Chương 859: Trên người có dòng máu của Tống gia
Tống Trịch nghe vậy, gật đầu, "Cũng đúng, không phải ai cũng được tất cả giáo viên, giáo sư đánh giá cao như Tiểu Nhã."
Nhắc đến cô cháu gái khác là Quý Nhã, thần sắc Tống Trịch dịu đi trông thấy.
Tiểu Nhã tuy mang họ Quý, nhưng cũng là niềm tự hào của Tống gia họ.
Sắc mặt Tống Kỳ cuối cùng cũng giãn ra, cô không kìm được tự hào hất cằm, "Đương nhiên rồi, con gái tôi rất xuất sắc."
Tống Trịch mỉm cười, "Chưa tốt nghiệp đã là phó giáo sư nghiên cứu khoa học tương lai của Viện Khoa học và Công nghệ Toán học Thanh Đại. Tống gia phải tu mấy kiếp mới có được một thiên tài như vậy."
Tống Kỳ gật đầu, rồi nhanh chóng chuyển chủ đề, quay lại vấn đề chính: "Em biết chị cả không muốn xét nghiệm tủy, nên em đã nhờ Tiểu Chu tìm con gái chị ấy."
"Rồi sao?" Tống Trịch hỏi.
Tống Kỳ xua tay, vẻ mặt lộ rõ sự bất lực, "Vừa nãy em nhận được hai cuộc gọi, đều là Tiểu Chu gọi đến. Cậu ấy nói con gái chị cả từ chối gặp em, còn bảo không gặp người không liên quan."
Tống Trịch vừa nãy còn có chút thiện cảm với cô thủ khoa đại học này, nghĩ rằng nếu có chút tài năng thì có thể gọi về Tống gia bồi dưỡng. Nhưng giờ thì... lại thừa hưởng cái tính cách lạnh lùng từ trong xương tủy của chị cả rồi sao?
Tống Kỳ ngẩng đầu nhìn cha đang nằm trên giường bệnh, thở dài: "Anh nói xem cha còn có thể cầm cự được bao lâu nữa? Chỉ là xét nghiệm tủy đơn giản như vậy mà chị cả và con gái chị ấy lại... Thôi vậy, cứ tiếp tục chờ cơ hội khác đi, dù sao chuyện này cũng không thể ép buộc."
Tống Trịch cau mày thật chặt. Cha anh tuyệt đối không thể xảy ra chuyện. Bác sĩ nói, xét nghiệm tủy với người thân cận huyết thống có tỷ lệ thành công cao hơn. Hiện tại, tất cả mọi người trong Tống gia, từ trên xuống dưới, cơ bản đều đã xét nghiệm tủy nhưng không ai phù hợp.
Hệ thống dữ liệu lớn về tủy xương của bệnh viện cũng đã sàng lọc hàng ngàn, hàng vạn cặp mẫu nhưng đều không khớp. Vì vậy, việc tìm được người phù hợp từ một người lạ trong thời gian ngắn gần như là không thể.
Do đó, muốn cứu cha, vẫn phải bắt đầu từ mối quan hệ huyết thống.
Suy tư một lát, anh nói: "Chị cả bên đó, lát nữa anh sẽ hỏi lại. Còn con gái chị ấy..." Tống Trịch nheo mắt, một tia lạnh lẽo xẹt qua đáy mắt, "Không thể để nó không gặp chúng ta được. Dù thế nào đi nữa, trên người nó cũng chảy dòng máu của Tống gia chúng ta."
Tống Kỳ nghe vậy, khóe môi khẽ cong lên, không nói gì thêm.
Tống Trịch không để ý đến thần sắc của Tống Kỳ. Hai giây sau, anh lại nói: "À phải rồi, Tiểu Nhã con bé..."
Thấy anh trai nhắc đến Tiểu Nhã, Tống Kỳ không vội vàng lấy ra một tờ kết quả xét nghiệm tủy đã chuẩn bị sẵn từ trong túi xách, ngắt lời anh: "Đây là kết quả xét nghiệm tủy Tiểu Nhã tự đến bệnh viện làm, nhưng vẫn không phù hợp."
Tống Trịch thoáng sững sờ khi nhìn thấy thứ trong tay Tống Kỳ. Anh hoàn hồn, chợt cảm thấy rất đỗi an ủi: "Ngay từ đầu anh đã không định để Tiểu Nhã làm xét nghiệm tủy này, không ngờ con bé lại tự mình chủ động đến làm... Thật là một đứa trẻ ngoan."
Tống Kỳ thấy vậy, vừa bất ngờ vừa thở phào nhẹ nhõm. Cô chỉ sợ anh trai sẽ yêu cầu Tiểu Nhã cũng phải làm.
Mặc dù bác sĩ nói sẽ không gây tổn hại đến cơ thể, nhưng ai mà biết chắc được điều gì? Dù sao cô cũng không thể để con gái mình phải chịu khổ.
"Tiểu Nhã cũng muốn thể hiện tấm lòng hiếu thảo." Tống Kỳ nói.
"Ừm." Tống Trịch gật đầu.
Đúng lúc này, cửa phòng bệnh vang lên tiếng gõ, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.
Tống Kỳ liền cất tờ kết quả xét nghiệm tủy vào lại túi xách, rồi mới đi ra cửa, vừa nói: "Chắc là Tiểu Chu về rồi. Lát nữa anh có thể hỏi kỹ cậu ấy về chuyện con gái chị cả."