Hoắc Dao liên tục uống mấy tách trà mới có thể tiêu hóa được câu nói "nhà hàng này là tài sản của Hoắc gia chúng ta".
"Vậy là, nhà mình, giàu sụ luôn hả?"
Hoắc Đình Duệ nhìn cô em gái với vẻ mặt không thể tin nổi, mãi sau mới nhận ra có lẽ bố mẹ vẫn chưa kể cho cô bé nghe về tình hình gia đình.
Anh ho khan một tiếng rồi nói: "Cũng... tàm tạm giàu thôi."
Kịch bản gia đình nghèo liên tục sụp đổ, Hoắc Dao với tâm trạng khá phức tạp hỏi: "Tàm tạm giàu là tàm tạm thế nào?"
"Cái này anh cũng không rõ lắm, chắc là nhỉnh hơn mấy công ty niêm yết bình thường một chút?" Khi Hoắc Đình Duệ nói câu này, anh không hề có ý giấu giếm, mà là thực sự không biết.
Công ty của anh đã đủ bận rộn cả ngày rồi, tài sản gia đình anh càng không có tâm trí để ý.
Hoắc Dao liếc anh một cái đầy vẻ chê bai, câu trả lời này chẳng khác nào không trả lời.
Hoắc Đình Duệ xoa xoa sống mũi, rồi cúi đầu cầm tách trà lên uống. Nhưng rất nhanh, anh lấy điện thoại từ túi ra và gửi một tin nhắn WeChat.
"Bố, rốt cuộc nhà mình giàu đến mức nào ạ?"
Ở đầu dây bên kia, Hoắc bố nhận được tin nhắn này của con trai thứ thì thấy lạ, liền gửi lại một dấu hỏi.
Hoắc Đình Duệ suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Em gái đang hỏi ạ."
Hoắc bố cầm điện thoại, tuy không biết sao con gái lại đột nhiên hỏi chuyện này, nhưng lời nói dối đã lỡ nói ra trước đó không thể để lộ, thế là ông trả lời: "Con cứ nói với nó là nhà mình không có tiền là được."
Hoắc Đình Duệ đẩy gọng kính trên sống mũi, rồi gõ chữ trả lời: "...Tại sao lại phải nói như vậy ạ?"
Hoắc bố: "Vì trước đây chúng ta đã nói với nó là nhà mình không khá giả."
Khóe môi Hoắc Đình Duệ giật giật, vừa soạn xong câu "Em gái đã biết chuyện nhà mình có tiền rồi ạ" chưa kịp nhấn gửi, thì thấy tin nhắn của bố lại gửi đến.
Hoắc bố: "Con tốt nhất đừng nhắc đến chuyện nhà mình có tiền trước mặt em gái, nếu không con chết chắc đấy."
Sát khí truyền đến qua màn hình khiến đầu ngón tay Hoắc Đình Duệ run lên, sợ đến mức anh vội vàng xóa tin nhắn đã soạn trong khung chat.
May mà chưa gửi đi, nếu không có lẽ đã xảy ra chuyện lớn.
Sau đó, Hoắc Đình Duệ lại soạn lại một tin khác và gửi đi: "Bố còn không rõ nhân phẩm của con sao? Dù em gái có biết chuyện nhà mình có tiền, thì chắc chắn cũng không phải từ miệng con mà ra đâu, bố cứ yên tâm nhé! [mặt cười.jpg]"
Hoắc bố: "Ừm, biết rồi là được."
Hoắc Đình Duệ: "Biết rất rõ ạ."
Rất nhanh, Hoắc Đình Duệ cất điện thoại đi, rồi ngẩng đầu nhìn cô em gái đối diện, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: "Em gái à, nếu anh nói với em rằng, thực ra những lời anh vừa nói về việc nhà mình có tiền, hay nhà hàng này là tài sản của Hoắc gia, tất cả đều là anh chém gió, em sẽ tin chứ!"
Hoắc Dao: "..."
"Ừm, anh hai tin là em sẽ tin." Hoắc Đình Duệ tự mình nói thêm một câu khẳng định.
Không biết là anh đang tự trấn an mình, hay đang tẩy não em gái mình nữa, tóm lại, anh đã quyết định trong lòng là sẽ dọn về nhà riêng ở một thời gian rồi tính.
Hoắc Dao: "..."
Anh hai cô bị đa nhân cách nghiêm trọng rồi sao?
Chẳng mấy chốc, quản lý nhà hàng đích thân mang các món ăn mà hai người đã gọi lên, phục vụ chu đáo, bày biện món ăn lên bàn, chia phần xong xuôi, rồi mới lưu luyến rời đi.
Hoắc Đình Duệ nhìn dáng vẻ của quản lý nhà hàng, không khỏi xoa xoa thái dương. Nếu không phải vì những hành động này, anh đâu đến nỗi lỡ lời, rồi sắp thành kẻ vô gia cư thế này chứ?
(-_-)
Đề xuất Cổ Đại: Trường An Chờ Ta Chọn Chồng