Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, ánh mắt Lục Long dừng lại trên khuôn mặt vô cảm của Yến Kỳ Vọng, hắn nhướng mày, rồi quẫy đuôi, vô cùng hống hách nói: "Ta khát rồi, đi lấy chút nước cho ta!"
Đại trưởng lão vội bước lên hai bước, cười nói: "Ngươi muốn uống nước gì? Ta đi tìm cho ngươi ngay, trên đời này chưa có loại nước nào mà ta không tìm được!"
Lục Long chẳng thèm để ý đến ông, chỉ nhìn chằm chằm Yến Kỳ Vọng, khiêu khích: "Ngươi đi tìm cho ta, ta muốn Xuân Hoa Nhưỡng!"
Đại trưởng lão nghe vậy nhíu mày. Xuân Hoa Nhưỡng này được làm từ sương sớm trên hoa Phù Lê, trộn với nước ép của linh quả Phù Lê, bình thường ngàn vàng khó cầu, căn bản không mua được. Nếu muốn có, chỉ có thể để Yến Kỳ Vọng gấp rút đến núi Phù Lê thu thập sương sớm, việc này ít nhất cũng phải mất hai ba ngày mới xong.
Đại trưởng lão xoa xoa tay, mặt đầy tươi cười thương lượng: "Xuân Hoa Nhưỡng này còn cần chút thời gian, hay là..."
Lục Long thẳng thừng từ chối, hắn ngẩng cao cái đầu to: "Không được, ta chỉ uống sương sớm!"
Cố Ngôn Âm: "..."
Cố Ngôn Âm định bước lên thì bị Yến Kỳ Vọng giữ tay lại. Yến Kỳ Vọng dùng đôi mắt đỏ rực nhìn nàng một cái, trầm giọng đáp: "Ta đi tìm cho ngươi."
Lục Long nghe vậy hừ lạnh một tiếng: "Vậy còn không mau đi!" Nói xong, hắn vùi đầu vào giữa hai móng vuốt, không thèm để ý đến bọn họ nữa.
Yến Kỳ Vọng kéo tay Cố Ngôn Âm rời khỏi hang động. Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão thấy vậy lại thở dài bất lực, rốt cuộc là cái chuyện gì thế này? Hầy!
Yến Kỳ Vọng kéo Cố Ngôn Âm đi xa rồi mới buông tay nàng ra. Nhìn Cố Ngôn Âm vẻ mặt đầy khó hiểu, Yến Kỳ Vọng không kìm được đưa tay xoa đầu nàng, trầm giọng nói: "Con Lục Long kia mềm cứng không ăn, hắn đã nói không cho thì sẽ không cho đâu."
"Đừng nghĩ nhiều."
Yến Kỳ Vọng nhìn về hướng Lục Long, y có thể đợi đến đêm khi Cố Ngôn Âm ngủ say rồi mới đến núi Phù Lê, thu thập xong sương sớm rồi quay lại, đối với y cũng chỉ tốn chút linh lực mà thôi.
Cố Ngôn Âm vốn còn một bụng lời muốn nói, nhưng giờ nhìn bộ dạng của Yến Kỳ Vọng, nàng nuốt hết lời vào trong bụng: "Được..."
Cố Ngôn Âm và Yến Kỳ Vọng trở về hang động, Yến Kỳ Vọng lại đi theo Đồ Tam ra ngoài. Một lát sau, Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão cũng tới. Cố Ngôn Âm nhìn Đại trưởng lão, vội hỏi: "Trưởng lão, ngài có biết con Lục Long kia bị làm sao không?"
Đại trưởng lão thở dài, thuận tay vuốt cái đuôi nhỏ của rồng con: "Biết một chút, nhưng ta cũng không rõ lắm."
"Có điều ta từng nghe nói, con Lục Long kia tính tình cổ quái, hắn đã nói không cho thì nhất định sẽ không cho." Dù có đánh chết hắn, hắn cũng sẽ không thay đổi ý định.
Cố Ngôn Âm nhíu mày, tò mò hỏi: "Hắn và Yến Kỳ Vọng rốt cuộc có chuyện gì? Từng xảy ra chuyện gì sao?"
Đại trưởng lão vuốt râu, vẻ mặt đầy cảm thán: "Chuyện này kể ra thì dài lắm." Trong cổ tịch, Lục Long này từng được ghi chép cùng với Kim Long, ông từng đọc qua chuyện giữa bọn họ.
Từ hàng vạn năm trước, trước khi Kim Long trở thành tộc trưởng Long tộc, Long tộc còn có vài vị tộc trưởng khác, mà Lục Long này chính là tộc trưởng nhiệm kỳ trước của Yến Kỳ Vọng.
Khi đó tu vi của Lục Long sâu không lường được, ngay từ khi ngàn tuổi đã đánh khắp giới linh thú không có đối thủ. Hắn thậm chí một mình cân cả chục con Kỳ Lân, đánh cho đám Kỳ Lân ôm đầu chạy tán loạn, chỉ vì đám Kỳ Lân kia suốt ngày tụ tập chửi hắn là sâu róm xanh. Chuyện này lúc đó gây chấn động một thời.
Lục Long cũng nhờ đó mà nổi danh.
Lúc bấy giờ tộc trưởng Long tộc đã già, thấy khí thế của Lục Long như vậy liền truyền ngôi tộc trưởng cho hắn. Ai ngờ Lục Long ngồi ghế tộc trưởng chưa nóng mông thì Long tộc lại đột nhiên lòi ra một Yến Kỳ Vọng.
Chưa đầy nửa tháng, Lục Long đã bại dưới tay Yến Kỳ Vọng.
Hắn trở thành vị tộc trưởng có nhiệm kỳ ngắn nhất trong lịch sử Long tộc.
Còn chuyện giữa bọn họ có xảy ra vấn đề gì khác không thì bọn ông cũng không rõ lắm.
Từ sau đó, Lục Long tức giận chìm vào giấc ngủ say, bao năm qua không hề lộ diện, cũng không biết hắn hái Long Lân Thất Diệp Đàm đi từ bao giờ.
Loại rồng lợi hại thế này bao nhiêu năm mới ra được một con, thế mà Long tộc đùng cái ra hẳn hai con, lại còn đụng độ nhau chan chát.
Nói ra thì chuyện này cũng ly kỳ thật...
Cố Ngôn Âm nghe xong, vuốt ve rồng con đang lăn lộn trong lòng mình, cũng có chút bất lực. Nhưng may mà nghe qua cũng không phải thâm thù đại hận gì, không thê thảm như nàng tưởng tượng, vẫn còn cứu vãn được.
Trong khu rừng yên tĩnh.
Đồ Tam bị Yến Kỳ Vọng gọi ra ngoài, hắn còn đang thắc mắc: "Đang yên đang lành ngươi gọi ta ra đây làm gì? Còn ở chỗ này nữa? Có phải ngươi làm chuyện gì mờ ám muốn nói với ta không?"
Càng nói càng sai, Yến Kỳ Vọng mặt không cảm xúc liếc hắn một cái, vén tay áo lên, lộ ra yêu văn trên cánh tay đã lan đến tận cẳng tay. Kể từ lần hỏa độc phát tác trước, yêu văn này lan ra khắp người y với tốc độ đáng sợ.
Đồ Tam nhìn yêu văn đen kịt quỷ dị kia, nhíu mày, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc. Hắn đưa tay sờ lên yêu văn, cảm giác lạnh lẽo thấu xương, thậm chí còn lạnh hơn cả những chỗ da thịt bình thường.
"Chuyện này từ bao giờ?" Thông thường linh thú sau khi hóa thành người sẽ giữ lại một số đặc điểm ban đầu, còn linh thú có thực lực mạnh mẽ sẽ có các loại yêu văn. Vốn dĩ Yến Kỳ Vọng chỉ có ba đường yêu văn ở hai bên má, giờ thì ngay cả cổ, cánh tay cũng mọc đầy yêu văn.
Ngay cả hắn cũng chưa từng thấy triệu chứng bệnh trạng như thế này.
"Sau lần hỏa độc phát tác trước."
Đồ Tam nghe vậy nhìn xuống chân y: "Chân có không?"
Yến Kỳ Vọng gật đầu. Đôi mắt đỏ rực của y nhìn xuống đầu ngón tay, chỉ thấy một tia lửa đen đột ngột bùng lên. Đồ Tam quan sát kỹ tia lửa đen đó, phát hiện ra trong tia lửa vốn còn vương chút sắc tím, giờ sắc tím đó đã tan biến, nhìn vào chỉ thấy một màu đen đặc quánh.
Tình trạng hỏa độc này so với trước kia càng nghiêm trọng hơn rồi.
Đồ Tam nhíu chặt mày, nhìn Yến Kỳ Vọng, hồi lâu sau mới trầm giọng nói: "Để ta nghĩ cách khác xem sao."
Yến Kỳ Vọng hơi cúi đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn về hướng Cố Ngôn Âm, thần sắc khó đoán.
...
Đêm dần khuya.
Yến Kỳ Vọng sau khi trời tối đã rời khỏi Lạc Hà Giản. Cố Ngôn Âm đang đút linh quả cho rồng con, rồng con vắt vẻo cái chân nhỏ, đuôi nhỏ quẫy qua quẫy lại, miệng mút nước quả, trông vô cùng nhàn nhã.
Cố Ngôn Âm xoa bụng rồng con, rồi ngạc nhiên phát hiện đôi mắt vốn nhắm nghiền của rồng con giờ đã hé mở một chút, loáng thoáng có thể thấy màu sắc của đồng tử.
Là màu vàng kim rực rỡ.
Cố Ngôn Âm sững sờ, vội cúi xuống bên cạnh rồng con, quan sát kỹ đôi mắt bé. Rồng con dường như cũng nhìn thấy nàng, quay cái đầu nhỏ nhìn nàng chằm chằm không động đậy. Một lát sau, rồng con vươn móng vuốt nhỏ kêu "Gâu gâu", Cố Ngôn Âm thấy vậy đưa ngón tay vào móng vuốt bé, nhẹ nhàng chọc chọc vào bụng bé. Rồng con kêu được hai tiếng thì giọng yếu dần.
Rồi đầu nghiêng sang một bên, chìm vào giấc ngủ.
Cố Ngôn Âm đắp khăn nhỏ lên bụng bé, có chút ghen tị, ngủ nhanh thật đấy!
Nàng nghĩ đến đôi mắt màu vàng kim kia, lại không kìm được nghĩ đến Yến Kỳ Vọng, có chút thất thần. Không biết trước kia y trông như thế nào, nghe nói y từng là Kim Long, trứng vàng liệu có giống y không...
Cố Ngôn Âm đang ngẩn người thì nghe thấy một giọng nói lười biếng vang lên từ ngoài hang: "Ta đói rồi."
Cố Ngôn Âm giật mình, quay phắt lại, thấy một nam tu mặc áo choàng đen, dáng người cao lớn đang dựa nghiêng bên ngoài hang. Hắn có làn da hơi tái, ngũ quan cực kỳ tinh xảo xinh đẹp nhưng không hề nữ tính, đôi mắt màu tím nhạt trong hang động tối tăm tỏa ra ánh sáng nhẹ, như hai viên đá quý, vô cùng chói mắt.
Lúc này nam tu rũ mắt xuống, trông có vẻ buồn ngủ, dựa vào tường cảm giác như có thể ngủ gục bất cứ lúc nào.
Cố Ngôn Âm: "?"
Tim Cố Ngôn Âm đập thình thịch, nhìn nam tu lạ mặt đột nhiên xuất hiện này có chút căng thẳng. Nàng bất động thanh sắc triệu hồi Lưu Ngọc Tỳ Bà, cảnh giác nhìn nam tu này. Đám rồng già ở Lạc Hà Giản tuy cực kỳ nhiệt tình, rất thích bám lấy nàng và rồng con, nhưng cứ đến tối là đều rất quy củ không lại gần nơi này nữa.
Nam tu kia thấy nàng không phản ứng gì, lặp lại lần nữa: "Ta đói rồi."
Nghe câu này, Cố Ngôn Âm lập tức nghĩ đến con rồng gợi đòn gặp lúc sáng. Nhìn đôi mắt tím của nam tu, nàng chần chừ hỏi: "Ngươi là Lục Long?"
Lại thấy nam tu nhíu mày, trong mắt tím thoáng qua vẻ không hài lòng: "Phạn Thiên Ngâm."
Cố Ngôn Âm: "?"
"Đừng gọi ta bằng cái tên kia." Phạn Thiên Ngâm nhíu mày: "Gọi ta là Phạn Thiên Ngâm."
Dứt lời, hắn ngang nhiên đi thẳng vào trong hang, tùy ý ngồi xuống bên bàn, cầm một miếng bánh ngọt lên cắn một miếng, rồi khựng lại. Hắn nhìn miếng bánh trong tay, lộ vẻ ghét bỏ: "Cái thứ gì thế này, rát cả họng, ngươi ăn cái này á?"
Nói xong, hắn lại cầm một miếng bánh khác cắn một miếng, ăn một miếng lại cầm miếng khác, trong nháy mắt đã cắn dở từng miếng trong đĩa bánh.
Cố Ngôn Âm nhìn cái bộ dạng gợi đòn của hắn, lửa giận trong lòng bốc lên ngùn ngụt, không nhịn được mở miệng châm chọc: "Không phải ngươi là tiểu tiên long chỉ uống sương sớm ăn cánh hoa sao? Sao tiên long hạ phàm rồi? Cũng ăn cơm rau dưa của người phàm chúng ta à?"
Phạn Thiên Ngâm nghe vậy cũng không giận, ngược lại có vẻ rất hứng thú với cái danh xưng "tiểu tiên long" trong miệng nàng: "Cái tên này không tồi."
Cố Ngôn Âm: "?" Ta không có khen ngươi, cảm ơn.
Phạn Thiên Ngâm quan sát hang động một lượt, không thấy bóng dáng Yến Kỳ Vọng đâu, lười biếng hỏi: "Hắc Long đâu? Hắn đi rồi à?" Hắn còn tưởng con Hắc Long kia sẽ không đi chứ, không ngờ vì con nhóc này mà đi tìm Xuân Hoa Nhưỡng thật.
Phạn Thiên Ngâm đứng dậy, phủi vụn bánh trên tay, thuận tay cuỗm luôn đĩa bánh kia đi, thuận miệng nói: "Vậy ta đi trước đây."
Cố Ngôn Âm: "?" Không phải ngươi bảo bánh rát họng sao? Ngươi còn cuỗm đi làm gì?
Cố Ngôn Âm trợn trắng mắt.
Phạn Thiên Ngâm vừa định đi, bỗng nghe thấy một tiếng "Gâu gâu" non nớt vang lên từ trên giường. Đôi mắt đang rũ xuống lập tức khựng lại, đồng tử tím co rút, ánh mắt rơi xuống giường. Chỉ thấy một nhóc rồng con đen thui béo múp đang vắt vẻo cái chân ngắn bò ra từ sau chăn. Rồng con dường như cảm nhận được khí tức lạ, cái mũi nhỏ động đậy.
Miệng kêu gâu gâu, trông hung dữ ra phết!
Cái chân Phạn Thiên Ngâm đã bước ra khỏi hang lập tức thu lại.
Đề xuất Xuyên Không: Sau Khi Phụ Bạc Đại Lão Tiên Môn, Ta Bị Đeo Bám Không Buông