**Chương 796: Tìm đến tận cửa**
Hoắc Diệu cầm điện thoại, nghe đến đoạn sau thì thấy nhói lòng, cô ngắt lời Lôi Kiêu: "Anh đừng nói nữa."
Là một kẻ nghèo rớt mồng tơi vừa tiêu hết tiền mừng sinh nhật, cô không xứng đáng nghe đến chuyện tiền thưởng.
Lôi Kiêu ho một tiếng, tưởng mình nói nhiều quá nên lập tức im bặt.
Mặc dù đại lão trông rất trẻ, nhưng với tài năng xuất chúng như vậy, anh ấy khó mà coi cô là một cô gái mười tám tuổi bình thường.
Vì vậy, tiền thưởng hay gì đó, đều là vật ngoài thân tầm thường.
"Vậy khi cô đến Kinh thành, tôi sẽ mời cô ăn cơm." Lôi Kiêu chuyển chủ đề.
Ngoài phòng, Tống Ninh đang gọi cô nhanh lên. Hoắc Diệu ngẩng đầu nhìn cửa phòng, buồn bã đáp lời qua điện thoại, cũng không nói thêm gì với Lôi Kiêu mà nhanh chóng kết thúc cuộc gọi.
Hôm nay là tiệc mừng, Hoắc Diệu thay một bộ quần áo khác rồi bước ra khỏi phòng.
Địa điểm tiệc là khách sạn năm sao nổi tiếng nhất thành phố. Khi Hoắc Diệu cùng cha mẹ đến khách sạn, trên cửa còn treo biểu ngữ trạng nguyên, dưới đất trải thảm đỏ, cả khách sạn cũng được trang trí rất long trọng.
Lúc này đã hơn mười giờ, khách khứa đã bắt đầu đến. Tống Ninh và Hoắc Tấn Viêm vào khách sạn liền đi chào hỏi khách, tiện thể giới thiệu con gái cho bạn bè.
Hoắc Diệu theo sau ứng phó vài câu, thấy Mẫn Úc bước vào từ cửa, cô hơi khựng lại rồi đi về phía anh: "Anh đến rồi."
"Ừm." Mẫn Úc gật đầu, trong tay anh cầm một món quà, trực tiếp đưa cho cô.
Hoắc Diệu nhướng mày: "Khách sáo vậy."
Mẫn Úc mím môi nở một nụ cười nhẹ, đứng ở cửa cũng không vào, chỉ ngẩng đầu nhìn vào bên trong rồi nói: "Hôm nay tôi có việc đột xuất, lát nữa sẽ đi ngay. Phiền cô thay tôi gửi lời xin lỗi đến chú và dì."
Cửa ra vào có người qua lại, trong đại sảnh lại liên tục có không ít khách đến, ồn ào náo nhiệt.
Hoắc Diệu nhìn Mẫn Úc một cái, sau đó đưa món quà cho người chuyên nhận quà ở bên cạnh rồi mới nói với anh: "Không sao, ra ngoài nói chuyện nhé?"
Mẫn Úc gật đầu.
Hai người nhanh chóng đi ra ngoài.
Mặt trời tháng bảy có chút gay gắt, thời tiết cũng đến lúc nóng nhất. Mẫn Úc nghiêng người, khẽ che chắn phần lớn ánh nắng cho Hoắc Diệu bên cạnh.
Cách đó không xa bên đường, một chiếc xe hơi cao cấp dừng lại, cửa sổ ghế phụ từ từ hạ xuống một nửa.
"Đại tỷ hôm nay tổ chức tiệc ở đây sao?" Người phụ nữ ngồi ở ghế phụ, trên mặt đeo kính râm không nhìn rõ dung mạo, nhìn về phía cửa khách sạn hỏi.
"Vâng, tôi đã hỏi rõ rồi. Con gái của cô ấy đỗ trạng nguyên kỳ thi đại học, cho nên hôm nay mời rất nhiều bạn bè đến ăn cơm." Quản sự ngồi trong ghế lái cung kính trả lời.
Người phụ nữ đẩy đẩy kính râm, môi đỏ tươi khẽ mím lại, có chút bất ngờ: "Trạng nguyên kỳ thi đại học?"
"Vâng, nhưng là trạng nguyên khối Khoa học xã hội. Nghe nói cô ấy từ nhỏ bị bế nhầm, được nuôi ở nông thôn, năm ngoái mới về." Quản sự nói nhỏ.
Người phụ nữ nghe vậy, thần sắc rõ ràng nhạt đi không ít. Ánh mắt cô ta rơi xuống ngoài cửa sổ xe, ngón tay sơn móng khẽ gõ nhẹ, nói: "Anh vào nói với đại tỷ một tiếng, nói tôi đang đợi cô ấy ở bên ngoài."
"Được." Quản sự gật đầu, tháo dây an toàn, nhanh chóng xuống xe, không nhanh không chậm đi về phía khách sạn.
***
Về phía này.
Mẫn Úc nói chuyện với Hoắc Diệu vài câu, nghĩ nghĩ rồi giải thích thêm một câu: "Tôi về Kinh thành một chuyến. Những dược liệu cô cần tôi đã nhờ Trác Vân chuẩn bị rồi, mấy ngày nữa cô chú ý nhận chuyển phát nhanh nhé."
Hoắc Diệu nhướng mày: "Được."