Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 29: Tiêu Lăng sắp về kinh rồi sao

Vân Sanh vào lúc này đột nhiên lại cảm thấy, thoại bản của mình không phải xem vô ích.

Dù tự giác mình chỉ mải xem cốt truyện, chẳng học được gì, nhưng Tiêu Tự nói ra lời này, nàng liền tức khắc hiểu rõ ý tứ trong lời chàng.

Nàng chưa từng làm qua, cũng không tưởng tượng nổi, chỉ trong khoảnh khắc cảm thấy miếng thịt hươu kia đối với nàng cũng nảy sinh một loại nhiệt ý nào đó, toàn thân nóng bỏng, như muốn thiêu rụi lý trí.

Tuy nhiên luồng khí nóng này cuối cùng đã không được kiểm chứng xem có đủ để thiêu rụi lý trí hay không.

Đêm dài chuyển sang màu xanh thẫm, sự ồn ào tan biến.

Bầu không khí giữa giường nệm trở nên bình lặng, dịu dàng và quyến luyến.

Tuy nhiên Vân Sanh vẫn ở trong những đợt sóng nhiệt kín không kẽ hở một lần nữa mở mắt, nghiêng đầu nhìn về phía người đàn ông bên cạnh: “Trường Ngọc, hay là chàng đi chỗ khác ngủ đi?”

Tiêu Tự đột ngột mở mắt, trong mắt tối sầm, cũng không biết là không hài lòng hay là thứ gì khác.

Vân Sanh nhìn ánh mắt đó của chàng, không khỏi muốn dịch chuyển thân thể lùi ra sau một chút.

Bàn tay Tiêu Tự áp trên bụng dưới nàng hơi dùng lực: “Đừng có động đậy lung tung.”

Vân Sanh thấp giọng lẩm bẩm: “…… Rất nóng.”

Trên giường im lặng một giây.

Lực đạo trên tay Tiêu Tự dần dần thả lỏng, chậm rãi xoa xoa trên bụng dưới của nàng: “Còn thấy không thoải mái không?”

Sau khi Vân Sanh từ lâm trường trở về, liền phát hiện mình đã đến kỳ nguyệt sự.

Sau khi nàng từ tịnh phòng bước ra, nói cho chàng biết chuyện này, chàng chỉ khẽ gật đầu, sau đó dặn dò hạ nhân chuẩn bị cho nàng một bát canh nhãn táo đỏ, sau khi chàng tắm rửa lên giường liền thay túi chườm nóng trong lòng nàng bằng lòng bàn tay của chàng.

Nguyệt sự của Vân Sanh đa phần đều khá nhẹ nhàng, lại được chàng xoa nhẹ như vậy một hồi lâu, sớm đã hoàn toàn thả lỏng rồi.

Nàng lắc đầu: “Không có không thoải mái.”

Tiêu Tự ừ một tiếng, lúc này mới chủ động dịch chuyển thân mình lùi ra xa một chút.

Bầu không khí lại yên tĩnh trở lại.

Vân Sanh không ngẩng đầu lên nữa, nhưng cũng cảm nhận được Tiêu Tự vẫn chưa nhắm mắt.

Cứ như vậy im lặng một khoảng thời gian, Vân Sanh vẫn không nhịn được nhìn về phía chàng.

“Trường Ngọc, chàng đang không vui sao?”

Tiêu Tự quả thực đang mở mắt, Vân Sanh ngước mắt nhìn sang, liền đối diện với ánh mắt của chàng.

Ánh mắt chàng khẽ động, ngữ khí thản nhiên: “Không vui cái gì, thật sự coi thịt hươu đó mãnh liệt như cấm dược sao?”

Vân Sanh nghẹn lời, rũ mắt nhìn vào trong chăn tối thui, mặc dù không nhìn thấy gì, sau khi chàng lùi ra xa cũng không còn chạm vào nàng nữa.

Nhưng từng đợt nhiệt ý lưu chuyển này đã là minh chứng cho sự thật.

Tiêu Tự cười khẽ một tiếng, đưa tay nhéo cằm nàng bắt nàng ngẩng đầu lên: “Chuyện này không liên quan đến thịt hươu.”

Dục vọng là ham muốn không thể phủ nhận của chàng, thỏa mãn, và trì hoãn thỏa mãn, đối với chàng mà nói đều có khoái cảm vui vẻ.

Nhưng dục niệm của chàng rất nặng, thứ muốn thỏa mãn xa không chỉ có một loại dục vọng là tình dục.

Không đợi Vân Sanh mở lời, chàng cúi đầu hôn lên tóc nàng: “Đừng để ta đợi quá lâu, Sanh Sanh.”

Vân Sanh nghe thấy nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ của chàng, mím môi không nói lời nào.

Cho đến khi suy nghĩ bay xa, cứ thế ngủ thiếp đi trong lòng chàng.

Ngày hôm sau ngồi trên xe ngựa về phủ, Vân Sanh mới được Tiêu Tự thông báo, chàng phải rời kinh vì công vụ.

“Đột ngột như vậy, sao hôm qua chàng không nói cho thiếp biết?”

Tiêu Tự nói: “Hôm qua nhất thời quên mất, lúc nhớ ra thì nàng đã ngủ rồi.”

Giọng chàng thanh lãnh, ngữ khí bình thản.

Rõ ràng là không nhắc tới chuyện gì, nhưng vẫn khiến Vân Sanh tức khắc lại nhớ tới bầu không khí vi diệu đêm qua.

Nàng im lặng một giây, cố ý dời đi suy nghĩ, liền nhớ tới lúc ở lâm trường hôm qua, thần sắc của Tiêu Tự sau khi từ ngự trướng bước ra.

Nghĩ lại chắc là lúc đó đã được Bệ hạ giao phó việc gấp.

Chuyện triều đường nàng không tiện hỏi nhiều, chuyển sang nói: “Đi bao lâu vậy?”

“Có lẽ ba năm ngày.”

Vân Sanh nghe xong, ngẩn ra một lúc.

Vừa nãy dáng vẻ Tiêu Tự lời lẽ nghiêm túc như vậy, khiến nàng còn tưởng phải đi mười ngày nửa tháng hay một hai tháng chứ.

Kết quả cũng chỉ có ba năm ngày.

Nàng định thần lại, mỉm cười nói: “Được rồi, vậy chàng thuận buồm xuôi gió, đi sớm về sớm nhé.”

“Rất vui sao?”

Tiêu Tự hơi nghiêng đầu, từ phía ngược sáng trong xe ngựa nhìn sang với vẻ mặt không cảm xúc, khuôn mặt lồng trong bóng tối, vậy mà lại có vài phần rợn người.

“…… Chuyện này cũng không đến mức phải khóc chứ.”

Tiêu Tự cười mắng: “Không bắt nàng khóc.”

“Sau khi đưa nàng về phủ ta liền xuất phát, mấy ngày này tự mình chăm sóc bản thân cho tốt.”

“Biết rồi biết rồi mà.”

Lời này của chàng nói sao mà giống hệt lời dặn dò của cha nàng trước khi đi xa ngày xưa vậy.

Chẳng lẽ còn coi nàng là trẻ con sao.

Ngay sau đó nàng lại nhớ ra: “Nhưng từ hành cung Tây Uyển về phủ phải đi xe ngựa mất cả ngày trời, về đến phủ cũng đã gần hoàng hôn rồi, chàng mới xuất phát, chẳng phải phải đi đường đêm sao.”

Tiêu Tự hơi động đậy thân hình, khuôn mặt lộ ra khỏi bóng tối, chân mày mới hiện ra vài phần nhu hòa: “Không sao cả.”

Vân Sanh vì vậy mà có thêm chút khí thế: “Thế sao được, dù sao cũng là ngồi xe ngựa, bên cạnh cũng có nhiều hạ nhân đi theo như vậy, thiếp có thể tự mình về được, chàng hãy xuất phát sớm đi, đừng để chậm trễ thời gian nữa.”

Chút u uất vốn dĩ đang tản mác trong lòng Tiêu Tự vì vậy mà tụ lại.

Không khó để nhận ra, việc chàng rời kinh đối với nàng mà nói không có chút nào không nỡ, ba năm ngày trong mắt nàng cũng ngắn ngủi như chớp mắt vậy.

Tiêu Tự im lặng không nói, Vân Sanh vẫn còn đang thúc giục.

Cuối cùng chàng không lay chuyển được nàng, cũng thực sự không muốn nghe thêm những lời nói như thể mong chàng mau chóng đi cho rảnh nợ của nàng nữa.

Tiêu Tự chia tay Vân Sanh tại trạm dừng chân lúc đến.

Trước khi đi, không biết là không nỡ hay là trút giận.

Chàng bóp gáy nàng ấn người vào trong xe ngựa, hôn thật mạnh một hồi lâu mới buông ra.

Vân Sanh sau khi nghỉ ngơi tại trạm dừng chân, tiếp tục ngồi xe ngựa đi về hướng kinh thành, Tiêu Tự thì cưỡi ngựa, phi nước đại sang hướng khác, bóng dáng nhanh chóng mất hút ở cuối con đường đất.

Ngày thứ hai sau khi từ hành cung Tây Uyển về phủ, Vân Sanh liền hẹn Vân Chỉ gặp nhau ở Thính Phong các.

Trước đó lúc săn bắn ở lâm trường, vị Thám hoa lang kia đã nhờ Vân Sanh chuyển một bức thư cho Vân Chỉ.

Lúc đó, khi Thám hoa lang nhắc đến chuyện này, Vân Sanh rất ngạc nhiên.

Nàng nói: “Sao lại nghĩ đến việc để tôi chuyển giúp anh?”

Chưa nói tới việc họ không phải chị em ruột, không sống cùng một mái nhà, hiện giờ nàng cũng đã gả đi rồi, Thám hoa lang nếu có thư từ muốn đưa cho Vân Chỉ, người đầu tiên nghĩ tới cũng nên là người nhà Vân Chỉ mới phải.

Nàng hỏi xong lời này, liền thấy trên mặt Thám hoa lang thoáng qua một tia thần sắc không tự nhiên.

Sau đó, hắn thấp giọng nói: “Cô ấy không chịu nhận.”

Thực tế là, Vân Chỉ cũng không muốn gặp Thám hoa lang, đám người Vân ngũ gia căn bản không có cách nào với nàng ấy.

Nếu không hắn cũng sẽ không sau mấy lần đến thăm Vân phủ, những lời muốn nói vẫn cần phải dùng cách viết thư để truyền đạt.

“Thế tử phi và Vân cô nương quan hệ thân thiết, nếu Thế tử phi bằng lòng giúp đỡ chuyển giúp, có lẽ sẽ thêm vài phần khả năng được cô ấy nhận lấy.”

Vân Sanh nghe lời này, trong lòng vô cùng tò mò.

Nàng tự nhiên là không kìm nén được, cũng không định cho Vân Chỉ khả năng không nhận, vội vàng hẹn gặp nàng ấy, chính là để nàng ấy nhận lấy, sau khi mở ra xem xong rồi kể cho nàng nghe.

Vân Sanh ra khỏi nhà khá sớm, bèn đi một chuyến đến tiệm Ngũ Vị trước.

Những năm nay số lần nàng đích thân tới đây không nhiều, cho nên mới có chuyện lần trước không biết tiệm Ngũ Vị đóng cửa lúc nào, đi một chuyến tay không.

Còn về việc hôm nay lại đích thân tới đây, nàng cũng không nói rõ được là nghĩ tới Tiêu Tự trước mới đưa ra dặn dò, hay là dặn dò xong mới nghĩ tới chàng.

Nhưng lần trước, nàng quả thực không thể tới chọn cho chàng loại bánh ngọt có khẩu vị nhạt được.

Sau khi đến tiệm Ngũ Vị, vẫn là khung cảnh náo nhiệt đông đúc như cũ.

Vân Sanh cùng Thúy Trúc trêu đùa: “Nếu lúc trước khi tôi nghĩ vẩn vơ, không lấy việc bán thêu thùa để kiếm tiền, mà chuyển sang học làm bánh ngọt, tôi thích ăn như vậy, chắc cũng có thể học khá tốt nhỉ, biết đâu giờ tiệm của tôi cũng có thể làm ăn phát đạt như tiệm Ngũ Vị này rồi.”

Thúy Trúc cười khẽ: “Thế tử phi thiên tư thông minh, tự nhiên là học cái gì cũng có thể học tốt, nhưng mở tiệm vất vả lắm ạ, không nhẹ nhàng hơn thêu thùa đâu.”

“Vậy sao.” Vân Sanh ghé đầu nhìn đi nhìn lại đám hỏa kế đang bận rộn xoay như chong chóng trong tiệm, “Quả thực là vất vả thật đấy.”

Vân Sanh đích thân tới đây, tự nhiên cũng đích thân xếp hàng trong dòng người dài dằng dặc.

Một lúc sau cuối cùng cũng đến lượt nàng, nàng tràn đầy vui sướng chọn mấy loại khẩu vị, trong đó còn đặc biệt hỏi hỏa kế, loại nào là khẩu vị thiên về nhạt.

Cuối cùng khi thanh toán, nàng lại hỏi: “Những bánh ngọt này nếu không dùng hết, có thể bảo quản được bao lâu?”

Tên hỏa kế kia tay chân lanh lẹ đóng gói cho nàng, một mặt cười đáp lời: “Phu nhân, nguyên liệu ở chỗ chúng tôi đều dùng loại tươi ngon nhất, bánh ngọt cũng đều làm mới mỗi ngày, nhưng thời tiết hiện giờ nóng nực, dù trong phủ người có hầm băng để trấn, cùng lắm để đến ngày mai cũng nhất định phải dùng hết, sau đó sẽ không nên ăn nữa.”

Chỉ có thể bảo quản được một ngày thôi sao.

Vân Sanh gật đầu, bảo Thúy Trúc cầm lấy bánh ngọt, sải bước rời khỏi quầy, chỉ là thần sắc rõ ràng có chút thất vọng.

Lúc này nàng mới cảm nhận được, ba năm ngày trông thì ngắn ngủi, nhưng Tiêu Tự đều không thể ăn được bánh ngọt do đích thân nàng mua cho chàng rồi.

Thúy Trúc quan sát sắc mặt, khẽ nói: “Thế tử phi, sau khi người nếm thử những khẩu vị này, cảm thấy loại nào hợp với Điện hạ, đợi Điện hạ hồi kinh rồi, lại tới mua loại tương tự cũng không muộn ạ.”

Vân Sanh ở bên xe ngựa ngoảnh lại nhìn tiệm Ngũ Vị vẫn đang xếp hàng dài trước cửa: “Xếp hàng vất vả quá, không muốn tới nữa đâu.”

Thúy Trúc lại cười: “Đến lúc đó nô tỳ dẫn người tới mua, Thế tử phi người chỉ cần dặn dò là được ạ.”

Nói như vậy, dường như cũng không làm nàng thấy khá hơn bao nhiêu.

Dù sao thì đều không tính là đích thân nàng mua nữa rồi.

Ba năm ngày, vậy mà cũng khiến người ta cảm thấy dài đằng đẵng.

Khi Vân Sanh đến Thính Phong các, Vân Chỉ đã đợi sẵn trong nhã gian rồi.

Thấy nàng tới, Vân Chỉ trách móc: “Hẹn tôi gặp mặt, vậy mà cô còn tới muộn.”

Vân Sanh cười cười: “Tôi đi một chuyến đến tiệm Ngũ Vị, mời cô ăn chút bánh ngọt để tạ lỗi với cô.”

Trong phòng đã dâng trà nóng, bày sẵn bánh ngọt, hạ nhân đi theo liền lui ra ngoài, chỉ để lại hai chị em ở đây.

Vân Chỉ đối với bầu không khí như thế này đã không còn thoải mái như lần trước nữa, ánh mắt còn vô thức liếc nhìn ra phía cửa.

Vân Sanh chú ý thấy, bèn hỏi: “Cô đang nhìn cái gì vậy.”

“Chuyện lần trước làm tôi sợ không hề nhẹ, mới qua có mấy ngày, tôi vừa ngồi xuống đây, liền lo lắng trượng phu của cô sẽ đột ngột lại xuất hiện trước cửa.”

Vân Sanh bất lực nói: “Lần đó tôi cũng không ngờ chàng sẽ đột ngột trở về, chúng ta hiện giờ lại không phải ở Chiêu Vương phủ, hơn nữa lần này sẽ không đâu.”

“Trường Ngọc rời kinh đi làm việc rồi, hôm nay không có ở đây.”

Vân Chỉ nghe vậy, lúc này mới thả lỏng xuống.

“Không có ở đây là tốt rồi, vậy hôm nay cô hẹn tôi là vì nhàn rỗi vô sự sao?”

Hai chị em họ không cần phải vòng vo.

Vân Sanh nâng cánh tay, lấy từ trong ống tay áo ra bức thư của Thám hoa lang.

“Cho cô đấy.”

Vân Chỉ nhíu mày, đã có dự cảm, nhưng vẫn hỏi: “Ai đưa vậy?”

“A Chỉ, đừng giả ngốc nữa, Thám hoa lang đưa cho cô đấy, mau xem đi.”

Vân Chỉ lập tức nhíu mày sâu hơn: “Tôi không xem, tôi không muốn xem thư của hắn.”

“Tôi muốn xem, cô mau xem đi rồi kể cho tôi nghe.”

Vân Sanh chẳng thèm để ý đến sự kháng cự của nàng ấy, “Nếu cô không xem, tôi sẽ xem thay cô đấy.”

Nói đoạn, Vân Sanh làm bộ định đi lấy thư.

Vân Chỉ vội vàng ấn nàng lại, cướp lấy trước nàng, cuối cùng vẫn cầm bức thư vào trong tay.

“Hắn đưa thư cho tôi, sao lại ở chỗ cô?”

Vân Sanh lúc này mới nhớ tới một việc quan trọng nhất, cong lông mày cười nói: “A Chỉ, tôi giúp cô xem qua rồi, vị Thám hoa lang đó trông rất khôi ngô.”

Ngữ khí này, so với lúc Tiêu Tự hỏi tới nàng còn khoa trương kinh ngạc vui mừng hơn nhiều, mang theo sự tán thưởng chân thành không chút giữ kẽ của Vân Sanh.

Lúc này điều nàng nói, mới là cảm giác thực sự của nàng sau khi gặp Thám hoa lang.

“Mày mắt thanh tú, sống mũi cao thẳng, trông có vẻ ôn hòa lại nho nhã, dáng người cũng thon dài, lúc nói chuyện thì vô cùng lễ phép, đối đãi với người khác rất khiêm tốn.”

“……”

Vân Chỉ cầm phong thư im lặng nhìn nàng một cái.

Phản ứng này nằm ngoài dự liệu của Vân Sanh: “A Chỉ, cô đã gặp Thám hoa lang rồi sao?”

Vân Chỉ vẫn im lặng, cúi đầu thuận theo ý của Vân Sanh, bắt đầu bóc phong thư.

Nàng ấy quả thực là đã gặp rồi, nhưng là mức độ vừa gặp đã chạy.

Không ngờ người này vậy mà để cha mẹ nàng ấy đưa thư không thành, còn tìm đến chỗ Vân Sanh.

Cái gì mà vô cùng lễ phép, đối đãi với người khác khiêm tốn.

Rõ ràng là mặt dày mày dạn.

Vân Sanh không nói thêm nữa, lặng lẽ đợi Vân Chỉ đọc thư.

Vân Chỉ biết Vân Sanh đang nhìn mình, lúc đọc thư luôn kiềm chế sự thay đổi thần sắc trên mặt.

Cho đến khi xem tới cuối cùng, cuối cùng cũng không kiềm chế được mà ấn mạnh tờ thư xuống mặt bàn.

“Hắn nói cái gì rồi?” Vân Sanh đầy mắt mong đợi hỏi.

Vân Chỉ bực bội nói: “Có thể nói cái gì, chẳng phải vẫn là mấy lời bắt tôi thành thân với hắn sao, tôi đã nói là không nguyện ý rồi, thật là phiền chết đi được.”

“Vân Sanh, cô đó là biểu cảm gì vậy, đừng thấy người ta trông khôi ngô liền bị mê hoặc, cô quên lời tôi nói rồi sao, nếu tôi thành thân với hắn, tôi sẽ phải theo hắn về quê làm thôn phụ đấy, chuyện này tuyệt đối không thể nào.”

Vân Sanh hỏi: “Nếu hắn nguyện ý vì cô mà ở lại kinh thành thì sao?”

Vân Chỉ nhíu mày, không cần suy nghĩ liền đáp: “Tôi cũng không nguyện ý như vậy, hắn có hoài bão của hắn, tôi không muốn gánh vác kết quả phá vỡ hoài bão kiên định của một người để thành tựu cuộc hôn nhân này.”

Nói như vậy cũng có lý.

Nhưng đúng như Vân Chỉ nói lần trước, chuyện này đã truyền khắp kinh thành rồi.

Lần này Vân Sanh ở lâm trường Tây Uyển liền mấy lần nghe người ta nhắc tới chuyện này, không chỉ có người biết quan hệ thân thích giữa nàng và Vân Chỉ hỏi tới chỗ nàng, thậm chí còn có người ngay trước mặt Thám hoa lang, trực tiếp chúc mừng hắn hỷ sự gần kề.

“Vậy cô định làm thế nào?”

Vân Chỉ phiền không chịu nổi, không muốn nghĩ nhiều, chỉ nói: “Tóm lại là tôi không nguyện ý, chuyện khác cứ tùy cơ ứng biến đi.”

Vân Sanh khẽ thở dài.

Nàng và Vân Chỉ tính cách khác nhau, lúc trước nàng cũng suýt chút nữa phải đối mặt với khốn cảnh như vậy, Vân Chỉ chọn ứng đối, nàng lại chọn trốn tránh.

Nàng cũng không nói được loại lựa chọn nào tốt hơn, nhưng đều có những chỗ khiến người ta sầu muộn.

Lúc này, Vân Chỉ “ồ” lên một tiếng, tay cầm một miếng bánh đường quế bị cắn một miếng, hỏi: “Sanh Sanh, cô đổi khẩu vị rồi à? Sao lần này bánh ngọt mua vị lại nhạt thế này, chẳng nếm ra được chút vị ngọt nào cả.”

Vân Sanh nghe vậy liền thoát khỏi suy nghĩ, ngước mắt nhìn một cái, đưa đĩa bánh ngọt khác tới trước mặt Vân Chỉ: “Cô cầm loại không cho đường đấy, cô ăn đĩa này đi, cũng có bánh đường quế.”

“Bánh đường quế không cho đường thì tính là bánh đường gì chứ.” Vân Chỉ hồ nghi nói, “Sao cô đột nhiên lại nghĩ tới việc mua bánh ngọt vị nhạt vậy.”

Vân Sanh cũng nếm thử một miếng bánh đường quế vị nhạt.

Chẳng ngon chút nào cả.

Nàng nuốt xuống, thấp giọng nói: “Là mua cho Trường Ngọc đấy, chàng không thích ngọt.”

Vân Chỉ cười mập mờ: “Cô đối với trượng phu của mình cũng khá để tâm đấy chứ, hiện giờ hai người thế nào rồi, đã dần dần quen thuộc với nhau chưa?”

“…… Coi như là vậy đi.”

Đã da thịt thân mật như vậy rồi, sao không tính là quen thuộc cho được.

Nhưng Vân Chỉ rõ ràng nhận ra sự dị thường trong ngữ khí và thần sắc của Vân Sanh: “Sao vậy, có vấn đề gì xảy ra sao?”

Vân Sanh mím môi, không biết nên miêu tả thế nào.

“Cô mau nói đi, hắn bắt nạt cô à?”

“Không phải.” Vân Sanh ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng hít sâu một hơi, ngước mắt nhìn Vân Chỉ, vô cùng nghiêm túc nói, “Tôi có chút phiền não.”

“Tôi phát hiện…… hình như chàng thích tôi.”

Trong nhã gian tĩnh lặng một giây.

Ngay sau đó Vân Chỉ không thể khống chế được mà cười lớn thành tiếng, cười đến mức mặt Vân Sanh đỏ bừng lên.

“Cô cười cái gì chứ, tôi nói thật mà, tôi thực sự cảm thấy hình như chàng……”

Vân Chỉ liên tục xua tay, vội vàng ngăn cản sự chứng minh vội vàng của Vân Sanh.

“Tôi không phải không tin, tôi cười là vì, hắn là trượng phu của cô, nếu hắn thích cô thì sao lại là chuyện khiến người ta phiền não chứ?”

Vân Sanh ngẩn ra, sau một khoảnh khắc bừng tỉnh, lại rũ lông mày xuống: “Tôi cũng không nói chắc được, chỉ là suy đoán thôi, chàng không nói rõ.”

“Cô là hy vọng hắn thích cô sao?”

“Không……”

“Cô hy vọng hắn không thích cô?”

“……”

Vân Sanh im lặng một lát, nói: “Tôi không biết, tôi chỉ cảm thấy áp lực bội phần.”

Vân Sanh không nói ra chuyện tị tử thang thầm kín nhất giữa đôi phu thê họ.

Nhưng Vân Chỉ cũng từ phản ứng của nàng mà đoán ra được đôi phần: “Cô vốn dĩ cho rằng đây chỉ là một cuộc hôn nhân bất đắc dĩ, có thể thuận lợi hòa thuận, tương kính như tân là tốt rồi, nhưng Thế tử điện hạ đối đãi với cô cực tốt, khiến cô nảy sinh suy đoán, cũng nảy sinh áp lực rồi sao?”

Vân Sanh gật gật đầu, chính là như vậy.

Nàng sau khi trải qua biến cố như vậy, vốn dĩ chỉ muốn một đoạn nhân duyên ổn định, ban đầu quả thực là như vậy, nàng từng vì vậy mà cảm thấy may mắn, nhưng Tiêu Tự lại dần dần lộ ra những cảm xúc thâm trầm, điều này lại khiến nàng bắt đầu cảm thấy chân tay luống cuống.

Nàng cũng không biết là mình nghĩ nhiều rồi, hay thực sự là như vậy.

Vì xung động mà để suy nghĩ trống rỗng, vì tình dục mà chìm đắm, nàng không nghĩ được nhiều như vậy, nhưng khi suy nghĩ bình tĩnh lại, nàng phát hiện mình không cách nào đáp lại chàng.

Vân Chỉ đột ngột mở lời đánh thức nàng: “Đừng nghĩ những chuyện dư thừa đó nữa, bất kể hắn có nảy sinh tình cảm với cô hay không, cô cứ làm rõ trong lòng mình nghĩ thế nào chẳng phải là được rồi sao.”

“Cô có thích hắn không?”

“……”

Nếu là thích, nàng lại sao có thể có những phiền não này.

Nhưng nếu nói không thích……

Vân Sanh cuối cùng thấp giọng nói: “Không ghét bỏ đâu.”

Điều này chẳng khác gì vẫn chưa làm rõ được trong lòng mình nghĩ thế nào.

Vân Chỉ hỏi: “Hai người thành thân không phải phải làm cái đó sao, sau đó số lần có thường xuyên không, cô có chán ghét không?”

Vân Sanh bị nàng ấy hỏi đến mức mặt nóng bừng lên, nhưng Vân Chỉ nói về chuyện này luôn là mặt không đỏ tim không loạn, ngày hồi môn chính là do nàng ấy nói bậy bạ mới làm loạn ý định hỏi han hai vị biểu tỷ khác của nàng.

Họ đến giờ vẫn chưa viên phòng, nhưng những chuyện đó cũng coi như làm không ít rồi.

Hiện giờ nàng cũng chỉ đành nhịn thẹn mà trả lời nàng ấy: “Không chán ghét.”

Nghĩ tới đây, Vân Sanh chuyển sang nói: “Nhưng chuyện này chắc không thể nói lên điều gì, tôi chính là cảm thấy bị sự xung động của chuyện này thúc đẩy, mọi cảm giác đều trở nên không chân thực nữa rồi.”

“Cái gì mà không chân thực, cảm thụ của cơ thể và cảm thụ của con tim đều quan trọng như nhau, nếu ngay cả cơ thể cũng không thể tiếp nhận, lại nói gì đến con tim, cảm thụ của cơ thể là không lừa được người chút nào đâu.”

Vân Sanh dường như sắp bị thuyết phục rồi.

Nhưng mà, không liên quan đến tình cảm, Tiêu Tự vốn dĩ cũng là một sự hiện diện rất khó khiến người ta chán ghét mà.

Chàng cao lớn, khôi ngô, dáng vẻ trác tuyệt, giữ mình trong sạch.

Vân Sanh lẩm bẩm: “Tôi đâu có mù.”

Vân Chỉ nói: “Tôi nghe nói có những đôi phu thê, cơ thể chán ghét, dẫu cho đối phương trông có đẹp đến mấy, cũng nửa điểm không nguyện ý tiếp xúc với đối phương.”

Vân Sanh cũng từng nghe qua chuyện như vậy, nhưng nàng đối với Tiêu Tự không có cảm giác như thế.

Có lẽ là cơ thể của họ thực sự rất hòa hợp, cũng có thể là thời gian còn ngắn.

Nàng ngày thường trông có vẻ tính cách sáng sủa nhưng luôn có sự thoái lui như vậy.

Lúc vất vả thêu thùa không kiếm được tiền thì thoái lui, lúc vị hôn phu đào hôn nàng không nguyện ý đối mặt với lời ra tiếng vào thì thoái lui.

Hiện giờ Tiêu Tự biểu lộ ra tình cảm vượt quá những gì nàng vốn nghĩ, nàng cũng muốn thoái lui.

Nàng luôn nghĩ, tránh né mọi biến cố, luôn duy trì sự ổn định.

Vân Sanh nặng nề thở dài một hơi, học theo Vân Chỉ như vậy, tạm thời không nghĩ tới chuyện này nữa: “Bỏ đi, tôi cứ nghĩ không như vậy cũng nghĩ không ra, chàng không hề ép buộc tôi, chuyện sau này cứ tùy cơ ứng biến đi.”

Vân Chỉ đang định gật đầu, chợt lại nghĩ tới điều gì đó, nhìn Vân Sanh dần dần nhíu mày lại.

“Sao vậy?” Vân Sanh hỏi.

“Tôi đột nhiên nhớ ra một việc.”

“Việc gì?”

“Tôi nghĩ, Thế tử điện hạ chuyến này, có lẽ không phải vì công vụ, mà là để đưa Tiêu tam công tử về phủ.”

Vân Sanh ngẩn ra, hồi lâu không nói lời nào.

Vân Chỉ giải thích: “Hôm qua, cha tôi nói tới việc ông nghe được tin tức, có người nhìn thấy Tiêu tam công tử từ một trang tử ở trấn Thanh Nguyên trốn ra ngoài, trang tử đó vốn thuộc sở hữu của Chiêu Vương phủ, xem ra là Chiêu Vương phủ ban đầu đã tìm thấy tung tích của Tiêu tam công tử, nhưng còn chưa kịp đưa hắn về, đã để hắn chạy mất rồi.”

“Vừa nãy cô nói việc Thế tử điện hạ rời kinh tôi còn chưa liên tưởng tới, hiện giờ nghĩ lại như vậy, Thế tử điện hạ cực kỳ có khả năng là vì đích thân đi bắt tam công tử bỏ trốn về nên mới rời kinh đấy.”

“Cô có biết Thế tử điện hạ là đi về hướng nào không, có phải đi về hướng trấn Thanh Nguyên không?”

Vân Sanh im lặng một lát, mới nói: “Tôi không biết, tôi chưa từng hỏi chàng.”

Nàng nói xong, rũ lông mày xuống: “Dẫu cho là vì tìm tam công tử về kinh cũng là lẽ đương nhiên mà, tam công tử hắn…… vốn dĩ là sớm muộn gì cũng phải được tìm về mà.”

“Nếu tam công tử về phủ, cô lại gặp hắn, có ảnh hưởng tới suy nghĩ hiện giờ của cô không?”

Vân Sanh á khẩu, nàng không tưởng tượng nổi khung cảnh đó, cũng không đưa ra được dự tính.

Tiêu Lăng, sắp về kinh rồi sao.

Không hiểu sao, khoảnh khắc này Vân Sanh nghĩ tới vậy mà lại là đêm đó, Tiêu Tự cổ quái lại nghiêm túc nói với nàng.

“Sanh Sanh, hắn là đệ đệ của nàng và ta, nàng không nên gọi là tam công tử nữa.”

“Sau này nên gọi hắn là, tam đệ.”

Cảm xúc phức tạp đan xen trong lòng, càng gỡ càng rối.

Nàng chậm rãi ngước mắt lên, đập vào mắt là một dải ánh nắng rạng rỡ, tia sáng lưu chuyển, hoàn toàn khác biệt với màn đêm trầm mặc ngày đó, cũng không thấy đôi mắt tĩnh lặng rực cháy kia chỉ dẫn trước mắt nàng nữa.

Vân Sanh lại mở lời, không thể giống như sự kiên định trước đó, nhưng vẫn nói: “Tôi đã quyết định nhìn về phía trước, chỉ cần nhắm chuẩn một hướng mà đi, tóm lại là sẽ không bị lạc đường đâu.”

Dẫu cho Tiêu Tự không tình không nguyện ở trạm dừng chân liền khởi hành lên đường tới đích đến, nhưng so với những người đồng hành khác trong chuyến này cũng vẫn là muộn một chút.

Hai ngày trước trên lầu thuyền, họ đã nghe ngóng được nhân chứng mấu chốt của vụ án cưỡng chiếm dân dao năm đó, tuy nhiên chuyện này không hiểu sao lại bị rò rỉ tin tức, bị Hoàng đế biết được.

Hoàng đế vô cùng coi trọng việc này, Tiêu Tự không thể âm thầm hành động nữa, nhận lệnh dẫn người tới trấn Thạch Cổ nơi nhân chứng cư trú để điều tra manh mối.

Chàng cưỡi ngựa phi nước đại, hội quân với những người khác vào lúc hoàng hôn.

Đêm nay họ nghỉ lại tại dịch trạm Vọng Tuyền, nơi này cách trấn Thạch Cổ còn nửa ngày đường, là dịch trạm quan gia chuyên dành cho quan viên và sứ giả qua lại sử dụng, vừa thanh tĩnh an toàn, vừa thuận tiện cho việc bàn bạc công vụ.

Trong viện dịch trạm, Triệu chủ sự và Tiền viên ngoại đồng hành đang ngồi dưới hành lang thưởng trà nhàn đàm.

Tiêu Tự liếc mắt một cái, thoáng thấy vị Tân khoa Thám hoa lang kia.

Cố Thanh Từ mày mắt chuyên chú, đang chỉ huy dịch tốt dỡ những hòm cuốn tông từ trên xe ngựa xuống.

Tiêu Tự thu hồi ánh mắt, đi về phía hai vị quan viên, liền nghe thấy Triệu chủ sự bưng chén trà, hất cằm về phía Cố Thanh Từ, tùy miệng cười nói với Tiền viên ngoại: “Người trẻ tuổi đúng là hăng hái thật, nhìn tinh thần đó kìa, lại làm tôi nhớ tới năm đó lúc mới vào bộ, cũng là thế này hận không thể việc gì cũng tự thân vận động.”

Tiền viên ngoại thong thả tiếp lời: “Chẳng phải sao, nhuệ khí của người mới, ý khí phong phát, đợi qua vài năm nữa, bị những văn thư cuốn tông đó mài giũa cho một trận, e là sẽ không còn nhiệt huyết như thế này nữa đâu.”

Lời vừa dứt, hai người trông thấy Tiêu Tự đi tới, vội vàng đặt chén trà xuống đứng dậy.

“Tham kiến Thế tử điện hạ.”

Tiêu Tự lạnh giọng nói: “Hai vị đúng là có nhã hứng thật đấy.”

Triệu chủ sự và Tiền viên ngoại nụ cười trên mặt còn chưa kịp thu lại, bị lời lạnh nhạt này kích thích, thần sắc lập tức có chút lúng túng.

“Có nhàn tâm ở đây thưởng trà luận đạo, lẽ nào ngày mai manh mối ở trấn Thạch Cổ tự mình mọc chân chạy tới sao?”

Âm lượng của Tiêu Tự không cao, nhưng lại khiến hai người toàn thân chấn động, liên thanh nói: “Hạ quan thất chức, hạ quan đây liền đi kiểm kê cuốn tông.”

Hai người nửa điểm không dám ở lại thêm, xoay người rảo bước đi vào trong dịch quán, lúc đi nhìn nhau một cái, trong lòng đều nghĩ, Thế tử điện hạ trên đường tới muộn này, chắc là gặp phải chuyện gì phiền lòng rồi, rõ ràng là một khuôn mặt thần sắc không vui.

Ánh mắt Tiêu Tự không dừng lại trên người hai kẻ khúm núm đó nửa khắc, chỉ là chuyển mắt lại thấy bóng dáng bận rộn không xa kia.

Cố Thanh Từ vừa đem hòm cuốn tông cuối cùng giao cho dịch tốt khiêng vào trong phòng, xoay người liền đụng phải ánh mắt của Tiêu Tự.

Hắn hơi ngẩn ra một giây, dường như trong lúc bận rộn vừa rồi hoàn toàn không chú ý tới việc Tiêu Tự đã đến nơi.

Cố Thanh Từ nhanh chóng định thần, đoan chính chắp tay hành một lễ với Tiêu Tự, rồi đứng thẳng người.

Trong bóng hoàng hôn dáng người thanh niên như trúc, vai lưng thẳng tắp, lúc ngước mắt mày mắt thanh lãng, ánh mắt minh triệt thản nhiên.

Tiêu Tự vô cớ nghĩ tới lúc Vân Sanh nhìn hắn, dáng vẻ mày mắt cong cong đầy vẻ hài lòng đó.

Dẫu cho biết nàng là vì chị em xem mắt, nhưng tự nhiên là hợp ý, mới thấy hài lòng.

Cố Thanh Từ cùng tuổi với Tiêu Lăng, hắn tuy có chút khác biệt về khí chất phẩm tính với sự phóng túng trương dương của Tiêu Lăng, nhưng sự nhuệ khí trong trẻo mà trong mắt Tiêu Tự vẫn còn vẻ non nớt đó, lại là giống hệt nhau.

Thứ mà Vân Sanh hài lòng, chính là ý khí thiếu niên tươi mới như vậy sao?

Trong lòng Tiêu Tự cười lạnh, khí chất như vậy có lẽ tám chín năm trước, lúc Vân Sanh lần đầu gặp chàng thì có thể để nàng thấy được vài phần trên người mình, nhưng lúc đó nàng vẫn còn là lứa tuổi chưa biết đến tình đời, cho dù sau này có thích, lúc đó lại lấy đâu ra mà bình phẩm cái gì là ý khí thiếu niên.

Cố Thanh Từ từ xa thấy Tiêu Tự gật đầu đáp lại xong, lại nhìn hắn thêm một cái, liền thần sắc thản nhiên rời đi rồi, không khỏi có chút nghi hoặc.

Không phải hắn cố ý nghĩ nhiều, trước đó lúc săn bắn ở lâm trường, hắn đang nói chuyện với Vân Sanh bị Tiêu Tự bắt gặp, Tiêu Tự dường như cũng là thái độ này.

Không nóng không lạnh, nói không phải nghiêm khắc, nhưng dường như ẩn ẩn có vài phần địch ý.

Cố Thanh Từ nhìn bóng lưng Tiêu Tự dần dần đi xa, nhíu mày trầm ngâm.

Có lẽ là hắn đa tâm rồi?

-----------------------

Tác giả có lời muốn nói: Chương này để lại bình luận sẽ ngẫu nhiên rơi ra 30 bao lì xì~

Bán Hạ tiểu thuyết, khoái lạc ngận đa

Đề xuất Cổ Đại: Mẫu Thân Là Ánh Trăng Sáng Của Đế Vương, Ta Bị Lăng Nhục Khiến Ngài Phát Điên
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện