Chương 353: Ta thấy ngươi đúng là đáng đòn rồi
Hồ Đình Duệ không để ý đến sự thắc mắc của em gái, hắn bước ra cửa lớn, nhìn qua nhìn lại, chỗ nào thấy có chiếc xe kiệu màu đen đâu.
Hồ Diệu ngơ ngác sờ lên mũi, quay đầu nhìn Hồ Đình Duệ, hỏi: “Hai ca, xe gì, người lạ lùng kia là sao?”
“Ta vừa mới nhìn thấy đấy!” Hồ Đình Duệ hừ một tiếng rồi quay lại.
“Ngươi thấy được gì?” Hồ Diệu ngừng một chút, nhớ lại chuyện vừa rồi, liền hiểu ra, “Ngươi nói là chiếc xe đưa ta về hả?”
Hồ Đình Duệ gật đầu: “Đúng, còn có một thanh niên nữa!” Đây mới là điểm mấu chốt.
Nghĩ một hồi, hắn lại nói thêm: “Chiếc xe ít nhất cũng đậu ngoài cửa nhà ta đến mười phút.”
Thôi, không cần suy nghĩ cũng biết ca hai của cô nàng hiểu lầm cái gì rồi.
Hồ Diệu giang rộng hai tay, ánh mắt thẳng thắn: “Nếu ta nói đó chỉ là một người bạn, ngươi có tin không?”
“Em gái ta nói ta đương nhiên tin.” Nhưng người ngoài thì hắn không tin.
Dù sao em gái xinh đẹp, dễ thương, trong sáng như vậy, lỡ bị mấy gã tâm địa không tốt lừa gạt thì sao?
Hồ Diệu gật đầu: “Vậy thì tốt rồi, đi thôi, về nhà.”
Nói xong, nàng bước thẳng vào trong.
Hồ Đình Duệ thấy thế còn ngẩn người: không phải vậy là xong sao? Không giải thích gì nữa à?
Hắn liếc ra ngoài một lần nữa, rồi cũng đành đóng cửa, theo vào trong.
Vào trong nhà,
“Diệu Diệu đã trở về.” Hồ phụ thân thấy con gái về, lại không nghĩ nhiều như với con trai mình.
“Ba sao ba chưa nghỉ ngơi?” Hồ Diệu rót một ly nước.
“Đợi con về ta mới đi ngủ.” Hồ phụ thân ngáp một cái nói, “Ta đi ngủ đây, hai đứa đi ngủ sớm nhé.”
Hồ phụ thân đi vài bước, bất ngờ quay đầu nhìn Hồ Đình Duệ, thằng nhỏ sao mặt cứ cau có vậy?
Lắc đầu rồi lên lầu.
Hồ Diệu uống một ngụm nước, từ khi vào nhà đã cảm nhận được ánh mắt như đuổi theo của ca hai.
Đặt ly nước xuống, nàng vô lực nhấn nhấn huyệt mày, nói: “Hai ca, ngươi làm vậy chỉ tổ tổn thương tình cảm anh em ta thôi.”
Hồ Đình Duệ nghe vậy liền đáp: “Có một cách không làm tổn thương tình cảm chúng ta đấy.”
Hồ Diệu liếc hắn một cái, không nói lời nào.
Ta thấy ngươi đúng là đáng đòn rồi.
Không hiểu sao, Hồ Đình Duệ cảm nhận được lời này qua ánh mắt của em gái.
Hắng giọng, hắn bước lại nói: “Từ nay trở đi, ngươi phải về nhà trước tám giờ.”
“Nữ nhi một mình ngoài kia rất không an toàn, sau này đi đâu, khi về có thể gọi điện cho ca, ca sẽ đến đón.” Hắn tiếp tục.
Hồ Diệu im lặng nhìn hắn.
Bị em gái nhìn như thế, tâm trạng vốn tự tin của Hồ Đình Duệ bất chợt trở nên yếu thế: “Dù sao cũng không được đi nhờ xe với người lạ.”
Hồ Diệu lắc đầu: “Hai ca, ta về phòng đây.”
Không muốn giải thích gì, cũng hoàn toàn không muốn nghe điều gì hắn nói tiếp nữa.
Nói xong, nàng quay người đi lên tầng hai.
Hồ Đình Duệ thấy thế liền theo sau: “Em gái, ta nói cho em biết, xã hội bây giờ lừa đảo nhiều lắm, em còn trẻ, đừng để lời hoa mỹ của người ta mê hoặc.”
Bước đi nhanh hơn, Hồ Diệu im lặng “…”
“Còn nữa, ca rất lâu rồi muốn nói với em, mấy thằng nam sinh nhà trường đó, phải tránh xa, chúng không đứa nào là tốt…”
Hồ Đình Duệ lẩm bẩm mãi theo đến cửa phòng của Hồ Diệu, cho đến khi cánh cửa đóng sập, tiếng nói mới dứt hẳn.
Hồ Đình Duệ thở dài:
Làm anh dễ dàng gì đâu?
Đề xuất Xuyên Không: Khởi Đầu Với Một Chiếc Xe Đẩy, Phát Triển Hoàn Toàn Dựa Vào BUG