**Chương 284: Chắc Chắn Cô Rất Yêu Hứa Tổng**
"Hạ Nam Tây???"
Giọng Quý Giao Giao biến đổi âm điệu, trên mặt thậm chí còn mang theo chút kinh hãi.
Sao lại có thể gặp Hạ Nam Tây ở đây?
Lại còn để cô ấy nhìn thấy bộ dạng chật vật này của mình!
Hạ Nam Tây sắc mặt như thường, gật đầu chào hỏi:
"Chào cô, Quý tiểu thư, tôi là nhiếp ảnh gia của cô hôm nay."
Thần sắc cô bình thản và lịch sự, cứ như lần đầu tiên gặp Quý Giao Giao, không hề có ý châm chọc hay khinh bỉ, ngược lại còn khiến Quý Giao Giao trong lòng kinh ngạc xen lẫn nghi ngờ.
Chẳng lẽ vừa rồi cô ấy không nhìn thấy hành động của Hứa tổng?
"Ôi chao, Hứa tổng thật có phúc khí nha."
Hạ Thiên sao có thể dung túng Quý Giao Giao, cảnh tượng vừa rồi rõ ràng mồn một lọt vào mắt cô. Kẻ giả tạo này năm xưa đã khiến Hạ Nam Tây chịu nhiều tổn thương như vậy, giờ phút này cô không tát cho một cái đã là tự chủ lắm rồi.
Dù không thể động tay động chân, nhưng mỉa mai vài câu thì vẫn ổn.
Hứa tổng thích nhất nghe những lời nịnh hót như vậy. Quý Giao Giao tuy dung mạo không quá xuất sắc, nhưng bề ngoài thanh thuần mà thực chất lại rất biết cách chiều lòng, những chiêu trò của cô ta khiến ông ta sướng không tả nổi.
Vì thế ông ta rất cưng chiều Quý Giao Giao, cô ta nói muốn làm người mẫu đại diện, ông ta liền trực tiếp thay người mẫu khác.
Lời Hạ Thiên vừa dứt, ông ta vẫy vẫy tay, khuôn mặt béo tốt nở nụ cười dâm đãng:
"Đâu có đâu có, tôi chỉ là chăm sóc mấy cô gái trẻ thôi mà."
Trong giọng điệu của ông ta tràn đầy dư vị khó nói thành lời, mặt Quý Giao Giao lập tức xanh mét.
Đây rõ ràng là sự sỉ nhục trần trụi!
Hạ Thiên tặc lưỡi hai tiếng:
"Hứa tổng đúng là sức hút không hề giảm sút. Chắc hẳn Quý tiểu thư đối với Hứa tổng là tình yêu đích thực rồi, Quý tiểu thư nói đúng không? Cô chắc chắn rất yêu Hứa tổng phải không?"
Hạ Nam Tây đứng bên cạnh nhìn rõ mồn một Hạ Thiên dùng điện thoại ghi âm, gài bẫy Quý Giao Giao, nhất thời bật cười thành tiếng.
Quý Giao Giao sắc mặt cứng đờ.
Yêu Hứa tổng ư?
Yêu cái gì chứ!
Cô ta rảnh rỗi không có việc gì làm mà đi yêu một con heo hói đầu sao!
Nếu không phải vì tiền, vì muốn nổi tiếng, sao cô ta có thể hạ mình với một tên ngốc nghếch như Hứa tổng chứ!
"Quý tiểu thư sao lại không nói gì? Chẳng lẽ cô không thật lòng với Hứa tổng sao?"
Sắc mặt Hứa tổng cũng trở nên âm trầm, ông ta nheo mắt nhìn Quý Giao Giao:
"Hửm?"
Quý Giao Giao biến sắc, cô ta đương nhiên không thể cúi đầu trước Hạ Nam Tây, tình địch cũ của mình. Nhưng Hứa tổng bây giờ là kim chủ, tiền còn chưa tới tay, mà Quý Chấp Niên bên kia lại thúc giục rất gấp, điều này khiến cô ta tiến thoái lưỡng nan.
"Giao Giao!"
Giọng Hứa tổng càng thêm âm trầm.
Không nói gì là có ý gì? Hạg ta tung hoành chốn phong nguyệt bấy lâu nay, chưa từng có người phụ nữ nào lại không biết điều, không nể mặt như vậy.
"Cô đây là coi thường tôi sao? Năm xưa khi cô trèo lên giường tôi đâu có như thế này."
Sắc mặt Quý Giao Giao như bị đổ cả bảng màu, cuối cùng cũng đành vứt bỏ chút tự tôn vô dụng kia.
"Hứa ca ca, anh nói gì vậy chứ, người ta tủi thân quá à."
Cô ta làm nũng dùng nắm tay nhỏ đấm nhẹ vào bộ ngực đầy đặn, mềm mại của Hứa tổng:
"Chẳng phải tại anh cứ nhìn chằm chằm người phụ nữ khác, người ta ghen đó mà."
Hạ Nam Tây và Hạ Thiên đồng thời rùng mình một cái.
Trời ơi, đúng là đói khát thật rồi, đúng là nuốt trôi được thật!
Cái kiểu làm nũng này, giọng điệu uốn éo như đường núi mười tám khúc cua vậy.
Cũng coi như là mở mang tầm mắt!
Hứa tổng cười hài lòng, một tay ôm lấy eo thon của Quý Giao Giao, cái miệng lớn chụt một tiếng in lên môi cô ta, son phấn đều bị hôn lem luốc, để lại một đống nước bọt.
Hạ Nam Tây:
Hạ Thiên:
Tiểu An Tắc: (ω)
"Mẹ ơi, dì này là con gái của Hứa ông nội hả?"
Hứa tổng: ???
"Cháu gọi tôi là gì? Hứa ông nội???"
Tiểu An Tắc sợ hãi rụt cổ: "Mẹ ơi con sợ..."
Hạ Nam Tây bế Tiểu An Tắc lên dỗ dành:
"An Tắc ngoan, đây không phải ông nội, là chú, Hứa chú chú. Dì này là bạn gái của chú."
Tiểu An Tắc nửa hiểu nửa không, nhưng vẫn ngoan ngoãn nói:
"Chào Hứa chú chú, chào Hứa bà nội."
Hạ Nam Tây: "Phụt..."
Hạ Thiên hoàn toàn không nhịn được cười:
"Ha ha ha ha, Hứa bà nội..."
Hạ Nam Tây nén cười nói:
"Xin lỗi Hứa tổng, con trai tôi còn nhỏ, mong anh đừng trách cháu, tôi về nhất định sẽ dạy dỗ cháu thật tốt."
Hứa tổng vốn còn đang tức giận, nhưng nghe Hạ Nam Tây nói vậy, cũng không còn lý do để nổi nóng.
Huống hồ Tiểu An Tắc đã đổi cách xưng hô, ông ta mà còn so đo thì có vẻ quá nhỏ nhen.
Một câu nói của Tiểu An Tắc, Hạ Nam Tây thoải mái, Hạ Thiên thoải mái, Hứa tổng cũng thoải mái.
Người duy nhất không thoải mái là Quý Giao Giao, sắc mặt cô ta đen như đít nồi, nắm chặt tay.
Ánh mắt nhìn Tiểu An Tắc đầy địch ý, không biết đang nghĩ gì.
Cô ta quay sang Hứa tổng làm nũng:
"Hứa ca ca nhìn xem, thằng bé kia lại gọi em là bà nội, em già đến thế sao?"
Hứa tổng thờ ơ:
"Chỉ là một đứa trẻ con thôi, cô so đo với nó làm gì? Cô không thích thì bảo nó sửa lại là được."
Quý Giao Giao tức giận dậm chân.
Hạ Nam Tây cũng không nói nhiều, nếu không phải đã ký hợp đồng, ngay khoảnh khắc nhìn thấy Quý Giao Giao, cô đã dẫn con trai rời đi rồi.
"Thời gian không còn nhiều, chúng ta bắt đầu chụp thôi."
Quý Giao Giao lại nhìn Hứa tổng, cắn môi dưới, vẻ mặt đáng thương.
"Bảo cô chụp thì đi chụp đi, lề mề cái gì?"
Giọng Hứa tổng có chút lạnh lùng, ông ta chấp nhận Quý Giao Giao ban đầu chẳng qua là vì cô ta nghe lời, dễ nắm bắt, muốn thử cảm giác mới lạ mà thôi.
Nhưng biểu hiện vừa rồi của Quý Giao Giao khiến ông ta rất thất vọng.
Trước mặt hai mỹ nhân như vậy mà thừa nhận yêu mình lại khó đến thế sao?
Năm xưa ở khách sạn đâu có như thế này.
Dù sao thì bây giờ ông ta đã có mục tiêu mới, bất kể là Hạ Nam Tây hay Hạ Thiên, đều là những đại mỹ nhân hạng nhất.
Đẹp hơn Quý Giao Giao nhiều.
Đàn ông mà, ai cũng thích cảm giác mới lạ, ngủ chán rồi thì hết hứng thú.
Nhận ra thái độ của Hứa tổng đã thay đổi, Quý Giao Giao trong lòng thót một cái.
Ánh mắt của đàn ông đại diện cho điều gì, cô ta hiểu rõ nhất.
Hứa tổng rõ ràng đã để mắt đến Hạ Nam Tây rồi!
Ánh mắt Quý Giao Giao trở nên độc ác, hận không thể lột da rút gân Hạ Nam Tây.
Tại sao lúc nào cũng phải tranh giành với cô ta!
Hứa tổng là cái thứ tốt đẹp gì sao?
Đúng vậy!
Con heo này căn bản không phải thứ tốt đẹp gì!
Ánh mắt Quý Giao Giao thay đổi, sự tính toán đậm đặc vây lấy tâm trí cô ta.
Nếu Hạ Nam Tây không để cô ta yên, vậy cô ta cũng không thể để Hạ Nam Tây yên!
Nếu Hứa tổng đã để mắt đến cô ấy, vậy cô ta đẩy một tay thì có gì quá đáng chứ!
"Quý tiểu thư đang nghĩ gì vậy?"
Hạ Thiên thấy cô ta đứng yên nửa ngày, liền lên tiếng:
"Quý tiểu thư là người mẫu do Hứa tổng tiến cử, chắc hẳn năng lực chuyên môn rất mạnh, không thể nào có chuyện không phối hợp với nhiếp ảnh gia được, đúng không?"
Hạ Thiên cười tự tin rạng rỡ, nói xong câu này lại nhìn sang Hứa tổng:
"Hứa tổng anh nói đúng không? Tôi thấy ánh mắt của anh nhất định rất tinh tường."
Chiếc mũ cao này vừa đội lên, Hứa tổng lập tức tươi cười rạng rỡ:
"Đó là lẽ đương nhiên, Giao Giao là người mẫu tôi đích thân chọn, không nói gì khác, năng lực chuyên môn thì đỉnh của chóp, Tiểu Hạ, cô chụp rồi sẽ biết."
Hạ Nam Tây mỉm cười dịu dàng:
"Tôi tin Hứa tổng, Quý tiểu thư, chúng ta bắt đầu thôi."
Quý Giao Giao tức đến phát điên, hận không thể tát cho Hạ Nam Tây và Hạ Thiên mấy cái ngay tại chỗ.
Đây rõ ràng là đang đẩy cô ta vào thế khó!
Nhưng đến nước này, cô ta cũng không thể nói gì thêm, đành đáp:
"Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ khiến mọi người hài lòng."