Cố Ngôn Âm ngẩn người trong giây lát, cảm giác đầu óc như bị búa tạ giáng mạnh, trống rỗng trong chốc lát.
Câu nói của Yến Kỳ Vọng như tiếng sét đánh ngang tai, khiến nàng bừng tỉnh. Cố Ngôn Âm bất giác siết chặt vảy rồng trong tay, vảy rồng lạnh lẽo sắc bén cứa vào lòng bàn tay nàng, nhưng nàng dường như chẳng hề hay biết.
Nếu không có Long Lân Thất Diệp Đàm, thì Tô Mộc Liêu phải làm sao... Nghĩ đến Tô Mộc Liêu đang ngủ say trong Thánh Âm Linh, tim Cố Ngôn Âm thắt lại.
Cố Ngôn Âm nhìn vảy rồng trong tay, luống cuống gọi khẽ: "Yến Kỳ Vọng..."
Đầu bên kia im lặng một lát, rồi truyền đến giọng nói trầm thấp của Yến Kỳ Vọng. Giọng hắn vốn luôn mang theo chút lạnh lẽo khiến người ta e sợ, nhưng lúc này Cố Ngôn Âm lại thấy giọng nói ấy đáng tin cậy lạ thường.
"Cố Ngôn Âm." Ngón tay Yến Kỳ Vọng khẽ động, hắn đứng trong khu rừng tối tăm, bộ hắc y gần như hòa làm một với màn đêm dày đặc.
Yến Kỳ Vọng cúi đầu, tóc mái lòa xòa che đi đôi mắt thâm sâu, giấu đi cảm xúc nơi đáy mắt.
Hắn cảm nhận được sự hoảng loạn của Cố Ngôn Âm ở đầu bên kia, mím môi mỏng, một lúc sau mới trầm giọng nói: "Đừng sợ."
Sẽ còn cách khác thôi.
Mọi chuyện vẫn còn kịp.
Hàng mi Cố Ngôn Âm run rẩy. Lưu Ngọc Tỳ Bà bên cạnh dường như cảm nhận được nỗi sợ hãi của nàng, ngừng lắc lư, lẳng lặng bay đến trước mặt nàng, rồi nghiêng mình hất rồng con đang ra sức kéo dây đàn vào lòng nàng.
Rồng con ngơ ngác một lúc, rồi khua khoắng móng vuốt loạn xạ, lúc quệt qua eo nàng thì túm được lọn tóc rủ xuống, rồng con ư ử hai tiếng rồi định đưa lọn tóc vào miệng. Cố Ngôn Âm thấy vậy vội nắm lấy móng vuốt rồng con, gỡ tóc ra.
Cố Ngôn Âm ôm rồng con mềm mại, tâm trạng dần bình tĩnh lại. Nàng biết, bây giờ có cuống lên cũng chẳng giải quyết được gì.
Cùng lúc đó, nhóm Đại trưởng lão cũng nhận được tin của Yến Kỳ Vọng. Lúc này, các vị trưởng lão đều vội vã đến hang động của Đại trưởng lão, vẻ mặt ai nấy đều mờ mịt: "Chuyện này không thể nào? Nếu thực sự có Thất Diệp Đàm gì đó thì chắc chắn nó vẫn ở trong đó chứ!"
"Tuyệt Mật Chi Cảnh này bao năm qua, ngoài các đời tộc trưởng thì gần như không ai vào được, sao lại biến mất được chứ?"
Đại trưởng lão vuốt râu, trầm ngâm: "Nếu không có chúng ta mở Tuyệt Mật Chi Cảnh thì người ngoài không thể vào, chuyện bị trộm cũng khó xảy ra..."
Đám trưởng lão bàn bạc nửa ngày vẫn không ra kết quả gì.
...
Đêm đen như mực.
Dung Ngọc Kiều nương theo bóng đêm, lén lút rời khỏi Lạc Hà Giản. Nàng ta quan sát xung quanh rồi vội vã đi đến điểm hẹn. Khi đến nơi, ngoài nhóm Dung Tuân, ở đó đã tụ tập một đám tu sĩ, chia làm ba nhóm. Một nhóm là những lão già lưng đeo mai rùa, vẻ mặt hiền từ, trông như những ông lão bình thường.
Bên kia là một đám nam tu to béo vạm vỡ, cầm đầu là một gã cao to béo tốt, mặt mũi có cái mũi heo tai to, gã nheo mắt nhìn nàng ta, ánh mắt đầy vẻ thèm thuồng.
Đặc biệt khi gã đứng cạnh Dung Tuân một thân bạch y khí chất xuất trần, càng làm gã trông như một con quái vật xấu xí, thô bỉ.
Dung Ngọc Kiều thấy buồn nôn, nàng ta chán ghét quay đi, sải bước về phía nhóm Dung Tuân: "Tứ ca! Bát ca!"
Dung Tuân gật đầu, Dung Ngộ vội bước lên hỏi: "Sao rồi, hai ngày nay muội ở đó có phát hiện gì không?"
"Vẫn như trước thôi, không có thay đổi gì lớn." Dung Ngọc Kiều hừ nhẹ, rồi vội nói tiếp: "Nhưng lần này trong Long tộc có thêm một nữ tu nhân tộc, đám rồng đối xử với ả cực tốt, đều gọi ả là Thái nãi nãi gì đó."
"Nữ tu nhân tộc đó có xinh không?" Tộc trưởng Li Trư (Tộc Heo) nghe vậy nhướng mày, tai heo động đậy, trông càng thêm bỉ ổi. Dung Ngọc Kiều chỉ liếc một cái rồi quay đi ngay, nếu không phải Giao tộc còn cần hợp tác với đám heo này, nàng ta thèm vào mà để ý đến loại xấu xí này!
Nhìn thêm một cái là muốn ói!
Dung Ngọc Kiều đáp qua loa: "Cũng tàm tạm..."
Một lão già Huyền Quy (Rùa Đen) thấy vậy, lấy từ trong tay áo ra một bình ngọc đưa cho Dung Ngọc Kiều. Dung Ngọc Kiều nhìn bình ngọc, nhíu mày: "Đây là cái gì?"
"Bảo bối có thể khiến đám rồng tạm thời không dùng được linh lực..." Trưởng lão Huyền Quy nheo mắt, nở nụ cười ôn hòa.
Long tộc khứu giác nhạy bén, độc dược bình thường chưa vào miệng đã bị phát hiện. Còn Hóa Ngục Tán này là bảo bối ông ta mua giá cao từ tộc Vương Ong, có mùi thơm thoang thoảng, không phải độc dược thường, uống một bình vào không chết người nhưng có thể khiến kẻ đó mất hết linh lực trong thời gian ngắn.
Trong vòng nửa canh giờ không thể vận dụng linh lực. "Đến lúc đó cô chỉ cần cho đám rồng ăn là được, phần còn lại cứ giao cho chúng tôi!"
Mí mắt Dung Ngọc Kiều giật giật, đến lúc này nàng ta mới thấy sợ hãi, nàng ta siết chặt bình thuốc, do dự một lát mới hỏi nhỏ: "Xong việc, các người định xử lý đám rồng thế nào?"
"Muội nói xem?" Dung Ngộ nghe vậy gõ đầu nàng ta, thấy câu hỏi này thật buồn cười. Đám rồng đó nếu giữ lại chắc chắn hậu họa khôn lường, chi bằng nhổ cỏ tận gốc. Hơn nữa, đám rồng đó toàn thân đều là bảo vật, đến lúc đó Long Châu bọn họ giữ lại, còn lại lột da rút gân róc xương đem bán cũng được khối linh thạch.
Dung Ngọc Kiều nhìn sát ý trong mắt hắn, rụt cổ lại. Nàng ta cầm bình ngọc, trong lòng hoảng loạn: "Nhất định phải giết bọn họ sao?"
Dù sao đám rồng đó cũng nuôi nàng ta lớn...
Dung Ngộ nhìn ra sự do dự của nàng ta, cười khẩy một tiếng, nhìn Dung Ngọc Kiều từ trên cao xuống, mỉa mai: "Nếu bọn họ không chết, để bọn họ có cơ hội phản công, muội nghĩ bọn họ sẽ tha cho muội sao?"
"Muội đoán xem người đầu tiên bọn họ giết là ai?"
Tim Dung Ngọc Kiều run lên, nàng ta siết chặt bình ngọc, ánh mắt lóe lên. Cũng phải, đừng trách nàng ta, muốn trách thì trách Long tộc vận khí không tốt...
Long tộc đã không còn hưng thịnh như xưa mà còn chiếm cứ mảnh đất bảo địa này!
Những năm qua, vì sự uy hiếp của Long tộc, gần như không ai dám tùy tiện vào Lạc Hà Giản.
Long tộc là giống loài cực tốt với con non, tuy bản tính hung tàn khát máu nhưng chưa bao giờ làm hại con non. Nàng ta còn nhớ có thời gian, thậm chí có nhiều linh thú không nuôi nổi con, lén tha con đến vứt ngoài Lạc Hà Giản. Chỉ cần đám rồng nhìn thấy là nhặt về hết, nuôi lớn rồi thả đi.
Vì chuyện này, Long tộc ngoài hang động đặt rồng con có trận pháp và rồng canh gác, những nơi khác đều không thiết lập bất kỳ trận pháp nào.
Long tộc quá tự tin, ngược lại tạo thuận lợi cho hành động lần này của bọn họ.
Tộc trưởng Li Trư sờ sờ tai, cười đắc ý: "Long tộc chiếm cái chỗ đó lâu thế rồi, giờ cũng đến lúc phải nhả ra thôi!"
Dung Tuân nhướng mi, liếc nhìn gã một cái, không nói gì. Ánh mắt hắn lẳng lặng rơi xuống dưới vách núi, đôi mắt xanh nhạt như hồ nước trong veo, thần sắc có chút mờ mịt.
...
Dung Ngọc Kiều mang theo bình ngọc, nơm nớp lo sợ quay về Lạc Hà Giản. Nàng ta nắm chặt bình ngọc nhỏ, gần như cả đêm không dám chợp mắt.
Vừa nhắm mắt lại, trước mặt nàng ta liền hiện lên khuôn mặt trách móc chán ghét của Hồng Long và mọi người. Tim Dung Ngọc Kiều đập thình thịch, nàng ta thậm chí muốn hay là thôi đi...
Nhưng vừa nghĩ đến những bảo vật của Long tộc, ngón tay Dung Ngọc Kiều lại động đậy, lại do dự.
Trời dần sáng, bên ngoài hang động truyền đến tiếng bước chân loáng thoáng. Dung Ngọc Kiều cắn răng, lấy điểm tâm đã chuẩn bị sẵn từ túi trữ vật ra, luống cuống rắc Hóa Ngục Tán lên trên. Đến khi chắc chắn nhìn bề ngoài không thấy gì khác thường, nàng ta mới bưng điểm tâm, chậm chạp ra khỏi hang.
Nàng ta đi về phía hang động của Hồng Long, từ xa đã thấy Hồng Long và Lam Long chuẩn bị rời đi. Dung Ngọc Kiều vẫy tay với họ: "Hồng Long đại ca, Lam Long đại ca, các huynh đi đâu thế?"
Hồng Long nhìn nàng ta, cười hì hì: "Ta vừa làm xong cái này, mang cho Thái nãi nãi đây!"
Thái nãi nãi, Thái nãi nãi, lại là Thái nãi nãi?!!
Nàng ta về đây lâu thế rồi cũng chẳng thấy họ đến tìm nàng ta! Mở mồm ra là chỉ có nữ tu nhân tộc thấp hèn đó!
Đã vậy thì các người cùng đi chết với nữ tu nhân tộc đó đi!
Dung Ngọc Kiều thầm tức tối, chút do dự cuối cùng trong lòng cũng tan biến. Nàng ta bưng đĩa điểm tâm từ sau lưng ra, như dâng bảo vật đưa đến trước mặt hai người, cười nói: "Muội ở bên ngoài học làm chút điểm tâm, các huynh nếm thử xem?"
Lam Long nghe vậy nhìn nàng ta đầy ngạc nhiên: "Ái chà, muội còn biết làm mấy thứ này cơ à? Lớn thật rồi!"
Tim Dung Ngọc Kiều đánh trống liên hồi, nhưng mặt vẫn tỉnh bơ giục: "Phải ăn nóng mới ngon, nguội là mất ngon đấy! Các huynh mau nếm thử đi!"
"Được rồi!" Hai con rồng nghe vậy thuận tay bốc một miếng nhét vào miệng. Thấy hai người ăn xong, ánh mắt Dung Ngọc Kiều lóe lên: "Các huynh đi làm việc đi! Muội đi mời người khác nếm thử..." Nói xong, nàng ta vội vã đi chỗ khác.
Nhìn bóng lưng Dung Ngọc Kiều rời đi, Hồng Long gãi đầu: "Sao ta cứ thấy hôm nay muội ấy là lạ..."
Lam Long thu hồi ánh mắt, thuận miệng nói: "Ngày nào muội ấy chẳng lạ!"
Nói xong, hai người vội vã đến hang động của Cố Ngôn Âm.
"Thái nãi nãi, xem con làm gì cho rồng con này!" Hồng Long cười hì hì bước vào hang, thấy rồng con đang ưỡn cái bụng nhỏ ngủ say, hắn vội hạ giọng, thần bí lấy từ trong tay áo ra một cái ná nhỏ tinh xảo.
Hồng Long kéo căng ná, không hề đặt vật gì vào, nhưng khi buông tay, một luồng linh lực đỏ rực và xanh lam bắn ra, lao thẳng vào tảng đá lớn phía xa, tảng đá vỡ tan tành.
Uy lực không tầm thường chút nào!
Hồng Long đưa cái ná ra: "Cái này con dùng râu của con và lão Lam làm đấy... đặc biệt tặng cho Thái nãi nãi và Cục Than."
Cố Ngôn Âm nhìn nụ cười trên mặt Hồng Long, hàng mi run rẩy. Nàng ôm rồng con đang ngủ say, nói khẽ: "Vậy ta thay mặt Cục Than cảm ơn các ngươi!"
"Thái nãi nãi, người sao thế?" Hồng Long khựng lại, nhướng mày. Hắn tuy trông thô kệch nhưng lại nhạy bén nhận ra Cố Ngôn Âm dường như không vui lắm.
Hắn định nói gì đó thì bỗng nghe bên ngoài truyền đến tiếng gầm rú hưng phấn, kèm theo tiếng cây cối gãy đổ rầm rầm. Cố Ngôn Âm nhíu mày: "Chuyện gì thế?" Nàng bước ra khỏi hang, liền thấy mấy con heo rừng đen khổng lồ đang lao như điên từ ngoài Lạc Hà Giản vào, đi đến đâu cây cối bị san phẳng đến đó.
Mặt Hồng Long lập tức sầm xuống, hắn nhìn đám heo khổng lồ, nghiến răng chửi: "Đám heo béo này lại lên cơn dịch tả à? Giờ còn dám đến Long tộc làm loạn? Xem hôm nay ông lột da chúng mày!"
Hồng Long nói xong gầm nhẹ muốn bay lên không trung, nhưng vừa hóa thành nguyên hình, thân hình khổng lồ loạng choạng, không kiểm soát được ngã rầm xuống đất!
Sắc mặt Cố Ngôn Âm biến đổi.
Đề xuất Ngọt Sủng: Tiên Hôn Hậu Ngọt