Rõ ràng nàng đang cười tươi rói, khuôn mặt trắng nõn dưới ánh mặt trời càng thêm rạng rỡ động lòng người, thế nhưng lúc này lại khiến sống lưng Cố Ngôn Tiêu lạnh toát. Hắn không kìm được lùi lại một bước, trong lòng hoảng hốt.
Đến khi hoàn hồn, mặt Cố Ngôn Tiêu đỏ bừng lên trong nháy mắt. Khoảnh khắc vừa rồi, hắn thế mà lại đi sợ cái con ngốc này sao?! Đáp án này khiến hắn thẹn quá hóa giận, lập tức hung hăng quát: "Ta đếch cần quà mừng của ngươi!"
Đủ loại cảm xúc trộn lẫn vào nhau, ngữ điệu của Cố Ngôn Tiêu có chút mất kiểm soát, vẻ mặt dữ tợn: "Ngươi cút ngay khỏi Cố gia cho ta!"
Cố Ngôn Âm nghe vậy nụ cười vẫn không đổi, cũng chẳng thèm ép hắn, cực kỳ "thiện giải nhân ý" nói: "Nếu ngươi không cần, vậy ta tặng cho nương ngươi là được."
"Còn về việc cút khỏi Cố gia, người nên cút là ngươi mới đúng. Tất cả mọi thứ ở đây đều là do nương ta để lại."
Sắc mặt Cố Ngôn Tiêu lại biến đổi, hắn nắm chặt nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi: "Ngươi nói bậy!"
"Có nói bậy hay không, nương ngươi tự khắc rõ nhất."
Khuôn mặt Cố Ngôn Tiêu càng thêm vặn vẹo, gân xanh trên trán nổi lên, cố gắng kìm nén cơn giận đang bùng phát trong lòng.
Cố Ngôn Âm nhìn bộ dạng thất thố của hắn, nhướng mày, định bước về phía cổng lớn Cố gia. Tim Cố Ngôn Tiêu giật thót, nhìn cái điệu bộ này của nàng là biết hôm nay đến đây chắc chắn không có ý tốt.
Nhớ tới mấy lời đồn đại gần đây ở núi Quỳ Tụy, sắc mặt hắn càng thêm khó coi. Hóa ra mấy cái tin đồn đó đều là do con ả này tung ra sao? Nghĩ đến những lời chửi rủa mà bọn họ phải chịu đựng mấy ngày nay, Cố Ngôn Tiêu nghiến răng, đáy mắt hằn lên tơ máu.
Con tiện nhân này!!
Hắn nhất định phải khiến con tiện nhân này chết không được tử tế!
Cố Ngôn Tiêu căng thẳng mặt mày, nhìn chằm chằm Cố Ngôn Âm trước mặt, nợ cũ thù mới cộng lại, trong lòng hắn nảy sinh ác độc.
Hôm nay tuyệt đối không thể để ả bước vào cửa lớn Cố gia!
Ánh mắt Cố Ngôn Tiêu tối sầm lại. Khi Cố Ngôn Âm đi về phía Cố gia, hắn liếc nhìn xung quanh. Nói ra cũng khéo, xung quanh lại chẳng có ma nào, dường như ngay cả ông trời cũng đang giúp hắn lựa chọn.
Cố Ngôn Tiêu cười lạnh một tiếng, linh lực quanh thân bùng nổ, bất ngờ tung quyền đánh lén Cố Ngôn Âm: "Nếu ngươi đã điên rồi, hôm nay ta sẽ thay cha dạy dỗ lại ngươi!"
Mấy người Trần Nhị bị cảnh tượng vừa rồi làm cho ngơ ngác, mãi đến khi thấy Cố Ngôn Tiêu bất ngờ ra tay đánh lén Cố Ngôn Âm, bọn họ mới hoàn hồn. Trần Nhị vội hét lên: "Cố ca, có gì từ từ nói!"
Hắn cũng biết Cố gia có một đứa con gái ngốc nghếch, bao nhiêu năm nay tin tức về nàng bọn họ nghe cũng không ít. Nhưng dù thế nào đi nữa, bất kể xảy ra chuyện gì, hôm nay nơi này tụ tập nhiều người như vậy, tuyệt đối không phải lúc để động thủ với nàng!!
Chuyện này mà đồn ra ngoài thì mặt mũi vứt cho chó gặm hết!
Nhưng Cố Ngôn Tiêu đã không còn quan tâm được nhiều như vậy nữa. Hắn chỉ biết, hôm nay tuyệt đối không thể để Cố Ngôn Âm bước vào cửa lớn Cố gia này, nếu không hậu quả ngày hôm nay, hắn tuyệt đối không gánh nổi!
Cú đấm kia gần như rút cạn toàn bộ linh lực trong cơ thể hắn, lúc này mặt hắn nghẹn đến mức tím tái.
Cố Ngôn Âm cảm nhận được quyền phong sau lưng, nghe tiếng hô hoán của đám Trần Nhị, thần sắc nàng vẫn không đổi, ngay cả bước chân cũng chẳng thèm xê dịch nửa phân. Mắt thấy cú đấm kia sắp giáng xuống sau lưng nàng, Cố Ngôn Tiêu lộ ra nụ cười đắc ý.
Đám Trần Nhị không nỡ nhìn thẳng, vội quay mặt đi chỗ khác. Cái quái gì thế này!
Một lát sau, nụ cười của Cố Ngôn Tiêu hơi cứng lại, đáy mắt leo lên một tia kinh ngạc, xen lẫn với vẻ đắc ý chưa kịp tan đi trên mặt, trông buồn cười không tả nổi. Chỉ thấy Cố Ngôn Âm nhẹ nhàng xoay người lại, sau đó như chẳng tốn chút sức lực nào, trực tiếp tóm lấy cánh tay hắn.
Bàn tay trắng nõn kia nhìn qua thì yếu ớt, bẻ cái là gãy, nhưng lúc này lại như kìm sắt, kẹp chặt lấy hắn, khiến hắn căn bản không thể giãy ra được.
Đây là lần đầu tiên hắn biết, Cố Ngôn Âm lại có sức mạnh quái dị như vậy!
Còn nữa, nàng đột phá từ bao giờ? Mấy ngày trước Cố Ngôn Âm rõ ràng mới chỉ có tu vi Luyện Khí kỳ, dù sức có lớn đến đâu cũng không thể đỡ được cú đấm này của hắn nhẹ nhàng như vậy.
Mặt Cố Ngôn Tiêu lập tức đỏ lựng như gan heo, cảm giác bị sỉ nhục dâng trào. Hắn giơ nắm đấm còn lại lên, định đập vào mặt Cố Ngôn Âm: "Tiện nhân, buông ông ra!"
Cố Ngôn Âm nghe vậy, cười khẩy, nắm lấy cổ tay hắn vặn mạnh ra sau. Cố Ngôn Tiêu lập tức hét thảm thiết, trán toát mồ hôi lạnh, mặt cắt không còn giọt máu, nhưng miệng vẫn điên cuồng chửi bới: "Tiện nhân, ngươi dám đối xử với ta như vậy, cha sẽ không tha cho ngươi đâu!"
Cố Ngôn Âm đá mạnh một cước vào đầu gối hắn. Cố Ngôn Tiêu đau điếng, quỳ rạp một chân xuống đất, cảm giác xương bánh chè như vỡ vụn, đau đến mức suýt ngất đi.
Đây đều là những gì hắn nợ nguyên chủ.
Cố Ngôn Tiêu nhe răng trợn mắt gào thét, đợi hắn thở hắt ra một hơi, lập tức thấp giọng nguyền rủa, ánh mắt như tẩm độc: "Con tiện nhân này, ngươi sẽ chết không được tử tế, ngươi và con mẹ ngươi giống nhau, đều chết không được tử tế!"
Cố Ngôn Âm nheo mắt, khi Cố Ngôn Tiêu ngẩng đầu lên, nàng trực tiếp tặng hắn một cái bạt tai. Cái tát này nàng không hề nương tay, trực tiếp quạt cho Cố Ngôn Tiêu ngã ngửa ra sau, mặt sưng vù lên ngay tức khắc. Hắn vừa mở miệng, một cái răng dính máu liền rơi ra ngoài!!
Cố Ngôn Tiêu nhìn cái răng kia, suýt thì phát điên. Thần sắc hắn oán độc, đôi mắt trừng muốn lồi ra khỏi hốc mắt, khuôn mặt vốn dĩ còn coi là tuấn tú giờ phút này lại dữ tợn như lệ quỷ.
Đây không phải là chà đạp mặt mũi hắn xuống đất nữa, mà là chà đạp cả con người hắn xuống đất ma sát. Hắn không thể chấp nhận được, con ngốc ai cũng có thể bắt nạt ngày xưa, giờ lại đánh hắn như đánh chó chết thế này. Kết quả này hắn không nuốt trôi!!
Hắn phun ra ngụm máu trong miệng, định chửi tiếp: "Ngươi..."
Chỉ nghe thấy mấy tiếng "Bốp bốp bốp", Cố Ngôn Âm lại bồi thêm cho hắn mấy cái bạt tai nữa. Cố Ngôn Tiêu bị đánh đến ngơ ngác, đầu óc ong ong, khóe mắt nứt toạc, máu tươi trào ra từ khóe miệng, cả khuôn mặt sưng vù như đầu heo, máu mũi bê bết.
Cố Ngôn Âm đứng trước mặt hắn, rũ mắt nhìn xuống, nhẹ giọng nói: "Tạp chủng, đây là cái giá cho cái mồm thối của ngươi."
Cố Ngôn Tiêu há miệng muốn tiếp tục chửi rủa, nhưng lúc này hắn căn bản không nói nên lời, hai bên má đau như bị kim châm.
Hắn nhìn Cố Ngôn Âm đứng ngược sáng, hận ý trong lòng gần như nhấn chìm hắn.
Yến Kỳ Vọng và Đồ Tam đang trốn trong góc tối: "..."
Đồ Tam gãi đầu, vẻ mặt có chút phức tạp: "Chị dâu đúng là... phóng khoáng không trói buộc ha ha ha..."
Vừa rồi hắn thấy thằng nhãi kia đánh lén, còn đang cân nhắc có nên lên giúp hay không, kết quả quay đi quay lại thằng nhãi đó đã bị đấm sấp mặt rồi.
Cố Ngôn Âm này bình thường nhìn có vẻ yếu đuối, cười nói dịu dàng, thế mà đánh nhau khí thế chẳng kém gì mấy con rồng cái trong tộc bọn họ ha ha ha...
Yến Kỳ Vọng: "."
Hắn sờ sờ quả trứng rồng trong tay áo, nhất thời không biết nên nói gì.
Đám Trần Nhị đều đã xem đến ngây người. Vừa rồi còn là Cố Ngôn Tiêu khí thế hung hăng ép sát Cố Ngôn Âm, Cố Ngôn Âm thế đơn lực mỏng, nhìn nguy hiểm vô cùng.
Lúc này tình thế lại đảo ngược hoàn toàn, Cố Ngôn Tiêu như con chó chết đầy mặt máu mũi nằm trên đất. Thấy Cố Ngôn Âm còn muốn ra tay, bọn họ vội vàng tiến lên ngăn cản, nhao nhao khuyên can: "Nhị tiểu thư, hôm nay là ngày đại hỷ của Cố gia các người, không được không được a!"
"Ngày vui thế này mà thấy máu thì xui xẻo lắm, dù sao cũng là người một nhà, hà tất phải làm đến mức này."
Cố Ngôn Âm buồn cười nhìn bọn họ: "Vừa rồi sao các ngươi không nói với hắn ta là người một nhà?"
Da mặt Trần Nhị giật giật, có chút xấu hổ, chỉ đành cười gượng gạo. Vừa rồi hắn cũng có ngăn được đâu.
Cố Ngôn Âm không tiếp tục ra tay, nàng không định lấy mạng Cố Ngôn Tiêu ngay lập tức. Những thứ này chỉ là đau đớn xác thịt, thân thể tu sĩ tốt hơn người thường nhiều, qua vài ngày vết thương sẽ lành.
Tiếp theo đây mới là màn kịch hay!
...
Cố gia.
Trình Dao đang tươi cười chào hỏi khách khứa vào chỗ ngồi. Xong việc, bà ta thấy Cố Ngôn An đang đứng trong góc, thần tình có chút hoảng hốt, tưởng nàng ta vẫn đang đau lòng vì chuyện Phó Tứ.
Nói ra cũng tức, đêm qua Phó Tứ làm ầm ĩ cả đêm cũng chẳng ra đâu vào đâu, sáng nay lại thay đổi thái độ, chẳng màng đến sự níu kéo của An An, vội vã rời đi cùng Tiêu Tư Minh, hoàn toàn không nể mặt Cố gia chút nào.
Trình Dao cũng có chút đau lòng cho Cố Ngôn An, nhưng bọn họ không đắc tội nổi Phó Tứ.
Trình Dao mặc hoa phục, dáng người yểu điệu đi đến bên cạnh Cố Ngôn An, trâm ngọc trên tóc tỏa ra ánh sáng ôn nhuận dưới nắng: "An An!"
Cố Ngôn An nghe tiếng Trình Dao, ngước mắt lên: "Nương?"
"Đừng buồn nữa." Trình Dao vuốt tóc Cố Ngôn An, nhẹ giọng an ủi.
Cố Ngôn An lắc đầu. Nàng ta không phải đang đau lòng vì Phó Tứ. Tuy lúc đó có chút thất vọng, nhưng nghĩ đến việc Cố Ngôn Âm đã chết, tâm trạng nàng ta lại tốt lên.
Nàng ta chỉ hơi lo lắng về những lời đồn đại gần đây, trong lòng ẩn ẩn có dự cảm không lành.
Trình Dao nhìn quanh, sau đó thắc mắc hỏi: "Ngôn Tiêu đâu? Sao không thấy đệ đệ con? Thằng nhóc này lại chạy đi đâu chơi rồi?"
"Vừa nãy đệ ấy bảo thấy đám Trần Nhị nên đi tìm bọn họ rồi." Cố Ngôn An nghe vậy cũng thấy lạ, đã đi được một lúc lâu rồi, sao Ngôn Tiêu vẫn chưa về?
Đang nói chuyện thì nghe thấy ngoài cửa truyền đến tiếng ồn ào, ngay sau đó là giọng nói kinh ngạc của Lâm quản gia: "Ui da tiểu thiếu gia của tôi, cậu làm sao thế này? Ai đánh cậu ra nông nỗi này?"
"Rốt cuộc là kẻ nào ra tay độc ác thế!" Ngay sau đó, Lâm quản gia như bị ai bóp cổ, im bặt.
Sắc mặt Trình Dao và Cố Ngôn An khẽ biến, hai người vội bước ra khỏi cổng lớn Cố gia. Chỉ thấy nơi đó đã vây quanh một nhóm người nhỏ, đang tò mò nhìn về phía xa. Trong đó có một người được vài người dìu ở giữa, bộ dạng thê thảm không nỡ nhìn.
Đi đầu là một nữ tu trẻ tuổi mặc áo đỏ, chậm rãi đi tới từ xa. Nữ tu kia da trắng như tuyết, chóp mũi có nốt ruồi son, đôi mắt hạnh hơi xếch như cười như không nhìn bà ta. Trong Tu Chân Giới đầy rẫy mỹ nhân này, nhan sắc ấy cũng thuộc hàng hiếm thấy. Trình Dao nhìn nữ tu kia, trừng lớn mắt không dám tin, nghi ngờ mình nhìn nhầm. Bà ta lắc đầu rồi nhìn lại lần nữa.
Lại thấy nữ tu kia vẫn đứng yên ở đó, là Cố Ngôn Âm...
Cố Ngôn Âm nở nụ cười với Trình Dao và Cố Ngôn An. Hai người lập tức lộ ra biểu cảm như gặp ma giữa ban ngày, không dám tin lùi lại một bước.
Sau khi phản ứng lại, sắc mặt Cố Ngôn An khẽ biến, nàng ta cắn môi, vội đi về phía Cố Ngôn Âm, trong lòng hoảng loạn nhưng mặt ngoài không lộ, chỉ nhẹ giọng hỏi: "Âm Âm, sao muội lại tới đây? Không phải muội đã..."
Cố Ngôn Âm liếc nhìn nàng ta một cái, đang định nói chuyện thì nghe thấy tiếng hét chói tai của Trình Dao bên cạnh.
"Ngôn Tiêu!" Trình Dao thất thanh hét lên. Vừa rồi bà ta chưa chú ý, đến khi lại gần mới nhận ra y phục trên người kẻ kia giống hệt Cố Ngôn Tiêu hôm nay.
Chỉ thấy Cố Ngôn Tiêu được hai nam tu dìu đỡ, đi khập khiễng về phía này. Một cánh tay vặn vẹo theo độ cong bất thường, hai má sưng đỏ, đầy mặt là máu, bộ dạng vô cùng thê thảm.
Hốc mắt Trình Dao lập tức đỏ hoe, đau lòng đến mức suýt rơi lệ. Ngôn Tiêu của bà ta cả đời này đã bao giờ phải chịu uất ức thế này đâu?
Trình Dao vội bước tới, nhìn ngó vết thương của hắn, sự đau xót trong mắt gần như hóa thành thực chất: "Con làm sao thế này? Ai nhẫn tâm đánh con ra nông nỗi này? Tay con sao vậy?"
Cố Ngôn Tiêu nhìn chằm chằm Cố Ngôn Âm. Trình Dao nhìn theo ánh mắt hắn, liền thấy Cố Ngôn Âm đang ung dung tự tại, lập tức trừng lớn mắt, không dám tin hỏi: "Là Âm Âm sao? Là nó đánh con ra nông nỗi này sao?"
Cố Ngôn Tiêu liều mạng gật đầu, bàn tay lành lặn của hắn nắm chặt lấy tay Trình Dao, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, ánh mắt oán độc vô cùng.
Nhưng bây giờ không phải lúc nói chuyện này, hắn muốn Trình Dao mau đưa Cố Ngôn Âm đi chỗ khác. Thế nhưng cằm hắn hình như bị Cố Ngôn Âm đánh trật rồi, căn bản không nói được, chỉ có thể liều mạng nháy mắt ra hiệu cho Trình Dao.
Trình Dao lại tưởng hắn vẫn đang ghi hận Cố Ngôn Âm, chỉ rưng rưng nước mắt nhìn nàng, sắc mặt tái nhợt, nước mắt trong hốc mắt chực trào, trông thật đáng thương. Bà ta lau khóe mắt, giọng nói ai oán: "Âm Âm, thật sự là con sao? Tại sao con lại làm như vậy? Bình thường con hồ nháo thì thôi, nương đều có thể nhường nhịn con, nhưng sao con có thể đánh Ngôn Tiêu ra nông nỗi này?"
"Con có oán khí gì, có bất mãn gì cứ trút lên người ta, nương tuyệt đối không oán thán nửa lời, nhưng Ngôn Tiêu nó chỉ là một đứa trẻ! Nó vô tội mà!"
Mấy câu này bà ta nói nghe thật lâm ly bi đát, cộng thêm bộ dạng thê thảm của Cố Ngôn Tiêu, khiến một số người không khỏi nảy sinh lòng đồng cảm, cảm thán mẹ kế đúng là khó làm...
Đám tu sĩ vây xem còn lại thì mắt sáng rực tia hóng hớt bát quái. Bọn họ cũng không ngờ hôm nay đến tham dự đại điển lại được xem một màn kịch hay thế này.
Có mấy nữ tu còn hùa theo: "Đúng đấy, ngươi nói xem, làm tỷ tỷ dù có giận đến mấy cũng không thể đánh đệ đệ ra nông nỗi này chứ!"
"Mẹ kế khó làm thật, nói không chừng tốn công tốn sức lại nuôi ra một con sói mắt trắng."
"Tâm địa độc ác quá thể!"
Những người đó nhìn Cố Ngôn Âm với ánh mắt trách cứ, mỗi người một câu ồn ào đến mức khiến người ta phiền lòng.
Cũng có người nghi ngờ, bọn họ sớm nghe nói Nhị tiểu thư Cố gia là kẻ ngốc, tu vi cũng bình thường, sao có thể đánh thắng Cố Ngôn Tiêu, còn đánh hắn ra nông nỗi này?!
Cố Ngôn Âm chỉ lẳng lặng đứng đó, không nói lời nào. Nàng nhìn đám người với đủ loại biểu cảm, chỉ thấy châm chọc.
Thấy càng ngày càng có nhiều người bị thu hút bởi động tĩnh bên này, Cố Ngôn Tiêu cuống cuồng. Thấy Trình Dao không trông cậy được, hắn chỉ đành hoảng loạn nhìn về phía Cố Ngôn An, thần sắc lo lắng.
Cố Ngôn An nghe tiếng xì xào bàn tán xung quanh, thần tình khẽ biến. Nàng ta nhìn Cố Ngôn Tiêu đang lo lắng, vội nháy mắt ra hiệu cho Trình Dao. Ngay cả nàng ta cũng biết, trường hợp quan trọng thế này, có chuyện gì thì đợi đại điển kết thúc rồi nói, bây giờ làm ầm ĩ lên chỉ khiến người ta chê cười Cố gia, tự dưng mất mặt!
Nhưng Trình Dao giờ chỉ lo cho vết thương của Cố Ngôn Tiêu, căn bản không chú ý đến sự khác thường của hắn. Cố Ngôn An đành phải tiến lên khoác tay Trình Dao, dùng chút sức lực, nhẹ giọng khuyên: "Nương, trong chuyện này nói không chừng có hiểu lầm gì đó, đợi xong chính sự rồi hãy nói."
Nàng ta cố ý nhấn mạnh hai chữ "chính sự".
Trình Dao bị nàng ta véo đau, người cứng lại, lập tức tỉnh táo. Nhận ra ánh mắt dò xét xung quanh, Trình Dao cũng biết vừa rồi mình thất thố.
Bà ta vội lau nước mắt, nở nụ cười đầy áy náy với Cố Ngôn Âm: "Phải rồi, vừa nãy là do ta quá lo lắng, Âm Âm con đừng trách ta nhé!"
Cố Ngôn Âm đưa mắt nhìn mấy mẹ con bọn họ, cười lắc đầu: "Sao con lại trách nương được chứ."
"Nương!" Cố Ngôn Tiêu nhìn nụ cười trên mặt Cố Ngôn Âm, đáy lòng phát lạnh, ẩn ẩn có dự cảm không lành. Vừa rồi Cố Ngôn Âm chính là mang theo nụ cười này tẩn cho hắn một trận nhừ tử. Hắn bất chấp cơn đau ở cằm, liều mạng há miệng muốn bảo Trình Dao ngăn nàng lại, nhưng cũng chỉ ú ớ phát ra vài âm tiết mơ hồ, đau đến mức nước mắt suýt trào ra.
Dưới ánh mắt kinh hoàng của Cố Ngôn Tiêu, Cố Ngôn Âm lấy từ trong tay áo ra một viên tinh thạch trong suốt, mắt cười cong cong: "Nói ra thì, ngày vui trọng đại thế này, con cũng có chút đồ muốn tặng cho Trình phu nhân."
Viên tinh thạch kia trong suốt sáng long lanh, to bằng bàn tay, linh lực lượn lờ bên trên, tỏa ra ánh sáng rực rỡ chói mắt dưới ánh mặt trời.
Sắc mặt Cố Ngôn Tiêu khẽ biến. Hắn rõ ràng chưa từng thấy viên tinh thạch kia, nhưng giờ phút này lại mạc danh kỳ diệu đoán ra đó là thứ gì. Hắn liều mạng muốn giãy khỏi sự kìm kẹp của đám Trần Nhị để cướp lấy viên tinh thạch.
Trong lòng Cố Ngôn An cũng có dự cảm không lành. Nàng ta nhìn bộ dạng lo lắng của Cố Ngôn Tiêu, cũng chẳng màng đến cái khác, vội lao lên định cướp viên tinh thạch trong tay Cố Ngôn Âm: "Ý tốt của muội nương xin nhận, lát nữa nhất định..."
Nàng ta muốn cho qua chuyện này, nhưng Cố Ngôn Âm đâu có chịu. Cái nàng muốn chính là làm cho sự việc to chuyện hết mức có thể!
Cố Ngôn Âm tránh tay Cố Ngôn An, đầu ngón tay lóe lên linh quang, linh lực trực tiếp chui vào trong tinh thạch. Một lát sau, tinh thạch tỏa sáng rực rỡ. Cố Ngôn Âm lấy ra Huyền Quang Kính đã chuẩn bị từ trước, ném lên không trung.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, một mảng hư ảnh bất ngờ bùng nổ trong luồng sáng mạnh mẽ đó, một giọng nói lạnh lùng vang lên: "Ta muốn cái mạng của con ngốc đó."
"..."
Hiện trường lập tức im phăng phắc, ngay cả Cố Ngôn Tiêu vừa rồi còn giãy giụa không ngừng cũng dừng lại, ngây ngốc nhìn hình ảnh trong Huyền Quang Kính.
Đó là giọng nói của hắn.
Đang lúc ngẩn người, chỉ thấy Cố Tùy dẫn một đoàn người đi ra từ cửa lớn. Thấy bốn phía im lặng như tờ, ông ta còn có chút thắc mắc: "Sao thế này?"
Lời còn chưa dứt, ông ta liền nhìn thấy Huyền Quang Kính lơ lửng giữa không trung, một viên tinh thạch trong suốt rơi trên mặt kính, in rõ mồn một ký ức lưu lại trong đó.
Chỉ thấy trong một khu rừng rậm, phía sau là vũng nước trong vắt, Cố Ngôn Tiêu đang khoanh tay dựa vào cây, vẻ mặt mang theo tia không kiên nhẫn, lạnh lùng nói với Trần Đao: "Ta nhìn nó là thấy phiền."
"Con ngốc đó chết là đáng đời."
"Ta đây là đang thành toàn cho nó, tiễn nó xuống đoàn tụ sớm với con mẹ ma ốm của nó."
"Tìm kẻ nào thủ đoạn độc ác tàn nhẫn một chút, con ngốc đó giỏi nhất là quyến rũ đàn ông."
"..."
Cuối cùng là cảnh hắn giao túi trữ vật vào tay Trần Đao, hình ảnh dừng lại ở khuôn mặt mang theo sát ý của hắn, rõ nét đến mức có thể nhìn thấy sự chán ghét nơi đáy mắt.
Từng câu từng chữ nện rõ mồn một vào tai mọi người.
Hiện trường lặng ngắt như tờ.
Cố Tùy nhìn viên Sưu Hồn Thạch kia, thân hình lảo đảo, mặt như màu đất, môi mấp máy hồi lâu nhưng không thốt nên lời, chỉ run rẩy không ngừng.
Cuối cùng, vẫn là Cố Ngôn Âm phá vỡ sự im lặng này trước. Nàng lấy từ trong tay áo ra một viên bảo thạch khác, có chút ngại ngùng nói: "Ui da, con cầm nhầm rồi!"
"Đây mới là đại lễ con muốn tặng cho Trình phu nhân."
Nói thì nói vậy, nhưng ai cũng nhìn ra được nàng cố ý.
Trình Dao bị cái điệu bộ đó của nàng chọc tức đến mức suýt tắc thở, xém chút nữa ngất xỉu. Bà ta nhìn nụ cười trên mặt Cố Ngôn Âm, chỉ tay vào mặt nàng định chửi ầm lên, nhưng nửa ngày cũng không nói được câu nào, đầu ngón tay run rẩy không ngừng.
Cố Ngôn Âm vươn tay thu hồi Huyền Quang Kính và Sưu Hồn Thạch: "Chỉ là, con có chút chuyện tò mò, không biết phu nhân có thể giải đáp giúp con không?"
"Cố Ngôn Tiêu, tại sao lại muốn lấy mạng con?"
Nghe tiếng xì xào bàn tán xung quanh, Cố Ngôn Tiêu nhìn Cố Ngôn Âm, khí huyết dâng trào, cộng thêm vết thương vừa rồi, mặt hắn lúc trắng lúc đỏ. Cảm nhận được ánh mắt kinh ngạc hoặc chán ghét khinh bỉ của mọi người đổ dồn lên người mình, nghĩ đến những chuyện sắp phải đối mặt, những hình phạt sẽ phải chịu, hắn "Oẹ" một tiếng phun ra một ngụm máu lớn, sau đó trợn trắng mắt, trực tiếp ngất xỉu.
Trình Dao thấy Cố Ngôn Tiêu ngất xỉu, vội chạy tới, nước mắt kìm nén trong hốc mắt cuối cùng cũng rơi xuống: "Ngôn Tiêu của ta..."
Cố gia vừa rồi còn náo nhiệt, trong nháy mắt loạn thành một đoàn.
Xung quanh lập tức bùng nổ tiếng bàn tán. Bọn họ cũng không ngốc, nhìn từ Huyền Quang Kính này, rõ ràng là Cố Ngôn Tiêu có tâm hại người. Chuyện Cố gia này đa số mọi người đều có nghe qua, sớm nghe nói con gái út Cố gia là kẻ đần độn.
Trình Dao ở bên ngoài luôn nói đối xử với đứa con gái này cực tốt, bây giờ lại bị vạch trần ngay trước mặt mọi người, con trai bà ta bỏ linh thạch ra muốn mua mạng đứa con riêng ngốc nghếch này.
Thậm chí còn trực tiếp yêu cầu bọn chúng phái kẻ tâm địa độc ác nhất tới!
Tâm địa này đúng là đủ độc ác!
Cố Tùy bị người ta vây ở giữa, dưới ánh mắt của mọi người, chỉ cảm thấy da mặt như bị lột sạch ném xuống đất chà đạp, nóng rát. Nhưng ông ta vẫn phải cố tỏ ra bình tĩnh, sai người đi mời y tu cho Cố Ngôn Tiêu trước, sau đó quay sang mọi người, hổ thẹn nói: "Để các vị chê cười rồi, lão phu cũng không ngờ hôm nay lại xảy ra chuyện xấu hổ thế này!"
"Cố gia đã chuẩn bị linh tửu linh quả thượng hạng cho các vị, mời các vị thưởng thức trước."
Đám tu sĩ kia vốn còn chút tò mò bát quái, nhưng lúc này cũng không tiện ở lại xem thêm, đành phải nhao nhao cười nói rồi định rời đi.
Ngay sau đó, Cố Tùy lại liếc nhìn mấy người Cố Ngôn Âm, ánh mắt trầm đến mức có thể vắt ra nước, ông ta cười lạnh một tiếng, thấp giọng nói: "Các ngươi đến Thẩm Sự Đường trước đi."
Trình Dao nhìn Cố Ngôn Tiêu đầy thương tích, âm thầm rơi lệ, niềm vui sướng ban đầu tan biến sạch sẽ. Bà ta gần như không dám ngẩng đầu lên, sợ nhìn thấy ánh mắt của người khác, cứ cảm thấy ánh mắt người ta nhìn mình giờ đều mang theo tia khinh bỉ.
Đều tại con tiện nhân Cố Ngôn Âm này!
Nếu không phải tại nó thì sẽ không có chuyện ngày hôm nay!
Bà ta nhất định phải khiến con tiện nhân này trả giá đắt!
Cố Tùy đang định rời đi cùng mọi người thì thấy Cố Ngôn Âm ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào ông ta, vẻ mặt thản nhiên nói: "Không biết Cố gia chủ định xử lý chuyện này thế nào?"
Đám tu sĩ vốn định rời đi nghe vậy, không hẹn mà cùng bước chậm lại, lén nhìn về phía này. Không ngờ Cố Ngôn Âm này lại to gan như vậy.
Những đệ tử này hầu như đều dựa vào gia tộc mà sống, Cố Tùy rõ ràng muốn cho qua chuyện này, bây giờ nàng lại đặt câu hỏi trước mặt bao nhiêu người thế này, chính là công khai đối đầu với Cố Tùy!
Bước chân Cố Tùy khựng lại, da mặt giật giật, nhìn Cố Ngôn Âm không chịu buông tha, trong lòng tức điên lên được, nhưng ngoài mặt chỉ có thể cố nén cơn giận, trầm giọng hỏi: "Ngươi muốn thế nào?"
Cố Ngôn Âm không bị bộ mặt lạnh lùng của ông ta dọa sợ, nàng cong mắt, lớn tiếng nói: "Theo gia quy Cố gia, phàm là kẻ tàn hại đồng môn, phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi Cố gia!"
Trình Dao nghe vậy, lập tức trừng lớn đôi mắt đẹp, ánh mắt cầu xin nhìn về phía Cố Tùy. Ngôn Tiêu chính là mạng sống của bà ta, nếu đối xử với Ngôn Tiêu như vậy, bà ta thà chết còn hơn!
Sắc mặt Cố Tùy cũng càng khó coi hơn, không lên tiếng. Cho dù ông ta có giữ thể diện đến đâu cũng không thể đồng ý câu này. Cố Ngôn Tiêu là con trai duy nhất của ông ta, là con trai của ông ta và Trình Dao, đứa con được nâng niu trong lòng bàn tay bao nhiêu năm nay, Trình Dao không nỡ, ông ta lại nỡ sao?!
Ông ta giận Cố Ngôn Âm không biết điều!
Ánh mắt xung quanh nhìn ông ta khiến mặt già đỏ bừng, nhưng ông ta vẫn chỉ có thể cứng rắn chịu đựng, xua tay, có chút mệt mỏi nói: "Chuyện này lát nữa hãy bàn, đến lúc đó ta sẽ mời tộc lão Cố gia tới, cho ngươi một câu trả lời."
Nói xong, ông ta không cho Cố Ngôn Âm cơ hội nói chuyện, đi thẳng vào cửa lớn.
Trình Dao và Cố Ngôn An vội vàng đưa Cố Ngôn Tiêu đi gặp y tu. Chỉ trong thời gian uống cạn chén trà, đám tu sĩ tụ tập ở đây đã giải tán sạch sẽ.
Cố Ngôn Âm xoay người, nhìn về phía mấy cái cây lớn sau lưng. Dường như cảm nhận được ánh mắt của nàng, một lát sau, chỉ thấy trên một cái cây to bỗng rơi xuống hai quả dại.
Cố Ngôn Âm nhếch khóe miệng, bước vào cửa lớn Cố gia. Dưới sự dẫn đường của một tạp dịch, nàng đi tới Thẩm Sự Đường trong miệng Cố Tùy. Đợi khi nàng đến nơi, ba người Cố Tùy, Trình Dao và Cố Ngôn An đã có mặt đầy đủ, còn có mấy lão già tóc bạc phơ vẻ mặt nghiêm túc ngồi ở chủ vị, thần sắc âm trầm.
Nàng vừa vào cửa, cánh cửa sau lưng lập tức bị người đóng lại, trong phòng chìm vào bóng tối lờ mờ.
Cố Tùy nhìn bộ dạng không cảm xúc của nàng, ngọn lửa trong lòng lập tức bốc lên tận đỉnh đầu, ông ta ném thẳng chén trà trong tay xuống trước mặt nàng, quát lớn: "Mày quỳ xuống cho tao!"
Cố Ngôn Âm lùi lại một bước, tránh vũng nước dưới chân, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Cố Tùy: "Ông không xứng."
Cố Tùy tức đến mức suýt ngã ngửa, mặt đỏ bừng, khuôn mặt vốn nho nhã giờ phút này trông cực kỳ dữ tợn, giận quá hóa cười: "Cái đứa nghịch nữ này! Tao là cha mày, tao bảo mày quỳ là mày phải quỳ!"
"Mày đủ lông đủ cánh rồi phải không? Người ta nói việc xấu trong nhà không được truyền ra ngoài, mày thì hay rồi, cứ phải làm ầm ĩ ra bên ngoài!"
"Bây giờ mày vừa lòng rồi chứ gì?"
Cố Ngôn Âm cảm thấy buồn cười, giọng nói mang theo sự châm chọc không che giấu: "Tại sao ta phải làm ầm ĩ ra ngoài, chẳng lẽ ông không rõ sao?"
Cho dù bây giờ nàng đã làm ầm ĩ ra ngoài, Cố Tùy vẫn muốn lấp liếm cho qua chuyện.
Nằm mơ!
Trình Dao lau nước mắt, thút thít nức nở: "Âm Âm, Ngôn Tiêu nó vẫn chỉ là một đứa trẻ mà, con làm thế này bảo nó sau này sống sao?"
"Con có thù có oán gì cứ trút lên ta, tại sao con lại đối xử với Ngôn Tiêu như vậy, sau này nó còn làm người thế nào được nữa?"
"Rốt cuộc con muốn thế nào?"
Cố Ngôn An vội lau nước mắt cho bà ta, nhìn Cố Ngôn Âm đứng cô độc một bên, nỗi sợ hãi trong lòng lại quỷ dị dần tan biến. Nói cho cùng, Cố Ngôn Âm chỉ có một mình, căn bản không gây ra sóng gió gì được, mà mấy vị tộc lão kia đều đứng về phía phụ thân, sẽ chẳng ai quan tâm đến Cố Ngôn Âm.
Lúc này nàng ta có chút may mắn vì Phó Tứ sáng nay đã vội vã rời đi.
Nếu không, tình hình hiện tại sẽ càng thêm khó giải quyết!
Cố Tùy nhìn hai mẹ con Trình Dao khóc như mưa, thở dài một hơi. Ông ta vỗ vỗ bàn tay vẫn còn mềm mại của Trình Dao, an ủi: "Yên tâm đi."
Ông ta sẽ không để Ngôn Tiêu xảy ra chuyện đâu!
Cố Tùy lại nhìn về phía Cố Ngôn Âm, đứng dậy, thấp giọng cảnh cáo: "Nói lại lần cuối, mày quỳ xuống cho tao!"
Cố Ngôn Âm nhìn khuôn mặt lạnh lùng và sự chán ghét trong đáy mắt ông ta: "Vậy ta cũng nói lại một lần nữa, ông không xứng."
"Ông không xứng làm một người cha."
"Hắn muốn mạng của ta, ông lại trách ta không nên nói chuyện này ra."
Cố Tùy cười lạnh một tiếng, thở hổn hển mấy hơi: "Lão tử nuôi mày lớn thế này, mày ăn của tao uống của tao..."
Cố Ngôn Âm cười khẩy, châm chọc: "Ông đúng là không biết xấu hổ, cái ta ăn ta uống đều là do nương ta để lại, bao gồm cả cái bà vợ lẽ của ông, còn cả đám tộc lão cao cao tại thượng kia nữa, kẻ nào ăn mặc không phải đồ nương ta để lại?!"
"Cầm đồ của nương ta mà lại ngược đãi ta, các người đúng là khiến người ta buồn nôn! Cẩn thận sau này bị thiên lôi đánh chết."
Cố Tùy bị nàng nói cho sững sờ. Một lát sau, râu ông ta run lên, sắc mặt lập tức khó coi. Cả đời này ông ta ghét nhất là bị người khác nói mình ăn bám đàn bà.
Đặc biệt, người nói ông ta ăn bám bây giờ lại là con gái ông ta. Nhìn khuôn mặt giống Tô Mộc Liêu đến bảy phần trước mặt, Cố Tùy tức giận trừng mắt, gân xanh trên cổ nổi lên, khí tức quanh thân phập phồng không định.
Trình Dao càng bị dọa đến mức nín cả khóc, mấy vị tộc lão vốn dĩ coi như không liên quan cũng xanh mặt. Một người trong đó cười nhạo một tiếng, mắng: "Đứa trẻ ranh này thật vô lễ, hôm nay ta sẽ thay cha ngươi dạy dỗ ngươi tử tế!"
Cố Tùy tức đến mức ngực phập phồng liên tục, nhìn Cố Ngôn Âm xù lông như con nhím, bỗng vận linh lực, trực tiếp tung một chưởng về phía nàng.
Chưởng này ông ta gần như dùng hết toàn lực. Ông ta đã có tu vi Kim Đan kỳ, còn Cố Ngôn Âm mới chỉ là Trúc Cơ, nếu trúng chưởng này, Cố Ngôn Âm không chết cũng tàn phế.
Yến Kỳ Vọng ngoài cửa thấy thế định ra tay ngăn cản, lại thấy không biết từ bao giờ, trong Thẩm Sự Đường u tối bỗng lan tràn một tầng huyết quang nồng đậm.
Khi chưởng của Cố Tùy sắp giáng xuống người Cố Ngôn Âm, chỉ thấy một chiếc chuông bạc không biết từ lúc nào đã lặng lẽ xuất hiện trước mặt Cố Ngôn Âm. Chuông bạc tỏa ra hồng quang quỷ dị, nhìn qua thì mong manh dễ vỡ, nhưng lúc này lại chặn đứng đòn tấn công đầy giận dữ của Cố Tùy.
Ngược lại chính Cố Tùy bị chuông bạc chấn cho lùi lại vài bước, khóe miệng rỉ ra một vệt máu.
Chuông bạc lơ lửng giữa không trung, không gió mà tự lay động, tiếng chuông lanh lảnh "đinh linh linh" vang lên không dứt. Tiếng chuông vốn dĩ vui tai giờ phút này lại có chút quỷ dị, từng tiếng từng tiếng nện vào tim người ta, khiến người ta không rét mà run.
Mấy vị tộc lão cũng kinh ngạc nhìn chiếc chuông bạc kia, bọn họ hoàn toàn không nhìn ra lai lịch của nó.
Cố Ngôn An kinh hãi nhìn chuông bạc, thần sắc đầy hoảng loạn. Sao chuông bạc này lại xuất hiện ở đây...
Nàng ta rõ ràng đã vứt cái chuông này đi rồi, tại sao nó còn xuất hiện ở đây?
Mặt Cố Ngôn An trắng bệch, nàng ta theo bản năng trốn ra sau lưng Trình Dao, sợ hãi nắm chặt lấy tay áo bà ta.
Cố phụ nhìn chuông bạc, ban đầu còn có chút kinh nghi bất định, đợi khi nhìn rõ hình dáng chiếc chuông, sắc mặt cũng khẽ biến. Ngón tay ông ta run lên, sau đó miễn cưỡng trấn định lại, cười lạnh một tiếng, quát lớn:
"To gan thật, kẻ nào dám giả thần giả quỷ ở Cố gia ta, mau cút ra đây cho ta!!"
Cố Tùy dứt lời, lại liên tiếp tung mấy chưởng về phía chuông bạc và Cố Ngôn Âm, chiêu nào cũng độc địa.
Nhưng mấy chưởng đó khi đến gần Cố Ngôn Âm đều bị một luồng linh lực vô hình đánh tan.
Trong phòng chìm vào sự tĩnh lặng quỷ dị, huyết sắc càng lúc càng đậm đặc. Ngay khi Cố Tùy sắp không giữ được bình tĩnh nữa, chỉ nghe một giọng nói âm sâm từ trong chuông bạc u u truyền ra, mang theo oán khí ngút trời.
"Kẻ nào dám động vào con gái ta."
...
Trong hang động yên tĩnh.
Một nam tu dung mạo tuấn mỹ lười biếng nằm trên giường đá, mắt nhắm nghiền, y phục trên người đã phai màu theo thời gian, phủ đầy bụi bặm. Hắn trông như một người giả, nhưng ngay lúc này, đôi mắt hẹp dài của hắn bỗng nhiên mở bừng ra.
Trong mắt nam tu lóe lên tia sáng sắc bén, hắn nhìn về hướng Tây Nam, mày nhíu chặt, trong miệng khẽ gọi: "... A Liêu?"
Đề xuất Xuyên Không: Lui Ra, Để Trẫm Đến