**Chương 1134: Thật là trùng hợp**
Bệnh viện thường là nơi đông người nhất, dù lúc này đã hơn năm giờ chiều, lượng người ra vào vẫn không ít.
Tiểu Chu nhìn đồng hồ, "Sao người vẫn chưa đến?"
"Không cần vội, thần y có tài, việc để người khác chờ đợi cũng là lẽ thường tình." Tống Kỳ thản nhiên nói, không hề có chút sốt ruột nào.
Bà ta xách chiếc túi hàng hiệu, gương mặt trang điểm tinh xảo, khí chất phu nhân quyền quý toát ra mạnh mẽ. Ánh mắt bà ta dõi ra cổng lớn, dường như muốn quan sát xem ai trong số những người ra vào sẽ là vị thần y.
Tiểu Chu gật đầu, anh ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài một lần nữa. Không lâu sau, khi nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, anh ta hơi sững lại, rồi hoàn hồn, vội vàng nói nhỏ với Tống Kỳ: "Phu nhân, là cô gái đó."
Tống Kỳ không hiểu rõ lắm, nghi hoặc nhìn anh ta, rồi lại nhìn theo ánh mắt anh ta, "Ai?"
"Chính là biểu tiểu thư." Tiểu Chu nhanh chóng giải thích.
Tống Kỳ nheo mắt, nhìn cô gái đang đi từ xa đến gần.
Thân hình mảnh mai, cao ráo, khí chất thanh lãnh cao quý dường như trời sinh, gương mặt đặc biệt xinh đẹp, gần như có năm sáu phần giống với dung nhan của người chị cả Tống Ninh trong ký ức bà ta.
Đây là lần đầu tiên Tống Kỳ nhìn thấy Hoắc Yểu trực diện, hoàn toàn khác với những gì bà ta tưởng tượng.
Cô không hề có vẻ quê mùa như một đứa trẻ lớn lên ở nông thôn, mà giống như một tiểu thư được nuông chiều trong gia đình hào môn.
"Mấy lần hẹn biểu tiểu thư ra ngoài, cô ấy đều tránh mặt không gặp, không ngờ hôm nay lại gặp ở bệnh viện, đúng là trùng hợp quá." Tiểu Chu bên cạnh khẽ nói.
Lời nói của anh ta kéo Tống Kỳ trở về với dòng suy nghĩ. Nghĩ đến chuyện mấy hôm trước hẹn cô gái này ra ngoài nhưng cuối cùng lại bị cho leo cây, đáy mắt bà ta xẹt qua một tia lạnh lẽo.
Hai hôm nay vì bệnh tình của lão gia mà bà ta không để ý đến cô ta, giờ lại tự động đưa mình đến tận cửa... Tống Kỳ liếc nhìn Tiểu Chu, ra lệnh: "Anh đi chặn cô ta lại."
Tiểu Chu đoán được Tống Kỳ sẽ nói vậy, gật đầu đáp lời, rồi bước về phía Hoắc Yểu.
Dù sao thì thần y vẫn chưa đến, tranh thủ giải quyết chút chuyện cũng không sao.
Tống Kỳ đứng yên tại chỗ, ánh mắt cũng lạnh băng.
*
Hoắc Yểu nhìn Tiểu Chu đang chặn đường mình, bước chân dừng lại. Nhờ trí nhớ tốt, cô nhớ ra người này chính là người đã đến tìm cô ở trường học hai tháng trước.
Người nhà họ Tống.
Cô nhướng mày.
"Biểu tiểu thư, thật là trùng hợp, phu nhân của chúng tôi, tức là dì của cô, muốn nói chuyện với cô một chút." Tiểu Chu chỉ vào Tống Kỳ cách đó không xa. Lời nói của anh ta tuy có vẻ khách sáo, nhưng thái độ không cho phép từ chối lại rất cứng rắn.
Hoắc Yểu khẽ nhếch môi nở nụ cười đầy vẻ trêu ngươi. Mãi một lúc lâu, khi Tiểu Chu tưởng rằng cô sẽ không đồng ý, cô mới cất tiếng: "Được thôi."
Tiểu Chu tuy nghi hoặc vì sao lần này cô lại đồng ý dứt khoát như vậy, nhưng nghĩ có lẽ đối phương đã biết điều, liền nghiêng người, mời cô đi trước: "Mời."
Hoắc Yểu "ừm" một tiếng, không hề phản kháng, thong thả bước đến trước mặt Tống Kỳ.
Tống Kỳ nhìn Hoắc Yểu, thấy cô không hề lên tiếng chào mình, trong mắt cũng không có sự tôn kính của một người nhỏ tuổi khi gặp trưởng bối, liền lắc đầu: "Quả nhiên là không có gia giáo, nhìn thấy trưởng bối mà cũng không biết chào một tiếng."
Hoắc Yểu nhướng mày, đôi mắt đào hoa lướt nhìn Tống Kỳ từ trên xuống dưới một lượt, giọng nói rất nhẹ: "Xin hỏi bà là ai?"
Sắc mặt Tống Kỳ chợt sa sầm.
Tiểu Chu bên cạnh đã sớm chứng kiến những hành động vô lễ của Hoắc Yểu. Anh ta giữ ý tốt, khẽ nói: "Biểu tiểu thư sao cô lại có thể nói chuyện như vậy? Mau xin lỗi dì đi, nếu không sẽ chẳng có lợi gì cho cô đâu."
Đề xuất Cổ Đại: Gả Cho Đại Hoàng Tử, Thanh Mai Trúc Mã Từng Công Khai Từ Hôn Hối Hận Đến Phát Điên