Chương 1016: Tất cả đều được gọi đến đối chất!
Đại Hiệp xoa nhẹ đầu mũi, tuy tò mò nhưng cũng biết không thể hỏi nhiều.
Chẳng bao lâu sau, y rời khỏi văn phòng.
Một giờ sau.
Giáo sư Triệu đến khoa.
Ông ta vừa trò chuyện vài câu với Lưu Kiền, liền nói: “Ta trước đây có xem qua luận văn của học trò Tề Huy, bài đầu tiên chủ yếu là về kỹ thuật gen, không có điểm gì nổi bật. Sau đó Tề Huy lại mang bài thứ hai đến tìm ta, nói là đã chỉnh sửa lại, chính là giá trị giải mã mã di truyền mà ngươi mới đề cập, luận điểm cùng công thức phân tách đều trưởng thành hơn.”
Giáo sư Triệu dừng lời, đặt cốc nước lên bàn trà, nói tiếp: “Vậy ra bài luận thứ hai này là ý tưởng của tiểu Hác sao?”
Ông lúc đó còn đang nghĩ, làm sao trong thời gian ngắn như vậy mà có thể đưa ra quan điểm khác hẳn bài đầu tiên, thậm chí viết còn chín muồi hơn, loại học trò này thật sự có thiên phú cực mạnh.
Dù sao luận văn nghiên cứu không giống những bài luận thông thường khác, chỉ tìm tư liệu và thí nghiệm chứng minh cũng cần rất nhiều thời gian.
Nếu là ăn cắp ý tưởng sẵn có của người khác thì còn dễ giải thích hơn.
Lưu Kiền không ngờ giáo sư Triệu đã xem qua luận văn của Giang Minh Nguyệt, nếu đúng vậy thì càng chứng tỏ Giang Minh Nguyệt sau này đã ăn cắp ý tưởng của Hác Diêu.
Lưu Kiền thu liễm thần sắc, gật đầu nói: “Trước đây ta có nói qua với thầy, tiểu Hác vài phút đã làm xong bản đồ 3D mô phỏng, nếu ta đoán không sai thì luận văn của Giang Minh Nguyệt chính là dựa trên phép toán của tiểu Hác.”
Nhìn phương pháp tính toán của người khác mà viết thành luận văn, với người vốn đã có nền tảng thì không phải chuyện khó.
“Thực ra luận văn của Giang Minh Nguyệt viết dựa trên phép toán của Hác Diêu thì cũng không thể gọi là ăn cắp, nhưng mang đi dùng mà không xin phép, vẫn ảnh hưởng không tốt. Nếu tương lai học sinh nào cũng làm chuyện vô đạo đức như vậy, chẳng phải sẽ loạn hết lên sao?”
Giáo sư Triệu dùng ngón tay gõ nhẹ lên đầu gối, thần sắc mặc dù không giận dữ nhưng đầy uy nghi, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Ngươi gọi tất cả mọi người đến đây đi.”
“Vâng.” Lưu Kiền đồng ý, rồi nhanh chóng bước ra khỏi văn phòng.
*
Khi Giang Minh Nguyệt nhận được thông báo, nàng vẫn còn ở trong phòng thí nghiệm.
Có một học sinh trong khoa đến tìm nàng.
Nghe nói gọi nàng ngay lập tức đến văn phòng, trong lòng nàng khó tránh khỏi lo lắng.
Giờ này gọi nàng đi văn phòng, ngoài việc luận văn chắc chắn không còn chuyện khác.
Mấy người đồng đội trong nhóm có tâm trạng không khác nàng là mấy, ánh mắt đều phức tạp nhìn nàng. Thực ra lúc đầu mọi người cũng do dự vì dùng ý tưởng của Hác Diêu không phải hay, nhưng cuối cùng đều không cưỡng nổi sự dụ dỗ của danh tiếng.
“Minh Nguyệt, không ngờ họ vẫn báo sự tình cho thầy, thế này thật phiền rồi.”
“Chỉ là mượn ý tưởng một chút thôi, công ty Hác Diêu lại không đăng ký bằng sáng chế, sao phải bắt bẻ mãi vậy?”
“Đúng đó, chưa thấy ai cứng rắn vô lối như vậy.”
Mấy người quây quanh Giang Minh Nguyệt, nét mặt đầy âu lo.
Giang Minh Nguyệt không đáp lời đồng đội, ngồi yên trên ghế tận năm phút, sắc mặt mới phần nào lấy lại bình thường. Sau đó nàng bước tới máy tính, tìm lại dữ liệu và tệp tin đã lưu trước đó, chọn xóa vĩnh viễn.
Xong việc, nàng ngẩng đầu nhìn mấy người đồng đội: “Ý tưởng này chỉ có thể thuộc về chúng ta.”
Người trong nhóm nghe vậy, hiểu ý nàng muốn nói gì.
“Nhưng thầy Lưu lúc đó cũng có mặt, dù có xóa dữ liệu thì thầy cũng đã chứng kiến rồi.” Một học sinh nói.
Đề xuất Hiện Đại: Ngũ Gia! Phu Nhân Có Vô Số Thân Phận Trong Giới Hắc Bạch