Chương 854: Cái thứ gì, xứng được sao?
Nụ cười trên mặt Tiểu Chu hơi đờ đẫn, dù đã dự liệu trước rằng Tống Ninh không hề nhắc đến, nhưng thái độ của Họa Yểu lúc này lại khiến người ta cảm thấy khó chịu đến lạ.
Giọng nói quá lạnh lùng cứng rắn, ánh mắt lại đầy sắc bén, thật thô lỗ.
Nếu là người thường tình, ai mà lại như nàng?
Tiểu Chu cố nén sự khó chịu, giải thích: “Vì một số nguyên nhân, tiểu thư, người cũng chính là mẹ ngươi, đã bỏ nhà ra đi nhiều năm. Dù không trở lại nhà mẹ đẻ, nhưng ràng buộc huyết thống thì không cắt đứt được, cô dì của ngươi vẫn rất quan tâm đến ngươi và mẹ ngươi.”
Ngưng một lát, y tiếp tục dùng lời tình cảm mà nói: “Cô dì lo ngươi mới đến kinh thành chưa quen, lại biết ngươi vẫn đang huấn luyện quân sự, nên đã dặn ta đợi ngươi xong huấn luyện sẽ đến đón về họ Tống. Cô ấy thật sự rất muốn gặp ngươi...”
Họa Yểu méo miệng, nghĩ xem nàng là người không hiểu chuyện sao?
Nếu không có chuyện gì, có ai lại bỗng dưng chạy ra nhận họ?
Thật muốn gặp nàng, có khi nào lại sai người tới truyền đạt thông điệp với bộ dạng như đang ghi sẵn trên mặt “Ta coi thường ngươi” sao?
Họa Yểu lạnh lùng nhếch mép, không muốn nghe thêm những lời vô nghĩa đó, giơ tay ra ngắt lời, nói thẳng thừng không kiên nhẫn: “Ngươi không cần vòng vo, có chuyện gì cứ nói thẳng.”
Lời Tiểu Chu nghẹn lại, y cũng từng gặp đủ loại người, nhưng khi thấy Họa Yểu không chút xúc động trước những lời mình nói, liền hiểu ra rằng không thể đối xử như với người bình thường.
Tính cách như thế này, giống y hệt Tống Ninh thời trẻ.
Không ngạc nhiên khi cái nhìn đầu tiên đã chẳng ai ưa nổi.
Hít một hơi sâu, sắc mặt Tiểu Chu cũng trở nên hơi khó chịu: “Ta không rõ, khi gặp cô dì ngươi sẽ biết.”
“Ồ, vậy ta không muốn biết, cũng không muốn gặp người không quen biết, thế thôi.” Họa Yểu nói xong, kéo vali bước đi.
Tiểu Chu ngẩn người một lát, quay lại nhìn bóng lưng Họa Yểu đi rồi. Y định đuổi theo, nhưng nghĩ đến thân phận của mình, lạnh lùng cười khẩy trong lòng, bỏ ý định.
Cái thứ gì vậy?
Có xứng sao?
Y lấy điện thoại gọi cho Tống Kỳ.
Lúc này Tống Kỳ đang ở bệnh viện, vừa đến phòng làm việc của viện trưởng, hỏi về tình trạng bệnh của lão gia: “...Gì cơ, cô ta không gặp? Thái độ còn rất tệ sao?”
Tiểu Chu vẫn đứng đó, gật đầu, không thêm thắt gì, báo lại thái độ của Họa Yểu cho Tống Kỳ nghe. Nghĩ kỹ rồi nói: “Nhưng có một điểm, tiểu thư chắc chưa từng nhắc chuyện nhà họ Tống với con gái cô ta.”
Tống Kỳ đứng ngoài hành lang bệnh viện, nơi rất yên tĩnh, ít người qua lại, cười nhẹ một tiếng: “Chị cả chắc chắn không nhắc, dù sao cũng đã cắt đứt quan hệ với nhà họ Tống mà.”
Ánh mắt Tống Kỳ đăm đăm, lại hỏi tiếp: “Ngươi có nói chuyện nhà họ Tống với con gái chị ấy không?”
“Chưa...” Tiểu Chu vội trả lời.
Y hiểu được sự lo ngại của tiểu thư, sợ cô gái biết nhà họ Tống giàu có, đến lúc lại nhờ vả bám víu.
Ngưng một lát, Tiểu Chu lại hỏi: “Cô ta không muốn gặp cô, cũng không chịu đi cùng ta, giờ phải làm sao?”
Tống Kỳ nghĩ về tình trạng vừa được viện trưởng kể, ngón tay xoa xoa trên trán, nói: “Bệnh tình lão gia không thể trì hoãn nữa, nếu không được thì ta đích thân đi tìm cô ta.”
Tiểu Chu nghe vậy, nhíu mày, không tán thành: “Thân phận cô cao quý, không đến nỗi phải đích thân đi tìm.”
Nghĩ đến giờ, y nhìn Họa Yểu đã đi xa, bèn nói thêm: “Cô ta chưa đi quá xa, để ta đuổi kịp thử xem sao.”