...nương mỗi ngày dùng để ngâm đầu gối đã bỏ thêm Huyền Âm Tán..."
"Huyền Âm Tán được chế từ những thứ cực âm như hoàng cầm, xuyên tâm liên, tử hoa địa đinh, nương nương ngâm lâu ngày hàn khí xâm nhập cơ thể, dù có là đại la thần tiên cũng khó lòng cứu vãn..."
Trong đầu Lục Chấp đứt quãng hiện lên dáng vẻ của Mẫu hậu lúc ra đi, hai đầu gối lở loét, đau đớn cả ngày, người cũng theo đó mà gầy sọp đi.
Đôi bàn tay suốt ngày ôm hắn và A tỷ khôn lớn kia, dần dần chỉ còn lại một lớp da trắng bệch.
Mà hắn cũng vì lúc đó theo Phụ hoàng điểm binh ở doanh trại ngoại ô phía Tây, đã bỏ lỡ việc nhìn mặt Mẫu hậu lần cuối.
Chuyện hối tiếc sâu nhất nơi đáy lòng trào lên lông mày, nghĩ đến liền thấy đau đớn khôn nguôi.
Lục Chấp lảo đảo đứng dậy, bàng hoàng đẩy cửa ra.
Tiêu Thoa nằm bò trên đất, trơ mắt nhìn đôi ủng dài quý khí bức người kia đi ngang qua bên cạnh mình, nhưng lại không dám giơ tay ngăn cản nữa.
Vừa rồi có một khoảnh khắc nàng ta không hề nghi ngờ rằng, nếu nàng ta không mở miệng thì Thái tử nhất định sẽ bóp chết nàng ta.
Sau khi Lục Chấp đi ra, thoáng thấy sau cửa sổ Tây sương phòng vẫn còn sáng đèn, bước chân vô thức đi về phía đó.
Lăng Tiêu đi theo phía sau, vốn định hỏi xem có muốn tới chỗ Tiểu phu nhân nghỉ ngơi không, nhưng thấy sắc mặt Điện hạ không tốt nên không dám nói nhiều.
Lục Chấp đứng dưới hành lang, ánh sáng vàng ấm áp rơi trên thân hình cao lớn, gió thổi tung một góc vạt áo, hắn không hề hay biết, chỉ dán mắt vào bên cửa sổ.
Không biết đang nghĩ gì.
Rất lâu, rất lâu.
Lăng Tiêu đột nhiên cảm thấy Điện hạ như vậy thật cô độc, sắp vỡ vụn ra rồi.
Ngày hôm sau, Thẩm Linh Thư ngủ đến lúc mặt trời lên cao mới tỉnh.
Đêm qua trò chuyện với Thải Y quá muộn, nghĩ đến cuộc sống sau này không khỏi có chút vui sướng kích động, quên mất giờ giấc.
Nàng thức dậy, tiện tay móc rèm lên móc bạc, tĩnh lặng đợi Thải Y tới hầu hạ rửa mặt.
Đợi nửa ngày, bóng dáng nơi cửa lay động, Tiêu Thoa mặt mang ý cười, bưng khay rửa mặt đi vào.
Đi tới trước mặt, lúc Tiêu Thoa khom người đặt đồ xuống đã kéo kéo cổ áo, trên làn da trắng nõn lộ ra những vết cào tím tái.
Động tác của nàng ta lớn, Thẩm Linh Thư tự nhiên cũng liếc thấy, đôi mắt đẹp nheo lại.
Không đợi nàng mở miệng, Tiêu Thoa giống như bị nhìn thấy, ngượng ngùng né tránh che đậy một chút, giọng điệu thẹn thùng: "Ái chà, Thẩm tỷ tỷ đừng nhìn, Điện hạ đêm qua có chút hung dữ, da thịt Thoa nhi lại mỏng manh, xấu hổ chết đi được!"
Lời vừa dứt, Lục Chấp liền từ bên ngoài đi vào.
Tiêu Thoa quay người hành lễ, sau đó chỉnh lại cổ áo bị làm nhăn, nhưng vẫn thấp thoáng thấy được những vết xanh tím loang lổ.
Nàng ta thẹn thùng cúi đầu, giọng điệu vui vẻ: "Điện hạ tới rồi, vậy Thoa nhi xin cáo lui trước."
Lục Chấp nhìn về phía bên giường, cô nương nhỏ không chút phấn son, mái tóc xanh mềm mại ngoan ngoãn vén sau tai, đang ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng Tiêu Thoa thất thần.
Lòng hắn khẽ thắt lại, Tiêu Thoa vừa rồi làm động tác nhỏ gì hắn đều biết rõ. Hắn có thể nhìn thấy, Thẩm Linh Thư nhất định cũng đã nhìn thấy.
Lục Chấp vô thức sải bước tiến lên, đôi mày mắt trấn định có chút hoảng loạn: "Niểu Niểu, không phải như nàng thấy đâu..."
Tiểu thuyết Bán Hạ, niềm vui rất nhiều
Đề xuất Xuyên Không: Ác Nữ Chẳng Màng Thanh Danh, Sa Vào Chốn Tình Trường Khốc Liệt Cùng Năm Phu Quân Thú Nhân