Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 304: Mấn Úc: Ta lại thua một hộp dược phẩm sao?

Chương 304: Mẫn Ức - Ta lại chịu thua một hộp thuốc sao?

Trước mặt, Trạc Vân lại ngẩn người một chút, dù tay suýt bị nắp hộp kẹp vào, nhưng y chẳng mấy để tâm.

Lão Phó không muốn chỉ mình mình bị tổn thương, liền hừ một tiếng: “Ngươi có biết viên thuốc của Tiểu Hoá này giá trị bao nhiêu không?”

Trạc Vân lắc đầu, trực giác bảo rằng rất đắt.

“Loại thuốc này đặt trong Hiệp hội Dược Sư, cấp bậc ít nhất là S+ trở lên, ngươi tự tính đi.” Lão Phó vuốt râu nói.

Thuốc cấp S+ trong Hiệp hội Dược sư vô cùng hiếm, khó chế tạo là một chuyện, công hiệu đặc biệt với thân thể mới là lý do nó quý giá vô cùng.

Chẳng hạn một người bị chứng tuyệt bệnh, gần như sắp chết mà uống thuốc đặc trị cấp S+, không dám chắc chữa khỏi nhưng ít nhất có thể kéo dài thêm vài chục năm thọ mạng. Ngươi nói loại thuốc này có lợi hại chăng?

Hơn nữa, công dụng của thuốc cấp S+ chẳng chỉ dùng để chữa bệnh mà thôi.

Trạc Vân mặt đã không thể dùng ngạc nhiên để diễn tả, hoàn toàn là trận sóng dữ nổi lên trong lòng. Hắn từng thấy thuốc cấp S+ được đấu giá trên chợ đen, giá khởi điểm cũng lên đến năm triệu, mà chỉ có một viên!

Hạ mắt nhìn chiếc hộp thuốc ôm trong lòng, lời của lão Phó không thể sai, nên... Trạc Vân đột nhiên cảm thấy chân tay mềm nhũn, quay sang nhìn Dương Dực bên cạnh: “Dương, Dương ca, mau giúp ta một tay, tối qua ta không ăn cơm, giờ sao lại yếu thế này?”

Dương Dực tay cũng đang run run, chứng tỏ anh ta bị sốc không kém Trạc Vân.

Lão Phó thỏa mãn nhìn bộ dạng kinh hãi của hai người, cú sốc nhận được từ Hạ Diêu ban nãy bỗng chốc tan biến.

Quả nhiên, xem người khác bị kích động mới sướng cho lão.

Bên cạnh, Hạ Diêu lặng lẽ liếc lão Phó, nàng nhận ra càng già lão này càng láu cá.

*

Trạc Vân lái xe đưa Hạ Diêu về nhà họ Hạ, rồi lại lái xe trở về biệt thự chủ mình.

Khi Trạc Vân và Dương Dực xuất hiện trước mặt Mẫn Ức, sắc mặt ai cũng nặng nề trầm tư, bước đi nhẹ bẫng như phiêu.

Mẫn Ức hôm nay đã không còn tái nhợt, hắn khẽ nhướng mày nhìn hai người: “Hai người...”

Trạc Vân đẩy nhẹ Dương Dực bên cạnh: “Nhanh lấy thuốc ra đi.”

Lo sợ tay mềm không cầm chắc thuốc, y giao nhiệm vụ vinh quang này cho Dương Dực.

Dương Dực nhìn Trạc Vân, như vừa tỉnh hẳn, sau đó hơi thả tay ra, cẩn thận đặt hộp thuốc bọc trong áo khoác lên bàn trà.

Mẫn Ức liếc hai người một cái, ung dung với tay lấy hộp thuốc, động tác rất thoải mái.

Đúng lúc đó, vừa chạm vào hộp thuốc, Trạc Vân và Dương Dực vội nhắc nhở:

“Ừ ư, anh ơi cẩn thận nhẹ tay.”

“Thuốc cực kì quý giá!”

Mẫn Ức: “...”

Chẳng lẽ... hắn ta lại thua một hộp thuốc sao??? Hai người này có mớ bìm bịp gì vậy?

Trạc Vân lục mũi, khẽ nói nhỏ: “Lão Phó nói rồi, tiểu cô nương Hạ đã luyện được loại thuốc cấp S+.”

Mẫn Ức vừa cầm hộp thuốc lại dừng tay, đứa nhỏ này thật sự luyện được thuốc S+ sao?

Bên trong tuy rất ngạc nhiên, song trên mặt hắn vẫn giữ phong thái ôn hòa tao nhã, rồi mở hộp thuốc ra.

Nhìn bên trong có khoảng mười hai mươi viên thuốc S+, Mẫn Ức: “...”

Một phút sau, hắn thản nhiên đậy hộp thuốc lại, đặt lên bàn trà: “Tiểu cô nương Hạ có nói cách sử dụng thuốc không?”

Giọng nói rất bình tĩnh.

“Ồ, nàng chỉ nói thuốc này có từng ấy viên, giao cho ngài dùng từ từ thôi.” Trạc Vân lễ phép đáp.

Từng ấy viên thôi sao???

Mẫn Ức: “...”

Ha ha.

Đề xuất Cổ Đại: Ái Thục Nhân
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện