Ngày hôm sau, Thải Nhân sớm đã chuẩn bị xong bữa sáng rồi đi đến chuồng ngựa chuẩn bị xe, lại cầm eo bài của Thẩm Linh Thư đến cung Hoàng hậu xin chỉ thị.
Thẩm Linh Thư sau khi dùng xong bữa sáng, đội mũ trùm đầu ngồi lên xe ngựa ra khỏi cung.
Sau khi ra khỏi cung Đại Nghiệp, cùng với tiếng bánh xe lăn đều, xe ngựa đi về phía phố Chu Tước.
Trên phố những tửu lầu quán xá san sát nhau, người bán hàng rong, phu khuân vác, bách tính qua lại không ngớt, tuy ồn ào nhưng so với trong hoàng cung thì thêm vài phần hơi thở nhân gian.
Thẩm Linh Thư vén rèm che lên, giờ đây ở trong đó, nàng vô cớ sinh ra một cảm giác tự do, có một khoảnh khắc nàng muốn vứt bỏ tất cả để trở về nhà cũ ở Dương Châu, ngoại tổ mẫu vẫn thường xuyên viết thư hỏi nàng khi nào về nhà thăm thân.
Nhưng Thẩm gia không bao lâu nữa sẽ xảy ra chuyện, phụ thân sẽ bị gán cho tội danh tham công tiến ẩu, kiếp trước nàng chết rồi không biết vụ án này cuối cùng ra sao, chỉ là giờ nàng còn sống, thì không thể để Thẩm gia chịu oan ức.
Nhưng rốt cuộc là ai muốn hại Thẩm gia, Tiêu hậu hay Thánh nhân? Nếu là cơn thịnh nộ của đế vương, muốn khép tội thì lo gì
Bán Hạ tiểu thuyết, vui vẻ rất nhiều
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Trọng Sinh, Vợ Lại Không Cần Tôi Nữa Rồi