Anh tôi bị mắng trúng tim đen, lập tức nổi trận lôi đình, hai người lao vào đánh nhau ngay trước mặt tôi.
Qua màn hình video, Chu Long từ nhà vệ sinh đi ra, chẳng thèm liếc nhìn hai người đang giằng co ở phòng khách lấy một cái, lại chui tọt vào phòng chơi máy tính bảng.
Có lẽ kiếp trước bị ép quá ngặt, kiếp này nó hoàn toàn buông thả bản thân.
Cứ hễ về nhà là nó lại ôm khư khư điện thoại, máy tính bảng, đến cơm cũng phải để mẹ tôi đút tận miệng. Chị dâu còn đắc ý bảo con trai chị ta sinh ra đã mang mệnh phú quý.
Mà giờ đây, chị ta lại vì đứa con "mệnh phú quý" ấy mà cãi nhau ỏm tỏi với anh tôi.
Nội dung cuộc cãi vã từ thành tích của con cái đã leo thang thành mâu thuẫn hôn nhân. Chị dâu tố anh tôi ngoại tình: "Tôi là đang giữ thể diện cho anh, đừng tưởng tôi không biết mấy con hồ ly tinh bên ngoài của anh là đứa nào."
Anh tôi bảo chị dâu đa nghi: "Cô có thời gian nghi ngờ thì thà đi mà dạy con học bài còn hơn."
Chị dâu không chịu thua: "Anh giỏi thì anh dạy đi! Lấy quyền gì mà ra lệnh cho tôi? Con là của riêng mình tôi chắc?"
Anh tôi quát: "Cô là mẹ, cô không dạy thì ai dạy? Tôi ở ngoài làm lụng vất vả kiếm tiền, cô cả ngày chẳng làm nên hồn việc gì, còn mặt mũi nào mà chỉ tay năm ngón với tôi?"
Tôi ngồi sau màn hình điện thoại, thích thú xem họ bới móc thói hư tật xấu của nhau.
Cãi một hồi, họ lại lôi tôi vào cuộc. Anh tôi oán trách: "Cô làm giáo viên mà lại chạy đi xa thế, chẳng biết đường về mà giúp gia đình một tay."
Chị dâu cũng mỉa mai theo: "Ai mà dám làm phiền đại tiểu thư chứ, người ta rõ ràng là coi thường người anh trai này rồi!"
Mẹ tôi cũng hùa vào phàn nàn: "Dao Dao, con cũng thật là không hiểu chuyện, mau xin nghỉ việc ở đó đi, về nhà mà phụ đạo cho cháu trai con."
Tôi chẳng nói chẳng rằng, cúp máy luôn, ngay sau đó là một tràng tin nhắn thoại dài 59 giây đầy "chết chóc" của mẹ tôi.
Tôi để điện thoại chế độ im lặng, chặn mọi cuộc gọi và tin nhắn, rồi yên tâm chuẩn bị cho tiết dạy công khai sắp tới.
Chu Long không có trường nào nhận, đành phải học lại lớp sáu một năm nữa.
Lần này, anh tôi đe dọa chị dâu, nếu nó vẫn thi không tốt thì hai người ly hôn. Chị dâu bắt đầu sợ, tự mình kèm cặp con học.
Nhà cửa ngày nào cũng gà bay chó sủa, anh tôi chịu không nổi, dứt khoát không về nhà nữa.
Nhưng Chu Long làm sao chịu để yên cho người ta quản giáo, kèm cặp chưa đầy một tuần đã cãi nhau với chị dâu. Lý do là nó thấy chị dâu lải nhải quá nhiều.
Thế là nó đấm thẳng vào mặt chị dâu, bảo chị ta ngậm miệng lại.
Chị dâu khóc lóc gọi điện cho tôi, bảo tôi nghĩ cách. Tôi vừa soạn bài vừa trả lời lấy lệ: "Chị dâu à, chị đừng ép nó quá, em nhìn mà cũng thấy xót. Đừng để đến lúc thành tích chưa thấy đâu mà đứa trẻ đã bị trầm cảm, lúc đó phiền phức mới thực sự lớn đấy."
Chu Long đứng bên cạnh cũng phụ họa: "Đúng thế, vẫn là cô út thương cháu nhất, mẹ còn chẳng hiểu con bằng cô."
Tiếng khóc của chị dâu bỗng ngừng bặt, chị ta im lặng một lát rồi nói: "Cô nói đúng, con cái vui vẻ là quan trọng nhất."
Thế rồi chị ta thực sự mặc kệ nó luôn.
Kỳ thi giữa kỳ đầu tiên sau khi ở lại lớp, Chu Long vẫn nộp giấy trắng.
Chị dâu không nhịn nổi nữa, hùng hổ xông đến trường, làm loạn một trận ở văn phòng giáo viên chủ nhiệm.
Giáo viên bất lực đưa ra tờ đề thi bị Chu Long vẽ bậy be bét. Chị dâu lại bảo là giáo viên cố tình nhắm vào con mình.
"Các người rõ ràng là cố ý trù dập, tin tôi kiện lên Sở Giáo dục không? Kiện các người tội làm hỏng cả một đời người!"
Chu Long vốn đã khét tiếng, thầy chủ nhiệm không muốn chuyện rùm beng thêm nên ra mặt hòa giải. Thầy hứa sau này sẽ quan tâm sát sao hơn đến việc học của Chu Long, sau giờ học có thể ở lại trường để phụ đạo thêm.
Chị dâu nhận được câu trả lời thỏa đáng mới chịu nguôi giận, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt đầy oán hận của Chu Long khi nghe tin phải ở lại trường học thêm.
Đề xuất Cổ Đại: Xuyên Thành Nốt Ruồi Lệ Nơi Khóe Mắt Nữ Chính