Vọng từ phía sau, khi Yến Kỳ Vọng nhìn lại, nàng nháy mắt với y: "Ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết."
Phạn Thiên Ngâm nhìn tay chân mảnh khảnh của Cố Ngôn Âm, mặt đầy vẻ không tin: "Sao hả, ngươi còn giết được ta chắc?"
Cố Ngôn Âm nhìn Phạn Thiên Ngâm vẫn còn hống hách, cười híp mắt hỏi: "Ngươi có biết lúc đầu ngươi tỉnh lại thế nào không? Có con rồng nào nói cho ngươi biết chưa?"
Phạn Thiên Ngâm chỉnh lại áo choàng bị rối, lơ đễnh nói: "Không biết."
"Nhưng ngươi mà cũng dám lại gần ta à? Không sợ hắn giận sao?" Phạn Thiên Ngâm nhướng mày, nhìn Yến Kỳ Vọng đang im lặng đứng sau lưng Cố Ngôn Âm, đôi mắt tím ẩn chứa sự khiêu khích.
Yến Kỳ Vọng mặt không cảm xúc liếc hắn một cái, không thèm để ý.
"Ngươi lo cho cái thân ngươi trước đi người anh em!" Cố Ngôn Âm nhìn Phạn Thiên Ngâm vẫn chưa hay biết gì, không hề thương cảm, chỉ thấy hắn đáng đời! Ai bảo hắn ngứa mồm nói lung tung!
"Vậy ngươi có biết, người gọi ngươi tỉnh dậy chính là ta không..."
Phạn Thiên Ngâm nhìn Cố Ngôn Âm đứng trước mặt, chỉ thấy nàng xoa xoa đầu ngón tay, còn mấy con rồng khác đang đứng bên cạnh hả hê nhìn hắn.
Mấy con rồng cười nói: "Người anh em, giao đồ ra đi, còn đỡ phải chịu khổ, không đến lúc đó đừng trách anh em không nhắc nhở!"
"Đúng đấy, đêm hôm khuya khoắt thế này, sau này dễ mất ngủ lắm!"
"..."
Trong lòng Phạn Thiên Ngâm lờ mờ có dự cảm không lành, hắn nhớ tới cái âm thanh kinh tởm và quái dị trước đó.
Cố Ngôn Âm nhìn Yến Kỳ Vọng, ra hiệu cho y cúi đầu xuống: "Chúng ta đến cửa tộc Ly Trư thế nào?" Đêm hôm khuya khoắt, nàng ở Long tộc sẽ ảnh hưởng đến những con rồng khác ở Lạc Hà Giản, mà đám Ly Trư kia vừa đắc tội với bọn họ, đến đó là một lựa chọn không tồi.
Yến Kỳ Vọng nhìn Cố Ngôn Âm cười xấu xa, im lặng một lát rồi gật đầu.
Yến Kỳ Vọng lôi Phạn Thiên Ngâm đang bất an đi theo sau Cố Ngôn Âm bay ra khỏi Lạc Hà Giản, dừng lại trước cửa tộc Ly Trư bên cạnh. Đám rồng thấy vậy thi nhau đi theo chuẩn bị xem kịch vui. Giờ đang là nửa đêm, có mấy con Ly Trư đang canh cửa, vừa thấy người đến liền quát: "Ai?"
Đợi mấy con Ly Trư nhìn rõ đám rồng đột nhiên xuất hiện, sợ đến mức suýt ngất xỉu. Mấy ngày trước tộc nhân của bọn họ liên thủ với Huyền Quy và Giao tộc tấn công Long tộc, nhưng từ sau đó, chỉ có một nhóm tộc nhân chạy về, số còn lại bặt vô âm tín. Long tộc bên kia cũng không có chút động tĩnh nào, vẫn như trước kia, lẳng lặng ở trong Lạc Hà Giản, còn chút người còn lại trong tộc bọn họ cũng không dám đi tìm!
Bọn họ ngày nào cũng sống trong nơm nớp lo sợ, chỉ sợ đám rồng tìm đến cửa!
Không ngờ đám rồng này vẫn tìm đến tận cửa!
Tuy nhiên một lát sau, bọn họ ngạc nhiên phát hiện đám rồng kia không có ý định ra tay. Đám heo khổng lồ vẻ mặt thấp thỏm nhìn đám rồng.
Sau đó liền thấy một con rồng tóc đỏ bê một cái ghế đến, ngay sau đó, một nữ tu xinh đẹp ngồi lên ghế, trong lòng nàng xuất hiện thêm một cây tỳ bà. Ánh lửa ấm áp chiếu lên người nàng, phác họa dáng người mảnh mai, tôn lên khuôn mặt xinh đẹp như ngọc quý, cả người tựa như thần nữ giáng trần.
Phạn Thiên Ngâm khoanh tay đứng một bên, định xem con nhóc này định giở trò gì. Tưởng hắn sợ chắc? Còn bảo khiến hắn sống không bằng chết, con nhóc ranh to mồm!
Ánh mắt hắn rơi vào mặt Cố Ngôn Âm, rồi không khỏi cảm thán, Yến Kỳ Vọng cái tên già bất tử kia tuy phiền phức đáng ghét, nhưng chọn vợ đúng là có mắt nhìn, tìm được một cô nương xinh đẹp thế này.
Phạn Thiên Ngâm vẻ mặt hống hách nhìn Yến Kỳ Vọng sau lưng nàng, nở nụ cười khiêu khích. Lại thấy Yến Kỳ Vọng dựng một kết giới, nhìn Cố Ngôn Âm thật sâu một cái, rồi bước vào trong kết giới đó.
Cho đến khi ngón tay trắng nõn thon dài của Cố Ngôn Âm nhẹ nhàng gảy dây đàn, đám rồng lập tức lùi lại phía sau.
Nụ cười của Phạn Thiên Ngâm cứng lại.
Khoảnh khắc đó, cái âm thanh vừa quen thuộc vừa xa lạ, khiến người ta buồn nôn, khiến hắn cả đời khó quên, lại một lần nữa khoan vào não hắn.
Khuôn mặt tinh xảo tuấn mỹ, vốn luôn phong lưu bất kham của Phạn Thiên Ngâm, trong nháy mắt lộ ra biểu cảm như vừa ăn phải phân.
Đề xuất Cổ Đại: Công Chúa Chốn Nhân Gian