Cố Phong hừ lạnh một tiếng: "Kiều Kiều, anh đã nói từ lâu rồi, Lục Hoài Thâm chẳng phải hạng tốt lành gì. Em sắp bị viêm phổi đến nơi rồi mà hắn cũng chẳng thèm đến thăm lấy một lần."
"Mồm thì nói yêu em, vậy mà vừa ly hôn chưa được bao lâu đã tằng tịu với người đàn bà khác."
Hoàng Y nhìn Cố Phong, cười lạnh: "Cái miệng của anh nên sạch sẽ một chút, thử nói thêm một chữ về anh ấy xem?"
Tôi không muốn gây sự với Lâm Kiều và Cố Phong vì biết họ là nam nữ chính trong cuốn sách này. Một vai nam phụ pháo hôi như tôi mà đối đầu với họ thì chắc chắn sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì.
Nhưng Hoàng Y thì khác, cô ấy có vốn liếng để làm điều đó.
Hơn nữa, trước đây mỗi khi tôi và Cố Phong xảy ra tranh chấp, Lâm Kiều chưa bao giờ đứng về phía tôi, cô ấy luôn bảo vệ Cố Phong.
Để báo đáp Hoàng Y, tôi quyết định gọt cho cô ấy một quả táo.
Hơn một tuần sau, Hoàng Y xuất viện. Cô ấy mua một đống nguyên liệu rồi đến nhà tôi đòi ăn lẩu.
Cô ấy còn bảo tôi ra ngoài xách đồ giúp.
Khi tôi đang lấy đồ từ cốp xe sau của cô ấy, một ánh đèn pha đột ngột rọi tới.
Là Lâm Kiều. Cô ấy đỗ xe rồi bước xuống, nhìn Hoàng Y đang đứng cạnh tôi, khẽ nhíu mày.
"Anh với cô ta từ khi nào lại thân thiết như vậy?"
Hoàng Y lạnh lùng đáp: "Lâm tổng, đây là chuyện giữa tôi và Hoài Thâm."
Tôi nhìn Lâm Kiều hỏi: "Cô tìm tôi có việc gì?"
Theo lý mà nói, cô ấy chẳng có việc gì để tìm tôi cả. Thủ tục ly hôn đã xong xuôi, phía bà nội tôi cũng thường xuyên ghé thăm.
Lâm Kiều nhìn chằm chằm vào tôi: "Món cháo bí đỏ trước đây anh nấu cho tôi, làm thế nào vậy?"
Tôi cứ tưởng là chuyện gì to tát lắm.
"Trên mạng có công thức đấy, cô lên đó tra là biết ngay."
Lâm Kiều hỏi: "Anh không thể nấu cho tôi sao?"
Bộ tôi trông giống kẻ lụy tình lắm à?
Tôi lắc đầu: "Không thích hợp, chúng ta đã ly hôn rồi, nên giữ khoảng cách thì hơn."
Lâm Kiều cắn môi, biểu cảm có chút tổn thương.
Ngay khi tôi quay người định đi, tôi nghe thấy cô ấy nói: "Sợi dây chuyền hồng ngọc đó, tôi mua lại rồi."
Tôi đưa tay sờ lên sống mũi cao của mình.
Cô ấy biết chuyện tôi lén lấy dây chuyền của cô ấy rồi sao?
Nhưng sợi dây đó vốn là tôi tặng cô ấy, không tính là trộm. Chẳng lẽ cô ấy định bắt tôi nôn sạch số tiền đã ném vào thị trường chứng khoán ra sao?
Lâm Kiều lấy sợi dây chuyền từ trong túi xách ra: "Sợi dây này là món quà anh tặng tôi, tôi vẫn luôn rất thích nó."
Tôi cũng rất thích, vì nó đáng tiền.
"Cô thích là tốt rồi, vậy chúng tôi vào nhà trước đây."
Nói xong, tôi xách mấy túi đồ cùng Hoàng Y đi vào nhà.
Lâm Kiều đứng chôn chân tại chỗ, rất lâu không nhúc nhích.
Hoàng Y nhìn tôi đang bày biện thức ăn, hỏi: "Anh không thấy Lâm Kiều có gì đó lạ lắm sao?"
Tôi kinh ngạc nhìn cô ấy: "Không lẽ cô ta mắc bệnh nan y, sắp chết rồi?"
Nhưng tôi nhớ trong cốt truyện của sách không có chi tiết này mà.
Hoàng Y lườm tôi một cái: "Ý tôi là cô ta thích anh."
Tôi mở một gói que cay, ném một sợi vào nồi.
"Cô nhầm rồi, cô ta lúc nào chẳng mong sớm tống khứ tôi đi để được bay nhảy cùng thanh mai trúc mã của mình."
Hoàng Y xoa cằm nói: "Hai lần chủ động tìm anh, cái cớ đều là mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, anh nghĩ cô ta rảnh rỗi quá à?"
Tôi ngẫm nghĩ lại, dường như cũng có chút lý.
Thấy vẻ mặt suy tư của tôi, hơi thở của Hoàng Y khựng lại một chút, cô ấy đưa tay chọc vào đầu tôi.
"Anh không phải là đang dao động, muốn gương vỡ lại lành với cô ta đấy chứ?"
"Làm sao có thể, tôi đây không bao giờ ăn lại cỏ cũ!"
Nghe tôi nói vậy, Hoàng Y dường như thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt trở lại tự nhiên.
Tôi và Hoàng Y vừa ăn lẩu vừa uống rượu, cuối cùng cả hai đều say khướt.
Khi tỉnh dậy, tôi thấy chúng tôi đang ngủ trên ghế sofa.
Hoàng Y cũng tỉnh, còn sai tôi đi mua bữa sáng.
Nể tình bữa lẩu tối qua, tôi đành phải ra ngoài mua.
Vừa mở cửa, tôi bất ngờ thấy Lâm Kiều đang đứng bên cạnh xe, vẫn mặc bộ quần áo từ tối qua.
Rõ ràng, cô ấy đã đứng đó suốt cả đêm.
Trời ạ, đang đóng phim thần tượng đấy à?
Nếu có thêm cơn mưa nữa thì đúng là hợp cảnh luôn.
Lâm Kiều mở to đôi mắt đen trắng rõ rệt nhìn tôi: "Anh và Hoàng Y là thế nào?"
Tôi nhún vai: "Thì thế thôi."
Cùng nhau ăn lẩu, là bạn ăn uống.
Sắc mặt Lâm Kiều biến đổi: "Anh ở bên cô ta rồi sao?"
Ồ, cô ấy đứng đây cả đêm, biết Hoàng Y qua đêm ở nhà tôi, chắc chắn là hiểu lầm rồi.
Nhưng tôi cũng lười giải thích, cô ấy muốn nghĩ sao thì nghĩ.
Lâm Kiều tiến lên nắm lấy tay tôi, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, hốc mắt đỏ hoe, mang theo một cảm giác vụn vỡ đầy đau đớn.
"Lục Hoài Thâm, không phải anh luôn muốn có được trái tim tôi sao? Tôi có thể trao nó cho anh!"
Đề xuất Xuyên Không: Ta Ở Cổ Đại Chữa Bệnh Lụy Tình