Chương 174: Người Biến Mất

Sáng sớm, núi rừng như được thiên nhiên khoác lên một lớp màn mỏng nhẹ nhàng.Lớp sương mù bảng lảng tràn ngập trong từng tấc không gian, từng sợi từng sợi, như mộng như ảo.Trong không khí phảng phất hương thơm mộc mạc của bùn đất và hơi thở thanh khiết của cỏ cây, đó là một mùi vị thuần khiết chưa qua gọt giũa.Mỗi lần hít thở, đều như có thể cảm nhận được mạch đập của đại đất...
BÌNH LUẬN