Chương 414: Ngoại công? Lão già ăn vạ?
Thu lại ánh mắt, Hơ Hạo xỏ dép rồi tiến vào trong phòng khách.
Lúc này trên sofa phòng khách ngồi ba người, khi Hơ Hạo bước đến chỉ nhìn thấy cha mẹ ruột, người còn lại quay lưng về phía nàng, dựa vào lưng sofa nên chỉ thấy một cái đầu.
“Ba, mẹ, ta về rồi.” Hơ Hạo giọng khá ngoan ngoãn gọi một tiếng, cũng không tò mò nhìn gương mặt vị khách đến.
Nàng đặt ba lô lên tủ bên cạnh, rồi đi thẳng đến máy nước lọc, rót nước uống một ngụm. Vừa mới uống, liền nghe giọng mẹ ruột vang lên:
“Hạo Hạo, con sao không đến chào ngoại công chút đi?”
Nghe thấy ba chữ “ngoại công”, Hơ Hạo vừa uống nước suýt nghẹn, may mà không bị sặc.
“Khụ khụ khụ…” Hơ Hạo ho sù sụ mặt đỏ bừng, khó khăn mới lấy lại bình tĩnh, đặt ly nước lên máy rồi đi về phía phòng khách.
Ngoại công, chắc là ông ngoại của mẹ nàng rồi.
Lúc đầu nàng không phản ứng kịp, còn tưởng ngoại công này là bên nhà ngoại bà nội, dẫu sao ngoại ấy đã mất từ lâu rồi.
Hơ Hạo suy nghĩ trong đầu, khi tiến gần hơn, nhìn rõ ‘ngoại công’ đang ngồi trên sofa, mắt nàng bỗng trợn to, đứng chết trân tại chỗ.
Chết tiệt, lão già ăn vạ này!
Ông lão ban đầu đang đối diện Tống Ninh và Hơ Tấn Viêm, khi Hơ Hạo đến gần, ông lão chậm rãi quay đầu lại, thấy tiểu cô nương vẻ mặt kinh ngạc như bị hoảng sợ, mép môi khẽ nhếch lên, tâm trạng rất vui, chủ động gọi:
“Cô cháu ngoan, lâu rồi không gặp, ngoại công cực kì nhớ cháu đó.”
Nhớ cái gì chứ!
Hơ Hạo vốn luôn lịch sự, suýt nữa đã lớn tiếng chửi thề.
Ông lão thấy nàng hờn dỗi như sắp bùng cháy liền quay qua cười mỉm với Tống Ninh và Hơ Tấn Viêm nói:
“Nhìn đứa trẻ này kìa, thấy ta vui đến không nói được lời nào luôn.”
Hơ Hạo: “???”
“Ha ha, đúng rồi, cũng lâu không gặp mà.” Cha Hơ không nghi ngờ, nhìn dáng vẻ kinh ngạc của con gái, trông như vui đến phát điên.
“Ừ, cực kì nhớ.” Ông lão đột nhiên nghẹn ngào, nói rồi cúi đầu, tay run rẩy lau mắt.
Bên cạnh, Hơ Hạo trợn mắt kinh ngạc không tin, đây là lão diễn viên giả tạo gì thế?
Vừa nãy còn cười tươi, giây sau đã khóc rồi à?
Tống Ninh vội cầm lấy hộp giấy bên cạnh đưa qua:
“Ai, chú đừng xúc động, cả đã đến rồi, cứ yên tâm ở lại đây, muốn ở bao lâu thì ở, để Hạo Hạo phụng dưỡng nhiều hơn.”
Nghe mẹ gọi như thế, Hơ Hạo cau mày.
“Chú là cái gì?”
Không phải ông ngoại ruột của mẹ nàng sao?
Ông lão vẫn cúi gằm, rút một chiếc khăn giấy phủ lên mặt, thì thầm hỏi:
“Thật vậy chứ? Ta thật sự có thể ở đây sao?”
“Sao lại không? Ông muốn ở đây, chúng ta còn vui hơn,” Tống Ninh vội nói.
Ông lão lau góc mắt dừng tay lại, rồi cẩn thận quay đầu nhìn về phía Hơ Hạo:
“Nhưng ta sợ Hạo Hạo sẽ khinh thường lão già như ta.”
Hơ Hạo: “…”
“Không có đâu, Hạo Hạo ngoan lắm, cháu nhất định còn vui hơn chúng ta khi ông ở lại,” Tống Ninh cười nói.
Ông lão nghe vậy, mép môi giật giật, tiểu cô nương đó còn gọi ngoan sao?
Thì ai là người đe dọa sẽ đánh cụ già tối qua trong điện thoại hả?
Đề xuất Điền Văn: Biên Quan Tiểu Y Nương Làm Ruộng Hằng Ngày