Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 48: "Cởi quần áo ra."

Bàn tay Tiêu Tự đưa tới cũng ướt lạnh, hắn nắm lấy cổ tay Vân Sanh, ngay lập tức muốn đưa nàng rời khỏi nơi này.

"Đợi, đợi đã——" Vân Sanh sực tỉnh lại, quay đầu lại, lại phát hiện trước bàn không thấy bóng dáng người kia đâu nữa.

"Sao vậy?" Tiêu Tự khẽ nhíu mày, ngón tay vô thức siết chặt thêm vài phần, giống như sợ người đã ở ngay trước mắt cũng vẫn sẽ đột nhiên biến mất không thấy tăm hơi.

Vân Sanh bị lực đạo trên tay hắn siết đến mức sinh ra cảm giác đau nhẹ, nhưng chuyện nam tử trẻ tuổi cứu nàng biến mất không thấy bóng dáng vẫn chiếm lấy phần lớn sự chú ý của nàng, không hề giãy giụa nửa phần trong lòng bàn tay Tiêu Tự.

Vân Sanh nói: "Đợi chút đã, ta được người ta cứu, người đó đưa ta tới đây, ta đã hứa sẽ hậu tạ hắn, lúc nãy hắn vẫn còn ở đây mà."

Trong ngữ điệu của Vân Sanh đầy vẻ nghi hoặc, sải bước đi về một phía, cổ tay chưa buông ra theo đó kéo động Tiêu Tự cùng nàng sải bước.

Ngón tay Tiêu Tự thuận theo mạch đập đang nhảy động của nàng trượt xuống lòng bàn tay nàng, lại từ kẽ ngón tay nàng luồn ra, mười ngón tay đan chặt với nàng.

Vân Sanh không thể tránh khỏi cảm nhận được cái lạnh thấu xương từ cả bàn tay hắn, không khỏi lại quay đầu nhìn hắn một cái.

Tiêu Tự trầm mặt, thần tình âm u, tay của hắn giống như vừa lấy ra từ trong hầm băng vậy, lạnh lẽo vô cùng.

Lòng Vân Sanh có chút nghẹn lại, cũng đột nhiên nhận ra, hôm nay nàng ngoài mặt nói với hắn đi đâu cũng không đi, sau lưng quay đầu lại liền tự mình rời đi, gặp phải nguy hiểm như vậy, lúc này hắn có lẽ đang tức giận.

Nàng tránh né ánh mắt của Tiêu Tự, chuyển sang hỏi thăm tiểu nhị quán trà bên cạnh: "Có nhìn thấy vị công tử vừa ngồi ở bàn này đi đâu không?"

Tiểu nhị quán trà há miệng định đáp, kết quả vừa quay đầu lại lời nói liền nghẹn lại: "Ơ, lúc nãy vẫn còn ở đây mà, người đâu rồi."

Tiểu nhị quán trà lại gọi những người làm khác hỏi một chút, có người nói đi về phía cửa ngách bên kia rồi, nhưng ra khỏi cửa vẫn không thấy bóng dáng người đó đâu.

Tiêu Tự toàn thân vẫn ướt, bàn tay vẫn luôn nắm chặt cũng không thấy ấm lên được bao nhiêu.

Vân Sanh ngập ngừng một hồi, chỉ có thể để lại lời nhắn cho chủ quán, nếu sau này lại thấy nam tử đó, bảo hắn tới khách điếm nàng ở tìm nàng.

Ra khỏi quán trà, Vân Sanh mới phát hiện Tiêu Tự là một mình cưỡi ngựa tới, không có người hầu khác đi theo, cũng không có xe ngựa.

Tiêu Tự đang định thuê một chiếc xe ngựa ở chuồng ngựa ngoài quán trà, bị Vân Sanh ngăn lại.

"Cưỡi ngựa về đi, xe ngựa chậm quá, chàng phải mau chóng thay bộ quần áo khác."

Tiếng vó ngựa đạp trong tiếng mưa tí tách suốt dọc đường nhanh chóng xuyên qua phố dài.

Vân Sanh hơi thu mình trước ngực Tiêu Tự, đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy lạnh trong lòng hắn.

Trong ký ức, lồng ngực của Tiêu Tự luôn nóng rực, bao bọc lấy nàng kín mít không một kẽ hở.

Gió đầu thu rít gào lướt qua, mưa phùn đánh lên mặt không đau không ngứa chỉ để lại một mảnh hơi lạnh ẩm ướt.

Tiêu Tự suốt dọc đường đều không nói lời nào.

Y bào trước ngực hắn không có chỗ nào khô ráo, mặc dù dáng người rõ ràng hướng về phía sau muốn tránh khỏi lưng nàng, nhưng nàng vẫn thỉnh thoảng cảm thấy mảnh hơi lạnh ướt át đó chạm vào góc áo mình trong lúc cưỡi ngựa.

Cứ như vậy giằng co một hồi, Vân Sanh thở dài không tiếng động, dứt khoát thả lỏng cơ thể, dựa ra sau vào lồng ngực hắn.

Quần áo ướt sẽ không nhanh như vậy từ vải vóc của nàng thấm vào lưng, nhưng Vân Sanh rất rõ ràng cảm nhận được ngực bụng Tiêu Tự trong nháy mắt trở nên căng thẳng.

Nàng đang định mở miệng nói với hắn không sao.

Giây tiếp theo, Tiêu Tự đã tiên phong vươn tay, cánh tay rắn chắc trực tiếp vòng qua eo nàng, có ý vị giam cầm rất rõ, siết chặt ấn nàng vào trước lồng ngực.

Lần này, Vân Sanh cảm nhận được quần áo ướt của hắn từ lưng nàng thấm qua.

Tiêu Tự không nói, chỉ càng thêm ôm chặt nàng, không lâu sau hai người liền trong cơn mưa nhỏ tới khách điếm trọ lại.

Trước cửa khách điếm lộn xộn, có người hầu đi theo trong chuyến đi này của bọn họ, còn có một số gương mặt lạ mà Vân Sanh không quen biết.

Mộ Sơn nhìn thấy Tiêu Tự cưỡi ngựa tới, vội vàng hoàn hồn lại, chào hỏi những người hầu còn lại làm chuẩn bị.

Ngựa dừng trước cửa khách điếm, Tiêu Tự trong tay chỉ nới lỏng dây cương, nhưng không buông Vân Sanh ra.

Vân Sanh biên độ nhỏ đẩy cánh tay hắn một cái, còn chưa kịp nói chuyện, hắn đã bế nàng xuống ngựa.

Toàn bộ quá trình quá nhanh, trước mắt Vân Sanh trời đất quay cuồng, lời đến bên miệng biến thành một tiếng kinh hô, tiếng kinh hô dứt, người nàng cũng vững vàng hạ xuống đất.

"Được rồi, chàng buông ta ra..."

Không biết là câu nào nói sai, hay là Tiêu Tự vốn dĩ đã có dự định này, lời Vân Sanh chưa dứt, liền bị hắn ngang lưng bế bổng lên.

Ánh mắt Vân Sanh ngẩn ra, xung quanh người qua kẻ lại, nô bộc bận rộn, nàng không kinh khiếu thêm lần nữa, nhưng cũng quẫn bách quay đầu, đem mặt xoay về phía lồng ngực ướt sũng của Tiêu Tự, thẹn thùng không dám đối mặt.

Cho đến khi Tiêu Tự sải bước đi vào khách điếm, sắp đi về phía cầu thang thông lên tầng trên, nàng mới mở miệng nói: "Ta cũng không bị thương, chàng không cần bế ta như vậy, ta có thể tự mình đi được."

Dưới chân Tiêu Tự bước chân không ngừng, chỉ rũ mắt nhìn nàng một cái, liền đã nhấc chân bước lên cầu thang gỗ.

Vân Sanh một lần nữa nhìn thẳng vào khuôn mặt của Tiêu Tự.

Trải qua chặng đường cưỡi ngựa này, trên đầu hắn lại tích tụ rất nhiều giọt nước trong suốt long lanh, mấy giọt nước thuận theo góc trán hắn hướng về phía bên cạnh trượt xuống, chìm vào vai cổ biến mất không thấy bóng dáng.

Sắc mặt hắn lạnh lẽo, ánh mắt rất trầm, hốc mắt vẫn cứ đỏ bừng, nhìn kỹ sau đó, mới thấy trong hốc mắt giăng đầy những tia máu đỏ li ti, bị không biết là chua xót hay nước mưa bao phủ một mảnh sương mù u ám.

Vân Sanh mím môi, khép mi mắt xuống không nói thêm lời nào, mặc kệ Tiêu Tự bế nàng lên lầu, trở về phòng khách của bọn họ.

Vào phòng, Tiêu Tự đi hai ba bước tới bên giường đặt Vân Sanh xuống.

Lúc mông Vân Sanh sắp chạm xuống giường, theo bản năng co cánh tay quấn trên cổ hắn không buông, nhỏ giọng nói: "Quần áo trên người ta vẫn còn ướt."

"Lát nữa ta bảo người dọn dẹp lại giường chiếu."

Từ quán trà ngoài thành tới khách điếm, đây là câu nói đầu tiên Tiêu Tự nói.

Giọng hắn khàn thấp, ngữ điệu trầm chậm, mang theo cảm giác nghẹt thở nồng đậm.

Vân Sanh nhất thời có chút chột dạ, giống như lúc nhỏ trốn ra ngoài chơi, vừa về đến nhà liền thấy phụ thân trầm mặt đứng trước cửa vậy.

Nàng buông tay cúi đầu xuống, khi bị Tiêu Tự hoàn toàn đặt lên giường, lúc này cũng mới nhìn thấy, váy áo của nàng đâu chỉ bị nước mưa thấm ướt, không chỉ có vết bẩn bùn đất dính ở nơi nào không rõ, thế mà còn có chút ít vết máu đỏ sẫm, lấm tấm dính ở dưới cùng của vạt váy.

Vân Sanh dư quang liếc thấy sắc mặt âm trầm của Tiêu Tự, theo bản năng vươn tay chắn trước người một cái.

Tiêu Tự một tay nắm lấy nàng, dễ dàng liền đem tay nàng gạt sang một bên.

Hắn ngồi xổm xuống trước mặt nàng, vươn tay đang định làm gì đó, liền bị Vân Sanh kéo tay lại, nói: "Ta không sao mà, chàng đi tắm rửa thay quần áo trước đi, không cần quản ta."

Tiêu Tự một lần nữa gạt tay nàng ra, rũ ánh mắt xuống, hơi nhấc vạt váy của nàng lên: "Chẳng phải nói không bị thương sao."

Trong lời nói, ngón tay Tiêu Tự kéo tất trắng của nàng xuống, Vân Sanh cũng nhìn thấy mấy vết hằn đỏ đan xen từ cổ chân đến bắp chân mình, ở giữa một vết rách da, máu từ bên trong rỉ ra, nhuộm đỏ cả một vùng da xung quanh.

Vân Sanh khẽ hít một hơi, lúc này nhìn thấy rồi, mới dần bắt đầu cảm thấy từng trận đau rát.

"... Chắc là lúc đi trong rừng, không cẩn thận bị dây cỏ gì đó quẹt trúng đi, trước đó ta không chú ý tới."

Tiêu Tự cuộn mép tất của nàng lại, đem vạt váy của nàng đắp lên đầu gối, lấy một chiếc ghế nhỏ cho nàng gác chân, bản thân thì đứng dậy đi lấy hòm thuốc.

Vân Sanh nhìn bóng lưng ướt đẫm của Tiêu Tự, không nhịn được nói: "Không sao đâu, vết thương nhỏ thôi, tự ta xử lý là được rồi."

Vừa nói xong, Tiêu Tự liền cầm hòm thuốc quay trở lại.

Ánh mắt hắn trầm trầm rơi trên mặt nàng một thoáng, khiến hơi thở Vân Sanh hơi khựng lại, thiếu tự tin mím chặt môi.

Tiêu Tự mở hòm thuốc ra, động tác nhanh nhẹn lấy bông gòn sạch bên trong ra định xử lý vết máu trên chân nàng.

Vân Sanh nhìn động tác của hắn tim thắt lại, nhịn không lên tiếng cũng không nhúc nhích, thầm nghĩ hắn chắc sẽ không tức giận đến mức cố ý xuống tay nặng để hành hạ vết thương của nàng chứ.

Động tác của Tiêu Tự không nặng, nhưng Vân Sanh vẫn cảm thấy cảm giác đau rát lạnh lẽo.

Nàng theo bản năng rụt chân lại, bị Tiêu Tự một tay siết chặt cổ chân, trong nháy mắt, nàng cũng không biết là vết thương đau, hay là bị hắn siết đau.

Tiêu Tự xử lý đơn giản cho nàng sau đó lại đứng dậy: "Cởi quần áo ra."

Vân Sanh trợn to mắt, rụt người lùi vào trong giường: "Không muốn."

"Ta phải xem xem còn chỗ nào bị thương không."

Dáng vẻ không biểu cảm của Tiêu Tự mang tới chút ít cảm giác áp bách.

Âm lượng Vân Sanh mở miệng đều nhỏ hơn hắn một đoạn: "Không còn nữa."

Tiêu Tự quét mắt nhìn vết rách sưng đỏ lộ ra trên làn da trắng nõn sau khi nàng lau sạch vết máu: "Lúc nãy nàng còn nói không bị thương."

Nhưng trên bắp chân có một vết rách lớn như vậy.

Vân Sanh cũng tự giác đuối lý, nhưng nàng hẳn là thực sự không bị thương thêm nữa.

Nàng liếc nhìn vết máu trên vạt váy, giải thích: "Những vết máu này không phải của ta, là ta dùng con dao găm trong xe ngựa đâm bị thương tên cướp bắt ta đi."

Đồng tử Tiêu Tự co rụt lại, ngay lập tức tiến lên một bước: "Cởi ra, ta xem xem."

"..."

Vân Sanh thấy thế, hoảng hốt túm chặt cổ áo, nhưng vô dụng, bị Tiêu Tự mạnh mẽ nắm lấy cổ tay, một lần nữa gạt ra khỏi trước người.

Tiêu Tự trước tiên bẻ ngón tay nàng kiểm tra lòng bàn tay nàng một lượt, vốn dĩ trong lòng bàn tay nàng còn chút vết máu, nhưng sớm đã bị nước mưa gột rửa sạch rồi, lúc này nhìn lên hoàn hảo không tổn hao gì, không có bất kỳ vết thương nào.

Sau đó hắn bắt đầu cởi áo ngoài của nàng.

Mặt Vân Sanh lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng vẫn là quẫn bách lớn hơn tức giận, đỏ rực cả khuôn mặt nhỏ nhắn.

Nhưng thực ra động tác Tiêu Tự cởi quần áo nàng rất nhẹ, là lực đạo rất dễ dàng liền có thể thoát khỏi, hẳn là lo lắng không cẩn thận chạm vào chỗ thực sự có vết thương trên người nàng.

Vân Sanh đang nghĩ, đợi Tiêu Tự thay nàng cởi quần áo ra, phát hiện trên người nàng thực sự không còn vết thương nào nữa, nàng liền lấy lại khí thế để mắng hắn một trận.

Nào ngờ, Tiêu Tự cởi áo ngoài của nàng ra, trong lúc vén áo trong của nàng lên đồng thời.

Sắc mặt Vân Sanh biến đổi, không khống chế được đau đớn hít khí: "Sì——"

Tiêu Tự nghe tiếng chỉ khựng động tác lại một chút, nhưng không buông tay, giây tiếp theo liền đem áo trong của nàng hoàn toàn vén lên.

Vân Sanh quay đầu lại, thế mà nhìn thấy trên eo mình một mảng xanh tím.

Tiêu Tự mím chặt khóe môi, một bên tránh khỏi mảng xanh tím đó, một bên cởi dây thắt áo trong của nàng đem quần áo tuột xuống.

Vân Sanh gần như sắp bị lột sạch, rất nhanh toàn thân liền chỉ còn lại quần lót và áo yếm, co hai chân nép trên giường, làn da lộ ra cũng hiển lộ ra thương thế nhìn mà giật mình, nhìn lên thật không đáng thương chút nào.

Trên eo chắc là lúc bị tên cướp đó ném lên lưng ngựa xóc nảy bị bóp ra hoặc bị cấn ra.

Lần này nàng thực sự không còn gì để nói nữa, ngay cả lúc Tiêu Tự thuần thục đi cởi áo yếm của nàng nàng cũng nửa điểm không dám phản kháng.

Không khí ngưng trọng, Tiêu Tự im lặng không nói, sắc mặt trầm đến dọa người.

Lúc này, ngoài cửa truyền đến giọng thấp của Thúy Trúc: "Điện hạ, nước tắm đã chuẩn bị xong rồi."

Tiêu Tự đứng dậy buông màn giường xuống: "Đưa vào đi."

Cửa phòng được nhẹ nhàng mở ra, mấy danh nha hoàn cúi đầu nhanh chân vào phòng.

Chỉ chốc lát sau, trong phòng tràn ngập hơi nước mờ ảo.

Đợi hạ nhân đều lui ra sau, Tiêu Tự vươn tay bế Vân Sanh lên.

Cánh tay hắn đã có ý tránh né, nhưng vẫn không thể tránh khỏi phải chạm vào một số vết thương xanh tím trên eo Vân Sanh.

Vân Sanh nép trước lồng ngực hắn, khó nhịn khẽ nhíu mày, bỗng nhiên cảm thấy, con người thật kỳ lạ, lúc nãy chưa nhìn thấy vết thương, nàng nửa điểm không hề chú ý, lúc này biết được trên eo có vết bầm tím như vậy, chỉ là một chút đau tức đều khiến người ta cảm thấy khó nhịn rồi.

Nhưng rất nhanh nàng cũng không quản được chút đau dị thường đó nữa, nàng để trần cơ thể bị Tiêu Tự bế ra khỏi màn giường sau đó, sự xấu hổ bản năng khiến làn da trắng nõn của nàng dần dần ửng hồng, giống như một trái cây đang chín trong lòng Tiêu Tự vậy.

Ngặt nỗi lúc này, người đàn ông bình thường sở thích trêu chọc rất nhiều lại rất chính kinh.

Và sắc mặt tơ hào không đổi, ngay cả ánh mắt thừa thãi cũng không có nửa phần, khiến Vân Sanh cảm thấy chút xấu hổ tự thân nảy sinh của mình càng thêm khó nhịn.

Trong phòng khách dùng bình phong ngăn đơn giản ra một chỗ phòng tắm.

Tiêu Tự đặt Vân Sanh vào trong bồn tắm dài, lại nhấc chân bị thương kia của nàng gác lên mép bồn tắm.

Tư thế này thực sự không nhã nhặn, Vân Sanh theo bản năng muốn khép lại, liền bị hắn ấn đầu gối: "Vết thương đừng dính nước."

Lời này là trong một khoảng thời gian trước đó, Vân Sanh thường nói với Tiêu Tự nhất, nay thế mà ngược lại rơi lên người nàng.

Nàng đột nhiên có chút hiểu tâm trạng lúc đó của Tiêu Tự luôn nói vết thương nhỏ, không sao của những lời đó rồi.

Nhưng lúc đó hắn bị thương nặng hơn nàng nhiều, nàng cái này thực sự chỉ là vết thương nhỏ.

Nhưng Vân Sanh nhìn biểu cảm của Tiêu Tự, chỉ bĩu môi, không nỡ nói ra lời biện bạch.

Tiêu Tự đã không phải lần đầu tiên tắm rửa thay Vân Sanh rồi.

Vân Sanh không biết hắn trong việc học những chuyện khác có phải cũng nhanh như vậy không, ít nhất là chuyện liên quan đến sự thân mật giữa phu thê, hắn luôn thiên phú dị bẩm, có một lần, lần thứ hai liền rõ ràng thuần thục hơn rất nhiều, càng về sau liền giống như đã kinh qua trăm trận vậy rồi.

Hắn như thường lệ, từ vai cổ bắt đầu tắm rửa thay nàng.

Lúc hắn vuốt qua trước người nàng, Vân Sanh rụt ra sau, hắn thế mà một tay áp lấy.

Mềm mại như hoa tuyết từ kẽ ngón tay hắn tiết ra.

Hắn nghiêng đầu nhìn nàng một cái, giọng nói bình tĩnh, lại giống như huấn giới: "Trốn cái gì, ngồi yên đừng lộn xộn."

Vân Sanh cảm thấy hắn giống như cố ý, đang trừng phạt nàng tự ý ra ngoài gặp hiểm nguy.

Lại cảm thấy, bọn họ một người chật vật một người bị thương, làm gì có bầu không khí của chuyện đó, là bản thân nàng tâm tư ô uế rồi.

Đang nghĩ như vậy, Tiêu Tự liền ở trên đoàn tuyết xoa nắn.

"..."

Vân Sanh đè nén hơi thở không bình ổn, rũ mắt nhìn bàn tay đó cũng không đúng, ngước mắt đi nhìn khuôn mặt lạnh nhạt của Tiêu Tự càng không đúng, so với lúc hắn lần đầu tắm rửa thay nàng, còn không tự nhiên hơn.

Chỉ chốc lát sau, bàn tay Tiêu Tự tiếp tục di động, mà cơ thể nàng đã từ cứng đờ đến mềm nhũn, lại không khống chế được hơi run rẩy.

Đầu ngón tay Tiêu Tự dừng ở vị trí bụng dưới hơi lệch sang phải của nàng, nàng đột ngột run lên một cái.

Tiêu Tự nhìn nàng, sắc mặt như thường: "Chỗ này cũng đau?"

Vân Sanh: "... Không đau."

"Không đau nàng run cái gì."

"Ngứa." Vân Sanh há miệng, giọng nói nhỏ đến mức không nghe thấy.

Nàng trả lời xong, Tiêu Tự không lên tiếng nữa, dường như là không nghe thấy.

Cho nên ngón tay hắn vẫn cứ ở chỗ đó di động, đi tới đi lui, giống như muốn rời đi, lại thoắt cái trêu chọc quay lại.

Đợi đến lúc hắn di sang bên kia, Vân Sanh lại run một cái.

Lần này Tiêu Tự không hỏi nữa, chỉ trầm giọng nói: "Nhịn chút, ta xoa xoa cho nàng."

Vân Sanh căn bản không biết hắn chạm tới chỗ nào: "Không cần xoa, chàng mau tắm xong đi."

Tiêu Tự nhìn chỗ bầm tím xanh tím đó, quả thực không có tâm trí đùa giỡn với nàng.

Hắn chính sắc nói: "Tắm xong rồi cũng vẫn phải xoa, vậy lát nữa dùng dầu thuốc rồi xoa vậy."

Vân Sanh lúc này mới biết, chỗ hắn vừa chạm vào là vết thương trên eo nàng.

Nàng mở mắt ra, ánh mắt long lanh nhìn về phía hắn.

Tiêu Tự rũ mắt đối diện với ánh mắt nàng, trong mắt vẫn không thể tránh khỏi vì màu nước sóng sánh đó mà u ám thêm vài phần.

Hắn tiếp tục tắm rửa thay nàng, ngón tay rời khỏi mảng bầm tím đó, đi tới chính giữa bụng dưới của nàng.

Vân Sanh tuy eo thon, nhưng thịt trên người rất mềm, cho nên trước đây nàng luôn cảm thấy mình béo, khẽ bóp bụng dưới, liền có thể bóp ra lớp thịt mềm khác với vòng eo săn chắc của người khác.

Điểm này, so sánh với Tiêu Tự liền đặc biệt rõ ràng.

Vòng eo của hắn ngay cả lúc không hề căng thẳng, cũng thấp thoáng thấy được thớ thịt phân minh, sau khi căng thẳng càng thêm kết chắc, còn rất đẹp mắt.

Vân Sanh dường như lại hướng về phía không nên nghĩ mà nghĩ đi rồi.

Tiêu Tự bóp lấy nàng, nàng lập tức cảm thấy một luồng cảm giác tê dại yếu ớt nảy sinh ở chỗ ngón tay hắn dừng lại, sau đó xâm nhập vào da thịt, thấm thía vào trong dòng máu đang lưu động.

Vân Sanh lại rụt rè một cái, chân gác trên bồn tắm suýt chút nữa trượt xuống, bị tay kia của Tiêu Tự nhanh nhẹn đỡ lấy.

Tư thế như vậy, hắn rất dễ dàng liền có thể thuận theo bụng dưới thăm dò vào khe hở.

Lông mi Vân Sanh run lên: "Chỗ này... đừng."

"Vì sao đừng?" Tiêu Tự thăm dò vào bên trong một chút, móc lấy sự ướt át không mấy giống với chất cảm của nước tắm, trên mặt vẫn cứ chính kinh như cũ.

Vân Sanh da đầu tê dại, mím môi, lại gồng chặt cổ họng, sợ tiếng mình phát ra là một đạo tiếng nức nở biến điệu.

Nàng không trả lời, Tiêu Tự liền tiếp tục nghiêm túc tắm rửa thay nàng.

Một lúc sau, ngay lúc sự nhẫn nại của Vân Sanh sắp tới cực hạn, cũng cảm thấy động tác Tiêu Tự giảm chậm, hẳn là sắp tắm xong chỗ này rồi.

Tiêu Tự bỗng nhiên u u nói: "Sanh Sanh, nàng như vậy ta phải tắm đến bao giờ đây?"

"... Cái gì?"

Vân Sanh mở miệng, giọng nói vừa khàn vừa mềm.

Nàng không biết từ lúc nào nửa híp đôi mắt lại mở ra lần nữa, sương mù càng thêm mờ ảo, bên tai nghe thấy tiếng cánh tay Tiêu Tự từ trong nước rút ra phát ra tiếng hoa nước, và tiếng tách tách của giọt nước rơi xuống.

Đợi tầm nhìn rõ ràng, bàn tay khớp xương phân minh đó của Tiêu Tự liền xuất hiện ở ngay phía trước nàng, ngón tay thon dài long lanh, lại dính nhớp.

Đầu óc Vân Sanh vang lên một tiếng ù, trong nháy mắt tỉnh táo.

"Ta, tự ta tắm."

Nàng hơi nghiêng người, dùng lưng che chắn ánh mắt Tiêu Tự, nhịn sự xấu hổ đem tay đưa xuống dưới.

Tiêu Tự im lặng nhìn mảng ửng hồng lan tỏa từ sau gáy nàng xuống tấm lưng nhẵn nhụi của nàng, yết hầu không tự chủ được chuyển động một cái.

Vân Sanh tắm xong sau đó, bị Tiêu Tự bế tới trên giường: "Trước tiên đừng mặc quần áo."

Hắn thấp giọng để lại câu này, lại quay trở lại trong phòng tắm.

Vân Sanh dùng chăn đệm đắp kín mình, nghe tiếng nước lại vang lên trong phòng tắm, hơi nóng trên mặt mãi không tiêu tan đi được.

Tiêu Tự chỉnh đốn xong bản thân, từ trong phòng tắm đi ra lúc đó, không thấy bóng người trên giường, chỉ nhìn thấy một cái gò nhỏ nhô lên.

Hắn chậm rãi đi tới: "Nàng đang làm gì vậy?"

"Ái chà." Vân Sanh trùm trong chăn quay lưng về phía ngoài giường, bị tiếng nói đột ngột xuất hiện phía sau dọa một cái giật mình.

Bên ngoài nhìn không thấy, nhưng nàng ở bên trong là một tư thế cực kỳ cổ quái, một khi kinh hãi, thân hình không vững liền hướng về phía trước ngã nhào đi.

Tiêu Tự khẽ nhíu mày, lộ ra mấy phần nghi hoặc.

Hắn tiến lên, vươn tay cách chăn hướng về phía chỗ vểnh cao nhất hướng về phía ngoài giường vỗ một cái.

Đầu bên kia, Vân Sanh đột nhiên hất chăn quay lại: "Chàng đánh ta làm gì?"

Tiêu Tự khẽ hừ một tiếng, muốn nói nàng đáng đánh.

"Ta tưởng vỗ là đầu của nàng."

Nói như vậy, hắn động tay liền định trực tiếp hất chăn ra.

Vân Sanh hoảng loạn vội vàng xoay người một cái, đem đầu hướng về phía trước, cũng quấn chặt chăn.

"Mở ra." Tiêu Tự nói.

"Hơi lạnh." Vân Sanh nhỏ giọng giải thích.

Thực ra là cảm thấy xấu hổ, cũng oán trách bản thân vừa rồi sao còn thực sự nghe lời, một món quần áo cũng không mặc, liền cứ thế ở đây chờ.

Nàng nghĩ, cho dù là bôi thuốc cũng không cần thiết phải trần trụi chứ.

Tiêu Tự im lặng một thoáng, không kiên trì nữa, ngồi xuống bên giường, vươn tay vào trong đem chân bị thương kia của Vân Sanh lôi ra, đặt trên đùi mình.

Lúc này nhìn lại, trên làn da trắng nõn của nàng, vết thương đó vẫn cứ đáng sợ, xung quanh vốn dĩ những vết hằn đỏ li ti cũng theo đó bắt đầu có chút sưng lên rồi.

Tiêu Tự lấy thuốc bột ra sau đó, tay kia trước tiên ấn lấy cổ chân nàng.

Vân Sanh còn chưa biết hắn vì sao như vậy.

Giây tiếp theo, thuốc bột thấm vào vết thương đau rát khiến nàng trong nháy mắt muốn nhổm cao cơ thể: "Đau đau đau——"

Lại vì cổ chân bị ấn lấy, cả cái chân đều không dùng được sức, nàng ngoài tiếng kêu thấp đáng thương, cũng căn bản không thể nhổm lên được nửa điểm.

Tiêu Tự động tác không ngừng, chỉ nhẹ tênh ngước mắt nhìn tới một cái.

Vân Sanh rất nhanh phản ứng lại, trong lúc giãy giụa chăn đệm nàng đắp trên người tuột xuống một chút.

Trận đau đớn này qua đi, nàng mới bĩu môi đem chăn đệm đắp lại lần nữa.

Vân Sanh cảm nhận được Tiêu Tự bôi thuốc bột lan ra xung quanh vết hằn đỏ ở vết thương nàng, những chỗ đó ngược lại không có bao nhiêu đau đớn.

Vết thương trên chân nàng thực sự chỉ là một chút vết quẹt nhỏ, tơ hào không nghiêm trọng, rất nhanh liền bôi xong thuốc.

Tiêu Tự buông cổ chân nàng ra, Vân Sanh cũng vừa thở phào một hơi, nhưng hắn đột nhiên đứng dậy, nắm lấy kẽ hở của chăn đệm.

Vân Sanh run rẩy ánh mắt ngước đầu lên, cả người ngây ra, liền bị Tiêu Tự giật chăn ra.

Hắn đứng bên giường, nhìn nàng từ trên cao xuống: "Xoay qua, nằm sấp xuống."

"Chàng..."

"Bôi dầu thuốc cho vết thương trên eo nàng, nàng đang nghĩ gì vậy?"

Vân Sanh mặt đỏ bừng, khí thế trong lồng ngực dâng lên rồi lại dâng lên, cuối cùng vẫn yếu ớt dập tắt đi, chậm chạp xoay người, nằm sấp lên giường.

Hóa ra bảo nàng đừng mặc quần áo là vì cái này nha.

Trong bình hũ được mở ra lan tỏa mùi vị nồng đậm, Tiêu Tự xoa dầu thuốc trong lòng bàn tay, áp lên thắt lưng nàng.

Vân Sanh lông mày thanh tú nhíu chặt, trong mắt dần dần mông lung sương mù.

Người đàn ông này xuống tay tơ hào không thu liễm, đây căn bản chính là đang mượn cơ hội trừng phạt nàng.

"Chàng nhẹ chút." Nàng thực sự nhịn không được mở miệng.

Tiêu Tự nói: "Nhẹ liền không xoa tan được rồi."

Vân Sanh mím chặt đôi môi, thực sự khó nhịn cảm giác vừa đau tức vừa đau rát đó.

Tiêu Tự lại xoa một hồi, đột nhiên mở miệng: "Hôm nay là vì giận ta, mới một mình ra khỏi thành sao?"

Vân Sanh căn bản không muốn nói chuyện, nhưng hắn thiên vị lại nhắc tới chuyện không thể không nói này.

Nàng chỉ có thể nghiến răng, đè nén hơi thở nghẹn giọng nói: "... Không phải giận."

Chỉ là tâm trạng có chút không tốt, nghĩ tới chùa miếu có thể giải khuây.

Nàng lại bổ sung: "Cũng không phải một mình." Còn dẫn theo mấy hạ nhân mà.

"Ta xin lỗi nàng."

Vân Sanh ngẩn ra, nhất thời đều quên cả đau đớn, cho đến khi hắn một lần nữa xoa động, mới lại nhíu mày, nghe thấy hắn tiếp tục nói: "Chuyện hôm qua là ta không đúng, ta không phải hoài nghi nàng, nhưng ta để tâm."

"Vô cùng để tâm."

Vân Sanh chợt nghĩ tới lời nam tử trẻ tuổi hôm nay nói với nàng.

Càng ở trong lòng, thì càng sẽ để tâm.

Động tác Tiêu Tự chậm lại, giống như đang cho nàng cơ hội trả lời.

Nhưng Vân Sanh không biết nói gì cho phải, chỉ có thể nói: "Chàng sau này đừng làm chuyện như vậy nữa."

Lời vừa dứt, động tác Tiêu Tự đột ngột dừng lại.

Vân Sanh hơi khựng hơi thở, theo bản năng muốn quay đầu.

Ánh mắt Tiêu Tự đợi ở chỗ đó, đợi nàng quay đầu lại nhìn thấy đôi mắt hắn, mới mở miệng nói: "Cho dù để hắn về kinh, ta cũng vẫn cứ để tâm."

"..."

Hắn nói như vậy, khiến Vân Sanh một lần nữa không tiếp lời được.

Nàng có thể nói gì, chẳng lẽ bảo hắn đừng để tâm sao, nàng cũng không quản được tâm tư của hắn.

Vân Sanh còn đang nghĩ muốn nói gì đó, Tiêu Tự liền thu tay từ trên eo nàng lại.

"Được rồi, dậy đi."

Lời nói vừa rồi cứ như vậy bị hắn đột ngột kết thúc.

Vân Sanh còn có chút ngây ra, kéo chăn đệm dậy, đắp kín mình, cũng mờ mịt nhìn về phía hắn.

Tiêu Tự hỏi: "Đói chưa?"

Vân Sanh gật đầu.

"Món cá tửu lầu đó đưa tới đã nguội ngắt, chắc là không nếm ra vị tươi nữa rồi, ta đi dặn khách điếm chuẩn bị chút thiện thực."

Tiêu Tự thay nàng đem y phục sạch sẽ lấy tới bên giường: "Thấy lạnh thì đắp chăn, đợi dầu thuốc khô hẳn rồi hãy mặc y phục."

Tiêu Tự từ phòng khách đi ra ngoài, thuận tay đem cửa phòng khép nhẹ lại.

Mộ Sơn vẫn luôn đợi ngoài cửa, thấy thế lập tức tiến lên, hạ thấp giọng: "Điện hạ, bắt được rồi."

Tiêu Tự khẽ gật đầu, giơ tay ra hiệu hắn dẫn đường.

Mộ Sơn dẫn Tiêu Tự đi về phía hậu viện hẻo lánh hơn của khách điếm, xuyên qua một con đường nhỏ chất đầy tạp vật, cuối đường là một gian nhà củi bỏ hoang không dùng tới, vị trí ẩn nấp, cách xa lầu chính, khách khứa và bộc dịch bình thường đều không dễ dàng đi qua đây.

Còn chưa đi tới gần, liền nghe thấy bên trong truyền đến tiếng va đập trầm đục và tiếng chửi bới không nén nổi nộ khí: "Buông ta ra! Các ngươi rốt cuộc là hạng người gì, là đồng bọn của đám cá vụn lúc nãy? Hừ, chỉ có chút thủ đoạn hạ lưu này thôi sao, có bản lĩnh thì lột mặt nạ ra, lén lén lút lút tính là hảo hán gì!"

Mộ Sơn dừng trước cửa, nhìn về phía Tiêu Tự.

Trên mặt Tiêu Tự không có bất kỳ biểu cảm nào, thong thả vươn tay ra, đẩy cánh cửa gỗ ra.

Trong nhà củi ánh sáng mờ ảo, chỉ có một ô cửa sổ thông gió nhỏ ở trên cao hắt vào chút ít ánh sáng trời.

Tiêu Lăng bị trói ngược hai tay, dịch dung trên mặt không còn, lộ ra khuôn mặt tuấn lãng trẻ tuổi vốn có.

Hắn nghe tiếng đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén đâm thẳng về phía bóng người cao lớn đứng ngược sáng ở cửa.

Đợi nhìn rõ khuôn mặt người tới, tiếng chửi bới thoắt cái nghẹn ở cổ họng, chỉ còn lại lời lẩm bẩm ngỡ ngàng: "... Đại ca."

Đề xuất Cổ Đại: Tuyển Tập Đoản Thiên Tạp Chí
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện