Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 6: Những góc tối không nên có của một bậc quân tử đoan chính...

Tiêu Tự vừa nhắm mắt, bên cạnh đã truyền đến một tràng tiếng sột soạt trở mình.

Ngụy trang thành dáng vẻ đã ngủ say, nhưng động tác trở mình rất giả tạo.

Sự bốc đồng vừa rồi đã tan biến trong chớp mắt, Tiêu Tự nhắm mắt không vạch trần nàng.

Nhưng không lâu sau, tiếng sột soạt lại vang lên.

Vân Sanh hết sức muốn đi vào giấc ngủ, nhưng nước trà uống lúc nãy trước sập ngồi lúc này đã phát huy tác dụng.

Nàng muốn đi vệ sinh, nhưng vừa nghe thấy Tiêu Tự gọi nàng, nàng tưởng chàng định đổi ý nên đã theo bản năng giả vờ ngủ không thưa.

Nếu lúc này đứng dậy xuống giường chẳng phải khiến nàng tự mình thú nhận sao.

Nghĩ kỹ lại, Tiêu Tự lúc nãy sao có thể là đột nhiên đổi ý được, chàng lớn tuổi hơn, trầm ổn tự chế, nhìn không giống loại người sẽ lật lọng, và cũng không giống loại người sẽ túng dục quá độ như Văn Tâm ma ma nói.

Gò má Vân Sanh không khỏi phát nóng, nhẫn nhịn kẹp chân một lát, vẫn không nhịn được lại trở mình cái nữa.

Tiêu Tự đã từ động tác trở mình của nàng đoán được hậu quả do nửa ấm trà lạnh kia mang lại, chàng vốn định cứ giả vờ như không biết, cho đến khi tiểu cô nương không nhịn nổi nữa tự khắc sẽ đứng dậy đi tịnh phòng.

Tuy nhiên chàng đã đánh giá thấp sự bướng bỉnh của nàng, hay nói cách khác là đánh giá thấp ảnh hưởng từ những động tác do người nằm chung giường phát ra mang lại cho chàng.

Khó lòng phớt lờ, quấy nhiễu giấc ngủ.

Không biết lại qua bao lâu, Vân Sanh vẫn đang trở mình biên độ nhỏ, vẫn chưa quyết tâm đứng dậy.

Tiêu Tự chỉ thấy nếu cứ tiếp tục giằng co thế này, nàng có thể cứ thế mà trở mình cả đêm bên cạnh chàng.

Tiếng sột soạt nhỏ nhặt mài mòn lỗ tai, thân hình trở mình liên tục mang tới làn gió nhẹ mang theo hương thơm ấm áp, còn có cả mái tóc đen xõa tung của nàng.

Tiêu Tự mở mắt cúi đầu, một lọn tóc xanh xoăn nhẹ nhân lúc tối tăm đã lẻn vào cổ áo chàng, đuôi tóc chạm hờ lên ngực chàng.

Lúc này, Vân Sanh khom người bỗng nhiên co hai chân lại.

Nàng không trở mình, nhưng động tác nhỏ nhặt vẫn hoàn toàn đưa lọn tóc đó vào lòng chàng.

Đuôi tóc như có như không gãi qua một chỗ nào đó.

Thần sắc Tiêu Tự thay đổi, hít sâu một hơi, đột nhiên cử động mạnh giơ tay chống người ngồi dậy.

Lọn tóc lẻn vào bị chàng xua đuổi, cánh tay không chút kiêng dè chạm vào lưng người bên cạnh, cảm nhận được mảng da thịt đó bỗng chốc cứng đờ, chàng còn dùng lực đẩy nhẹ một cái.

Vân Sanh lúc này không thể giả vờ ngủ được nữa, nàng vặn cổ quay đầu lại, ngước nhìn bằng đôi mắt ngái ngủ.

"Làm nàng thức giấc à?" Tiêu Tự đã ngồi dậy, vô cảm nói, "Xin lỗi."

Hóa ra là không cẩn thận à.

Vân Sanh thấp giọng nói: "Không sao, chàng sao vậy?"

Giả vờ cũng giống thật đấy.

Tiêu Tự nói: "Không có gì, khát nước, đi uống chén nước."

Nói xong, chàng rời khỏi giường, sải bước đi về phía bàn.

Vân Sanh cũng rốt cuộc không thể nhịn thêm được nữa, mượn cớ giả vờ bị đánh thức, đi theo bóng dáng chàng xuống giường.

Khi Tiêu Tự dừng lại trước bàn, liền quay đầu nhìn nàng một cái.

Vân Sanh lúng túng chỉ chỉ về hướng tịnh phòng, bờ môi mấp máy, nhưng gần như không phát ra tiếng nào.

Nhìn bóng lưng nàng hớt hải rời đi, Tiêu Tự tay cầm chén ngọc cười nhạt một cái, rồi ngửa đầu uống cạn chén trà lạnh.

Lần này trở lại giường, Vân Sanh thực sự không lâu sau đã ngủ thiếp đi.

Như nàng đã nghĩ trước đó, sự hiện diện của Tiêu Tự không khiến nàng thấy chán ghét, nhiệt độ cơ thể và mùi hương của chàng mạnh mẽ hòa vào trong chăn, nhưng tơ hào không ảnh hưởng đến việc nàng vào giấc.

Sáng sớm hôm sau.

Khi Vân Sanh tỉnh giấc mở mắt, liền thấy bóng dáng nam tử xuất hiện bên cạnh giường, suýt chút nữa dọa nàng kêu thành tiếng, rồi lại phản ứng kịp, là Tiêu Tự đang ngồi bên giường.

Tiêu Tự nhạy bén nhận ra động tĩnh, quay đầu thấy nàng tỉnh rồi, khẽ nói: "Lại làm nàng thức giấc à?"

Trong đầu hiện lên ký ức đêm qua, Vân Sanh tức khắc lại muốn đỏ mặt rồi.

Nghĩ lại thấy uất ức, nàng đã bao giờ vì chuyện đêm hôm muốn đi tịnh phòng mà vất vả thế này đâu.

Vắt óc suy nghĩ còn làm ra vẻ thẹn thùng lúng túng, đều là vì đêm hôm đi ngủ vốn dĩ là lúc riêng tư nhất, bên cạnh lại có thêm sự hiện diện của một người khác.

Nhưng Vân Sanh biết, đây chính là thành hôn, từ một mình đến hai người nương tựa nhau, trượng phu của nàng đã rất tinh tế để nàng từ từ thích nghi rồi.

Vân Sanh ngồi dậy, nhướng đuôi mắt một vẻ như đã lấy lại tinh thần: "Không có, là chính thiếp tỉnh rồi, trời đã sáng rồi."

Ánh mắt Tiêu Tự dừng lại trên mặt nàng, trong mắt chàng không có thay đổi cảm xúc, nhưng lại nhìn khiến người ta không tự nhiên.

Chỉ trong vòng một ngày tiếp xúc, chàng đã nhìn nàng như thế này vài lần rồi.

Vân Sanh không nhịn được lên tiếng xoa dịu: "Chàng tỉnh lúc nào vậy?"

"Vừa tỉnh, mùa hè trời sáng sớm, nàng có thể ngủ thêm lát nữa."

Vân Sanh lắc đầu: "Không ngủ nữa."

Nàng nói xong cũng định động thân ngồi ra cạnh giường, thân hình vừa mới song hành với Tiêu Tự, dư quang đã liếc thấy dưới cổ áo hơi mở của chàng, lồng ngực săn chắc phác họa ra những đường nét sắc sảo kéo dài vào trong.

Lông mi Vân Sanh run rẩy, mắt không liếc xéo cố làm ra vẻ không bị ảnh hưởng.

Nhưng ánh sáng ban ngày khác với tông màu mờ ảo ban đêm, chỉ là một cái liếc mắt vội vàng đã in đậm vào trong đầu.

Tiêu Tự nhàn nhạt nói: "Sanh Sanh, phải sớm làm quen đi."

"... Thiếp biết mà." Vân Sanh vừa nói, vừa kéo lại cổ áo vốn vẫn chỉnh tề của mình, không để mình lộ ra nửa điểm xuân quang, trong lòng càng bực chàng nhiều lời.

Chàng không thể coi như không phát hiện ra sao, cứ phải nói toạc ra, làm nàng lại lúng túng.

Hơn nữa chàng muốn nàng làm quen với cái gì, không thể là làm quen với việc mỗi sáng sớm đều nhìn thấy lồng ngực mở rộng của chàng chứ.

Ánh sáng ban mai xuyên thấu, hai người song hành ngồi bên giường đều không nói lời nào, chỉ còn tiếng thở của nhau lưu chuyển trong căn phòng tĩnh lặng.

Khi nha hoàn vào phòng, Tiêu Tự mới đi tới phòng tắm để vệ sinh.

Thúy Trúc đi đầu tiên đi tới bên cạnh Vân Sanh quỳ xuống.

Vân Sanh rũ mắt thấy vẻ mặt lo lắng rũ đuôi mắt của nàng.

Đêm tân hôn hôm qua, ngoài tân phòng có mấy danh hạ nhân túc trực, đều mong mỏi tân nhân trong phòng lễ thành, gọi họ vào phòng hầu hạ, nhưng trong phòng im lặng suốt đêm.

Vân Sanh hiểu sự lo lắng của Thúy Trúc, nhưng vẫn thấy như bây giờ tốt hơn, nàng không thể tưởng tượng nổi trong bầu không khí như đêm qua, mình làm sao có thể viên phòng với Tiêu Tự được.

Sáng sớm ngày đầu tiên sau khi thành hôn vẫn có những sắp xếp nhất định, một nhóm nha hoàn hầu hạ Vân Sanh thay quần áo rửa mặt xong liền lui ra khỏi phòng, Tiêu Tự vốn không thích người lạ lại gần cũng một mình thu dọn chỉnh tề ở phòng tắm, đi trở lại tẩm ốc.

Vân Sanh ngồi trước bàn trang điểm, thấy chàng đi tới, quay đầu liền hỏi: "Trường Ngọc, chàng có biết họa mi (vẽ lông mày) không?"

Nếu là nam tử vốn định thành hôn, trước khi cưới đa số sẽ học tập đôi chút, nhưng Tiêu Tự là người thay thế tạm thời, Vân Sanh tự giác là chàng hoàn toàn không biết.

Tiêu Tự nghe vậy, ánh mắt nhìn về phía đôi lông mày lá liễu chưa được vẽ của nàng: "Ta chưa từng vẽ lông mày cho nữ tử."

Vân Sanh bĩu môi lẩm bẩm: "Thiếp biết ngay mà."

Nàng vừa đưa tay về phía ngăn kéo bên phải, vừa ra vẻ nghiêm túc nói với chàng: "Vậy chàng cứ làm bộ làm tịch là được rồi, đừng có thực sự vẽ lên đấy."

Tiêu Tự thấy dáng vẻ sợ chàng vẽ xấu dáng lông mày của nàng thì có chút buồn cười.

Đang định đáp lời, Vân Sanh đã mở ngăn kéo ra.

Cả hai cùng rũ mắt, bầu không khí bỗng chốc đông cứng lại.

Trong ngăn kéo, ngay phía trên cùng tĩnh lặng đặt một chiếc hương nang màu xanh thẫm, thân túi dùng những sợi chỉ xanh biếc đậm nhạt khác nhau thêu một cây tùng bách cứng cáp, những cành lá dày đặc đường kim mũi chỉ phức tạp nhưng bằng phẳng, có thể thấy được tâm huyết dồn vào rất sâu, cành lá âm thầm vươn ra, giống như tình cảm hàm súc của thiếu nữ nơi khuê các.

Đồng tử Vân Sanh co rụt, hoảng loạn vô cùng vội vàng bịt lấy chiếc hương nang.

Tiêu Lăng, tên tự là Tùng Lạn.

Đây là chiếc hương nang nàng tự tay thêu cho Tiêu Lăng trước khi xuất giá.

Vừa rồi chỉ mải để ý xem Tiêu Tự có biết họa mi không, nàng sao lại không nhớ ra, tân phu thê sau khi thân mật như vậy trước bàn trang điểm, theo lễ là có tặng tín vật, chiếc hương nang này đã được đặt trước ở nơi dễ lấy nhất.

Trong chốc lát lặng im không tiếng động, ngột ngạt đến mức khiến người ta gần như không thở nổi.

Vân Sanh dè dặt liếc nhìn vào gương đồng một cái.

Gương đồng phản chiếu khuôn mặt vô cảm của người đàn ông phía sau, trong mắt dường như cũng không có bất kỳ cảm xúc nào.

Chàng không tức giận sao?

Vậy tại sao bầu không khí lại như thế này...

Vân Sanh thấy bất kể tình cảnh của họ thế nào, Tiêu Tự hôm qua ngay cả sính lễ, hôn thư thậm chí cả nhạn của Tiêu Lăng đều phải sắp xếp lại, sao có thể chấp nhận đeo chiếc hương nang vốn định tặng cho người khác.

Nàng không định để chàng đeo, thậm chí nhìn cũng không muốn để chàng nhìn thấy.

Bên tai đột nhiên phả tới hơi nóng, Tiêu Tự cúi người áp lại gần, đưa tay nắm lấy cổ tay nàng.

Cổ tay thon thả yếu ớt dưới bàn tay to lớn của người đàn ông hiện ra vẻ mỏng manh không chịu nổi.

Tim Vân Sanh thắt lại, trơ mắt nhìn Tiêu Tự lấy đi bàn tay đang che chắn của nàng, để lộ hoàn toàn chiếc hương nang tùng bách tú lệ dưới lòng bàn tay.

Tiêu Tự nhớ lại câu trả lời mẫu thân đưa cho chàng hai năm trước.

"Nói là tiểu cô nương đã nhắm trúng Tam lang rồi, nghĩ họ tuổi tác tương đương trai tài gái sắc, cũng coi là đẹp đôi, con đã không tình không nguyện, cuộc hôn nhân này ta liền nói cho Tam lang rồi."

Thời gian đã lâu, những cảm xúc vốn dĩ nhớ không rõ ràng lại cuộn trào vào lúc này.

Phẫn nộ, ghen tuông, chiếm hữu, những góc tối không nên có của một bậc quân tử đoan chính đan xen trong lòng, sau hai năm lắng đọng, lại trở nên mãnh liệt khó kìm nén.

Tuy nhiên, thứ khơi mào chúng chỉ là một chiếc hương nang nhỏ bé mà thôi.

Vân Sanh từ gương đồng nhìn thấy khuôn mặt vô cảm của người đàn ông dần dần siết chặt quai hàm, ánh mắt trở nên u tối, không phân rõ là mây đen hay bão tố, giống như có thứ gì đó sắp bò ra từ lớp da thịt thanh quý lạnh lùng kia vậy.

Nàng thầm hoảng hốt, thoát khỏi tay Tiêu Tự liền đóng ngăn kéo lại, tốc độ nói cực nhanh: "Chắc là lúc trước đã đặt ở đây, lúc di chuyển không kiểm tra lại."

Vân Sanh quay đầu, muốn dùng ánh mắt trực tiếp nhìn lại thần sắc của chàng, luôn thấy những gì nhìn thấy trong gương đồng giống như ảo giác.

Nghiêng người ngước mắt nhìn sang, quả nhiên không thấy sự khác thường trong gương đồng.

Tiêu Tự thản nhiên đón nhận ánh mắt của nàng, sắc mặt ôn hòa, giọng nói cũng ôn nhu: "Ừm, ta biết, không cần để tâm."

Vân Sanh ngẩn ra, lại bị Tiêu Tự nắm vai xoay người trở lại.

"Đưa bút cho ta đi."

"Nhưng mà..."

Tiêu Tự nói: "Quy củ không thể hỏng."

"Sau này nhớ bù cho ta một chiếc hương nang."

"Thiếp định nói là không phải chàng không biết họa mi sao."

Chàng không biết họa mi, nàng cũng không chuẩn bị hương nang.

"Chuyện này hay là thôi đi."

Tiêu Tự tự nhiên lại kéo ngăn kéo ra, giống như thực sự không để tâm mà lướt qua chiếc hương nang đó, những ngón tay thon dài lấy ra bút vẽ mi, nhưng không đóng ngăn kéo lại.

"Chưa từng, không phải không biết."

Chàng đi tới bên cạnh Vân Sanh, cúi người áp sát nàng, khuôn mặt phóng đại trước mắt nàng.

Vân Sanh tức khắc nín thở, dư quang liếc thấy chiếc hương nang lộ ra hoàn toàn trong ngăn kéo đang mở, theo bản năng đưa tay định đóng lại.

Tay còn chưa nhấc lên đã bị nắm lấy cổ tay.

"Đừng cử động."

Quá gần rồi.

Vân Sanh chớp mắt, nhịp thở nhất thời buông lỏng ngay lập tức quấn quýt lấy hơi thở của chàng, muốn nín thở cũng không kịp gỡ rối nữa rồi.

Trên xương lông mày truyền đến cảm giác vẽ của ngòi bút, việc vốn đã quen được hầu hạ bỗng dưng nảy sinh sự khó chịu khó nhẫn nại.

Ngặt nỗi Tiêu Tự còn phải gọi nàng dưới tư thế áp sát thế này: "Sanh Sanh."

Vân Sanh cứng cổ không mở miệng đáp chàng: "Dạ?"

Nàng thấy khóe môi Tiêu Tự nhếch lên một độ cong nhàn nhạt, hơi nóng lướt qua gò má, lan ra sau tai.

"Nàng vừa rồi còn chưa trả lời ta."

Đầu óc Vân Sanh mụ mị, nhịp tim không kìm nén được loạn thành một đoàn, lúc này không thể không mở miệng: "Trả lời cái gì?"

Ngòi bút khựng lại, ánh mắt Tiêu Tự vốn đang chuyên chú vào giữa lông mày hạ xuống, nhìn thẳng vào mắt nàng.

Bốn mắt nhìn nhau, Vân Sanh hậu tri hậu giác cảm nhận được hơi nóng đã bốc lên từ lâu.

Muốn dời ánh mắt đi, liền lại một lần nữa chú ý tới chiếc hương nang trong ngăn kéo đang mở.

Ánh mắt Vân Sanh gần như đập ngược trở lại vào mắt Tiêu Tự.

Bên tai nghe thấy giọng nói trầm thấp chậm rãi của chàng: "Sanh Sanh, sau này phải nhớ bù cho ta một chiếc hương nang."

Đề xuất Ngược Tâm: Nghĩa Huynh Đưa Ta Đến Đảo Danh Môn Để Học Khuê Phạm
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện