……”
..."
Đồng tử Tiêu Uy đột nhiên trợn to vài phần, đứng khựng lại.
Hai người vừa đi đến cuối hành lang, liền nhìn thấy một cảnh tượng kinh diễm trong hậu hoa viên.
Dưới cây ngô đồng, nữ tử đang cúi xuống viết lách mặt hoa da phấn, làn da trắng nõn, vóc dáng thon thả mảnh mai, chỉ cần một bóng lưng đã khiến lòng Tiêu Uy khô nóng khó nhịn, mê hồn vô cùng.
Bất chợt gió nổi lên, thổi rơi vài tờ tuyên chỉ, Thẩm Linh Thư nhíu mày cúi người xuống nhặt.
Ánh nắng rơi trên vóc dáng uyển chuyển thướt tha của nàng, khi gót sen khẽ di chuyển, phần mông nhô lên khiến lớp vải bị kéo căng ôm sát lấy đường cong khiêu gợi, căng mọng, dường như khoảnh khắc sau liền muốn bắn ra ngoài vậy.
Tiêu Uy nuốt nước miếng mấy cái, một luồng dục hỏa khó tả bốc lên từ dưới lên trên.
Tà niệm trỗi dậy, hắn thậm chí còn thở dốc không thành tiếng.
Hắn nhìn chằm chằm vào giai nhân như ngọc đó, trong não bộ đã tính toán vô số tư thế, vẻ mơn mởn tròn trịa này, nhìn từ phía sau thế nào cũng là kích thích nhất.
Tào Yên Nhiên nhìn thần sắc si mê của Tiêu Uy, khóe môi ẩn hiện nụ cười: "Tiêu công tử thấy nữ tử này thế nào?"
Tiêu Uy thẳng thắn nói: "Tuyệt sắc vưu vật."
Lại hỏi: "Nàng ta là ai?"
Tào Yên Nhiên đáp: "Là người của Trấn Quốc Tướng Quân Phủ, tên là Thẩm Linh Thư."
Nàng dường như vô tình cảm thán: "Nuôi trong cung bốn năm rồi, không cha không mẹ, cũng thật đáng thương."
Tiêu Uy nghe xong, ánh sáng trong mắt càng thịnh, không cha không mẹ? Thân phận cô nhi này chẳng phải tùy ý hắn nhào nặn, sẽ không rước lấy phiền phức sao.
Sau chuyện này nếu nàng ta khóc lóc không chịu, cùng lắm mình tìm cô cô nạp làm tiểu thiếp là được.
Tiêu Uy xoa xoa tay, tơ hào không che giấu dục niệm dâm đãng trong mắt: "Yên Nhiên muội muội đã dẫn ta đến xem nữ tử này, chắc hẳn là đã tính kỹ sẽ đưa lên giường ta rồi, vậy thì nhanh chóng sắp xếp đi, buổi tối ta còn hẹn người đi uống rượu."
Tào Yên Nhiên cười: "Hoàng hậu nương nương đã thiết tiệc ở thiên điện phía sau viện, Tiêu công tử cứ việc tận tình hưởng dụng."
Lời này đầy ẩn ý, Tiêu Uy trong phút chốc hiểu ra.
Hắn cảm kích vì Tào Yên Nhiên vừa nói đã thông, giơ tay véo nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, ánh mắt không chính đính nói: "Thực ra, ca ca ta vẫn thuộc ý muội làm chủ mẫu Tiêu gia của ta đấy."
Tào Yên Nhiên ghê tởm sự đụng chạm của hắn, nhưng ngại thân phận tôn quý của Tiêu Uy không dám quá bác bỏ hắn, chỉ giơ tay trêu đùa gạt tay hắn ra, cười duyên nói: "Tiêu công tử vẫn là nên nghĩ cách làm sao dỗ dành Thẩm gia muội muội đi, nàng ta là một người rất hay khóc đấy."
Nhắc đến Thẩm Linh Thư, Tiêu Uy cười dâm đãng hai tiếng: "Thích khóc sao, vậy thì làm sao chịu nổi hùng uy của gia đây! Ha ha ha!"
Buổi chiều, Thẩm Linh Thư viết được hơn nửa xấp hoa tiên vẫn chưa xong.
Nàng đang định nói mình buổi chiều lại đến thì Lục Dao chặn lời nàng: "Mẫu hậu thiết một bàn tiệc cho chúng ta dùng, dùng xong còn cần vất vả một chút viết tiếp, ngươi đi đi về về thế này quá mất thời gian, e là không hoàn thành được."
Thẩm Linh Thư không cách nào khác, đành phải nhận lời, quay người dẫn theo Thải Yến cùng Lục Dao đi đến thiên điện.
Lục Dao đứng ở cửa, vốn định vào dùng bữa, nhưng không lâu sau liền có cung nhân đến báo Hoàng hậu nương nương triệu kiến.
Lục Dao thần sắc cổ quái liếc nhìn Thẩm Linh Thư, vội vã nói: "Ngươi ăn trước đi, ta đi một lát rồi về."
Thẩm Linh Thư sau khi trọng sinh đối với Tiêu hậu và Tê Phượng Cung trên dưới đều vô cùng giới bị, thấy Lục Dao đi ra ngoài liền cũng đặt đũa bạc xuống muốn đi ra cửa chờ đợi, nào ngờ bà tử bên ngoài lại hiên ngang đóng cửa lại.
Nàng còn chưa kịp phản ứng, liền nghe thấy một tiếng "cạch", qua khe hở, nàng nhìn thấy chiếc khóa đồng được khóa chặt chẽ.
"Ý gì đây? Người đâu, người đâu?!"
Thẩm Linh Thư vỗ cửa, gắng sức hét lên nhưng không ai đáp lại, chỉ thấy bóng lưng bà tử rời đi.
Một cảm giác run rẩy khó tả từ đáy lòng dâng lên, đầu ngón tay Thẩm Linh Thư không ngừng run rẩy, nhưng hiện tại không cho nàng thời gian để sợ hãi.
Mấy năm qua Lục Dao cũng từng làm chuyện này, nhốt nàng trong thiên điện cả một đêm, cô nương nhỏ sợ bóng tối chỉ có thể tự mình đi tìm nến, nhưng lần này trong thâm tâm nàng luôn cảm thấy khác biệt.
Có lẽ vì chuyện Tôn Liên Thanh, có lẽ lần này mục đích của Lục Dao là vì Tào Lan.
Trong lúc nàng đang suy tính, trên sàn nhà nội điện đột nhiên xuất hiện tiếng giày cọ xát sàn nhà, dày đặc, nặng nề, từng tiếng từng tiếng một.
Trên trán Thẩm Linh Thư nổi lên một lớp mồ hôi, môi trắng bệch, thân thể không kìm được mà run rẩy.
Nghe tiếng là bước chân của một nam nhân.
Nàng bị dọa đến mức thất thanh kêu lên, đôi mắt đẹp trợn tròn, lưng tựa vào khung cửa, xoay người rút trâm cài tóc ra đối diện với người tới.
Nàng nhận ra Tiêu Uy, lúc trước khi thỉnh an ở Tê Phượng Cung, vị cháu trai Hoàng hậu này vốn chẳng bao giờ quản hậu cung là nơi của nữ quyến, nói xông vào là xông vào. Những chiến tích hoang đường của hắn, nàng cũng loáng thoáng nghe cung nữ kể lại.
Hôm nay Tiêu Uy xuất hiện, chắc chắn là Lục Dao sắp xếp để hủy hoại danh tiết của nàng...
Thẩm Linh Thư giả vờ trấn định, giọng nói cố gắng trấn an: "Tiêu công tử, nơi này cách chính điện chỉ có mười mấy bước chân, nếu tôi kêu to, rất nhanh sẽ có người tới đây!"
Tiêu Uy sắc tâm nổi lên, đâu còn nghe lọt tai lời nàng nói, trong mắt chỉ nhìn thấy đôi môi đỏ mọng mềm mại kia khép mở, mê hoặc kiều diễm, dường như đang mời gọi hắn.
Hắn hưng phấn cười hai tiếng: "Ngươi có kêu rách cổ họng, cũng không có ai tới đâu."
Thẩm Linh Thư muốn bê ghế đập hắn, ngặt nỗi chất liệu gỗ đặc nàng căn bản không nhấc nổi, chỉ đành từng bước lùi lại, hốc mắt một mảng ướt át đáng thương, nhưng lại trừng mắt nhìn hắn trân trân.
Ánh mắt Tiêu Uy không ngừng lướt trên người nàng, ánh mắt gần như trần trụi đó dường như muốn lột sạch y phục của nàng.
Đặc biệt là dừng lại ở vòng eo thon thả xinh xắn đó, hắn thở dốc, chỉ cảm thấy có chỗ nào đó bắt đầu sưng tấy.
"Thẩm Linh Thư, ngươi nói xem ngươi sinh ra cái bộ dạng câu dẫn người thế này, chẳng phải là để cho người ta ngủ sao? Cho ai ngủ cũng là ngủ, chi bằng cho vị đích công tử Tiêu gia này, sau đêm nay, gia hứa cho ngươi vị trí trắc thất để ngươi vào phủ hầu hạ gia thật tốt có được không? Ha ha ha..."
Tiêu Uy đầy miệng những lời dâm từ uế ngữ, ngược lại hắn càng nói càng hưng phấn, giống như đang tự trợ hứng cho mình vậy.
Hắn thật sự nhịn không nổi nữa, lao về phía Thẩm Linh Thư!
Thẩm Linh Thư nghiêng mình né tránh, cổ chân lại bị chân ghế vấp phải, ngã mạnh xuống đất, đầu gối đột ngột bị thương đau đến mức nàng hoa mắt chóng mặt, trước mắt tối sầm, tiếng động bên tai cũng không còn chân thực nữa.
Nàng gian nan đứng dậy, dùng hết sức bình sinh vung tay về phía bàn, tiếng gốm sứ vỡ vụn vang dội cả điện.
Thẩm Linh Thư cố gắng mở mắt, mồ hôi dọc theo lông mi "tí tách tí tách" chảy xuống, lờ mờ nhìn thấy bóng đen trước mắt dính máu, lảo đảo đi về phía nàng.
Nàng cắn môi, hung hăng ném mảnh sứ vỡ trên đất về phía hắn, liền nghe thấy Tiêu Uy kêu thảm một tiếng ngã đè lên người nàng, sức nặng đột ngột trên bắp chân đau đến mức nàng hét lên thành tiếng, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.
"Con tiện nhân này, ngươi dám đả thương ta?! Ta hôm nay phải lấy mạng ngươi, ái ú..." Tiêu Uy che mắt, giữa kẽ tay đầy máu chảy xuống.
Thẩm Linh Thư không dám chậm trễ thêm, kéo lê bắp chân bị thương gian nan đứng dậy, cầm bình hoa trên kệ đập về phía cửa sổ, sau đó giẫm lên ghế gian nan leo lên cửa sổ, không màng đến tư thế không nhã nhặn, nàng nhắm mắt nhảy xuống.
Nàng tựa vào tường cung mà đi, trên người đau kịch liệt khiến nàng không thể đi nhanh, chỉ có thể kéo lê một cái chân bị thương.
Không biết bao lâu, nàng thấp thoáng nhìn thấy cuối hành lang đứng một phụ nhân, nhìn giống như một mệnh phụ vào cung triều kiến.
Thẩm Linh Thư nén đau đi nhanh vài bước, sắc môi trắng bệch, giọng nói yếu ớt: "Phu nhân, giúp tôi với..."
Vị mệnh phụ đó quay người lại, lại là Tào phu nhân của Trường Đình Hầu phủ.
Tào thị sững sờ, thoáng thấy bàn tay thon thả đặt trên tay áo mình, giống như một cô nương từ dưới nước vớt lên, lập tức hiểu ra.
Những mánh khóe thường thấy trong đại trạch viện đến cung đình cũng không hề kém cạnh.
Chỉ là lúc này bà đang ở Tê Phượng Cung, bộ dạng tàn tạ này của Thẩm Linh Thư chắc là do Tiêu hậu cố ý sắp xếp.
Tào thị hôm nay vào cung chính là do Tiêu hậu triệu kiến, bà vừa nghe xong lời đe dọa của quý nhân ở chính điện, đối mặt với sự cầu cứu của Thẩm Linh Thư, Tào thị do dự một chút.
Mặc dù biết một nữ nhi trong sạch như Thẩm Linh Thư sắp phải đối mặt với điều gì, nhưng nếu nàng mất đi sự trong trắng, thì sẽ không bao giờ hại đến Tào gia bà nữa, Lan ca nhi cũng có thể thuận lợi thượng công chúa.
Huống hồ hôm nay Hoàng hậu nương nương triệu kiến bà vào cung chính là đang bàn chuyện hôn sự của công chúa và Lan ca nhi, chuyện trước mắt liệu có phải là sự cố ý thử lòng của Hoàng hậu?
Tào phu nhân trong não xoay chuyển cực nhanh, suy nghĩ về việc Tào gia có thể vì một niệm sai lầm của bà hôm nay mà ảnh hưởng đến hưng suy...
Nghĩ đến những điều này, Tào thị hạ quyết tâm, không do dự nữa. Bà gạt bàn tay trên tay áo mình ra, im lặng ra hiệu bằng mắt cho cung nữ bên cạnh.
Cung nữ thấy vậy lập tức vực Thẩm Linh Thư lên lôi ra phía sau.
Thẩm Linh Thư mặt như tờ giấy, giọng nói rỉ máu: "Phu nhân, Tào phu nhân, cứu tôi với..."
Tào thị quay lưng đi, không dám nhìn vào thần sắc cầu cứu như người đang đuối nước của Thẩm Linh Thư nữa.
Khóe môi bà tự lẩm bẩm: "Ta không nhìn thấy, không liên quan đến ta, vì Tào gia của ta, ta không làm sai, ta cái gì cũng không nhìn thấy!"
Cung nữ lôi Thẩm Linh Thư đi, cảnh vật xung quanh lùi dần về phía sau.
Trước khi ý thức tan biến, trong đầu nàng hiện lên một bóng dáng thanh quý kiêu ngạo, ánh mắt vốn dĩ lạnh lùng đó thêm một mảng hoảng loạn.
Chỉ là dáng vẻ hớt hải chạy về phía nàng đó, lại không phải Tào Lan...
Tiểu thuyết Bán Hạ, niềm vui rất nhiều
Đề xuất Huyền Huyễn: Mang Theo Không Gian Dưỡng Thú Phu, Ác Giống Cái Trở Thành Đoàn Sủng