Yến Kỳ Vọng im lặng một lát, hắn nhìn củ cải béo đang ngủ say sưa trên đùi Cố Ngôn Âm, đơ mặt xách lá trên đầu nó lên, nhấc nó sang một bên. Củ cải béo bị túm lấy chiếc lá xanh định mệnh, bất mãn giãy giụa một lát, sau đó lại mơ màng ngủ thiếp đi.
Ánh mắt Yến Kỳ Vọng rơi trên gương mặt Cố Ngôn Âm, ánh mắt sâu thẳm.
Ngay cả củ cải béo này cũng có chỗ, vậy mà lại không chừa cửa cho hắn.
Yến Kỳ Vọng mím môi, hắn nhìn mấy đứa nhỏ với ánh mắt trĩu nặng. Hồi lâu sau, chỉ thấy Than Củi bỗng lật người, sau đó đạp đôi chân ngắn cũn, đá văng chăn ra ngoài. Yến Kỳ Vọng im lặng kéo chăn lại cho nó, nhét con rồng con đang ngủ tứ chi dạng thẳng vào trong chăn, rồi mới lặng lẽ rời khỏi phòng.
Đêm đen như mực, bốn phía tĩnh lặng, Yến Kỳ Vọng lại mở to mắt, vẻ mặt nghiêm túc nhìn lên mái nhà. Đôi mắt đỏ rực trong đêm tối như hai viên bảo thạch trong suốt. Trong đầu hắn không ngừng hiện lên những lời của Đồ Tam, cả đêm không ngủ.
Ngày hôm sau.
Trời vừa hửng sáng,...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 4.500 linh thạch
Đề xuất Xuyên Không: Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Đều Giặt Ga Giường