Chương 77: Ta muốn thổi gió gối
Người đời thường nói, kế hoạch chẳng theo kịp biến hóa.
Sáng sớm ngày hôm sau, khi Khảm Triều Nham cùng Lưu Bách Hộ đang bàn bạc lại kế sách công phá Tàng Long Sơn, cánh cửa phòng bỗng bị gõ gấp gáp.
Khảm Triều Nham vội vàng cất kỹ bản đồ, ra hiệu cho Lưu Bách Hộ ra mở cửa.
Ngoài cửa, một lão phụ nhân trong thôn vội vã cất tiếng: “Đại gia, tiểu cô nương nhà các ngươi đã bị sơn phỉ Tàng Long Sơn bắt đi rồi!”
“Sơn phỉ ư?” Lưu Bách Hộ ngẩn người: “Sơn phỉ đã đến rồi sao?”
Lão phụ nhân đáp: “Tiểu cô nương nhà các ngươi khi đang tắm gội bên bờ sông, bị bọn sơn phỉ từ trên núi xuống nhìn trúng, chúng nói muốn bắt nàng về làm tiểu thiếp cho Nhị Đương Gia của chúng, thế là đã bắt người đi rồi.”
Lưu Bách Hộ buột miệng hỏi: “Nàng ta cũng cam tâm tình nguyện đi theo bọn chúng sao?”
“Nàng ta chỉ là một tiểu cô nương yếu ớt, dù không muốn thì làm được gì? Nàng ta có thể đánh thắng bọn sơn phỉ đó sao?”
Lưu Bách Hộ: “...”
Ngại quá, nàng ta thật sự đánh thắng được đấy.
Lão phụ nhân thấy y chẳng hề sốt ruột, tức giận đến nỗi dậm mạnh cây gậy gỗ trong tay: “Đại gia, giờ các ngươi đuổi theo vẫn còn kịp, hãy mau mang tiểu cô nương về khi bọn chúng chưa đi xa. Nếu để nàng bị đưa lên núi rồi mới cứu ra, thì danh tiết sẽ bị hủy hoại, sau này sẽ chẳng gả đi được đâu.”
“Đa tạ đại nương đã báo tin.” Khảm Triều Nham bước tới hỏi: “Thế còn các cô nương khác trong thôn thì sao? Bọn họ có bình an không?”
“Các cô nương trong thôn chẳng xinh đẹp bằng cô nương nhà các ngươi, bọn chúng chỉ bắt đi cô nương nhà các ngươi thôi.”
Lão phụ nhân cũng chẳng biết nên vui mừng hay không khi dung mạo các cô nương trong thôn mình không đẹp bằng Mộc Nam Cẩm.
“Bọn chúng đi về hướng nào?”
Lão phụ nhân chỉ tay về phía cửa thôn: “Bọn chúng cưỡi ngựa đi về phía cửa thôn.”
“Đa tạ đã báo tin.” Khảm Triều Nham nói với Lưu Bách Hộ và những người khác: “Chúng ta đi thôi.”
Các Cẩm Y Vệ liền lật mình lên ngựa.
Lão phụ nhân lo lắng đuổi theo sau, cất tiếng gọi: “Các ngươi phải cẩn thận đó! Bọn sơn phỉ đều là võ giả, nếu không đánh lại được thì đừng liều mạng đối đầu với chúng.”
Khảm Triều Nham đáp lại: “Chúng ta sẽ cẩn trọng.”
Lưu Bách Hộ đợi đi xa rồi mới hỏi: “Mộc Nam Cẩm rõ ràng là tự nguyện đi theo sơn phỉ, chúng ta thật sự phải đi cứu nàng sao?”
“Nếu đã là nàng tự nguyện, chúng ta đương nhiên không cứu. Vả lại, kẻ phải chịu quả báo chẳng lành là bọn sơn phỉ, chứ nào phải nàng. Đợi khi bọn sơn phỉ đưa nàng lên núi, chúng sẽ biết hối hận nhường nào vì đã bắt nàng.”
Lưu Bách Hộ bật cười thành tiếng: “Ta thật mong chờ xem nàng sẽ khiến Tàng Long Sơn náo loạn đến gà bay chó sủa ra sao.”
Tống Bách Hộ đi phía sau bọn họ nói: “Như lời đại nương đã nói, nàng cứ thế theo lên núi thì danh tiếng quả thật không hay, người đời sẽ sinh lòng đồn đoán.”
Đinh Bách Hộ bên cạnh y nói: “Chỉ cần chúng ta không nói, sẽ chẳng ai biết chuyện này.”
Tống Bách Hộ chỉ vào ngực mình: “Nơi đây của nàng sẽ tự nói ra.”
Đinh Bách Hộ xoa trán: “Nàng ta trong lòng sao cái gì cũng dám nghĩ lung tung vậy.”
“Chẳng lẽ ngươi trong lòng sẽ không nói lời bậy bạ sao?”
Tống Bách Hộ dám chắc Đinh Bách Hộ trong lòng còn từng mắng cả Hoàng đế.
Đinh Bách Hộ im lặng.
May mắn thay, người khác không nghe được tiếng lòng của y, bằng không, một ngàn cái đầu cũng chẳng đủ để rụng.
Lưu Bách Hộ nói với Khảm Triều Nham: “Đại nhân, tiếp theo chúng ta nên làm gì?”
Khảm Triều Nham đáp: “Chúng ta người đông, chỉ có thể đợi trời tối mới tiện hành động.”
“Được.” Lưu Bách Hộ quay đầu nhìn người của mình, hỏi: “Nói đi nói lại, Hắc Than đâu rồi?”
Mọi người: “...”
Vừa rồi bọn họ chỉ lo rời đi, chẳng để tâm quá nhiều đến một con ngựa.
...
Dưới chân Tàng Long Sơn, Mộc Nam Cẩm nhìn những bậc thang núi dài hun hút không thấy điểm cuối.
“Ta muốn ngồi kiệu núi lên sơn.”
“Ấy...” Sơn phỉ Dương Ba bị lời nàng chọc tức đến bật cười: “Tiểu cô nương, ngươi có biết mình là kẻ bị bắt đến đây không? Ngươi còn dám đòi ngồi kiệu núi ư?”
Đồng bọn của y, Hứa Thành, xắn tay áo lên: “Ta quất ngươi mấy roi xem ngươi còn dám đòi ngồi kiệu núi nữa không.”
Mộc Nam Cẩm nhìn Hứa Thành: “Ta rất có thể sẽ là tiểu thiếp tương lai của Nhị Đương Gia các ngươi đấy.”
Hứa Thành khinh thường hừ một tiếng: “Thì sao chứ? Chỉ là có thể trở thành tiểu thiếp thôi, còn chưa chắc đã được.”
“Ngươi đối xử với ta không tốt, ta sẽ thổi gió gối đấy.”
Dương Ba: “...”
Hứa Thành bị nàng chọc tức đến nổ phổi, rút con dao bên hông ra: “Ta giờ sẽ giết ngươi ngay tại đây, xem ngươi còn có thể thổi gió gối được nữa không.”
Dương Ba vội vàng giữ tay y lại: “Hứa Thành, ngươi làm gì vậy?”
Hứa Thành giận dữ nói: “Còn làm gì được nữa? Đương nhiên là giết nàng ta! Giờ giữ nàng ta lại chính là một tai họa, lỡ đâu nàng ta thật sự thổi gió gối, Nhị Đương Gia thật sự giết chúng ta thì sao.”
“Ngươi giờ giết nàng ta, chúng ta về làm sao ăn nói đây? Ngươi đừng quên, hôm nay nếu chúng ta không mang một cô nương về, thì những kẻ đang nhắm vào chúng ta rất có thể sẽ không để chúng ta sống qua ngày hôm nay đâu.”
“...”
Hứa Thành do dự một lát, rồi tra dao vào vỏ: “Giờ phải làm sao đây? Thật sự phải khiêng nàng ta lên sao?”
“Ngoài khiêng ra thì còn làm được gì nữa?”
Nếu bọn họ cõng người lên, Nhị Đương Gia chắc chắn sẽ không thích người mà bọn họ đã chạm vào.
Hứa Thành nén giận nói với thủ hạ: “Các ngươi mau đi tìm một chiếc kiệu núi đến đây.”
“Vâng.”
Khoảng nửa canh giờ sau, thủ hạ của Hứa Thành đã tìm được một chiếc kiệu núi.
Hứa Thành sa sầm mặt hỏi: “Kiệu núi đã đến rồi, ngươi có thể đi được rồi chứ?”
Mộc Nam Cẩm hài lòng ngồi lên kiệu.
Hứa Thành quát lớn một tiếng: “Khởi kiệu, lên núi!”
Khảm Triều Nham và những người ẩn mình trong bóng tối, thấy Mộc Nam Cẩm được người ta cung kính khiêng lên núi, khóe mắt giật giật.
Nếu không phải người hiểu rõ nàng, thì còn tưởng nàng có quan hệ gì với sơn phỉ.
Lưu Bách Hộ toát mồ hôi lạnh: “Mộc Nam Cẩm này thật sự có bản lĩnh, lại có thể khiến bọn sơn phỉ ngoan ngoãn nghe lời như vậy.”
Khảm Triều Nham đáp lại y: “Mộc Nam Cẩm chẳng phải cũng khiến chúng ta ngoan ngoãn nghe lời sao? Ngươi xem, Đô Đốc dù có tức giận đến mấy cũng chẳng làm gì được nàng, chỉ đành mặc nàng muốn làm gì thì làm thôi.”
“Cũng phải.” Lưu Bách Hộ bật cười thành tiếng: “Chỉ là việc để bọn chúng khiêng kiệu mới chỉ là khởi đầu thôi, cứ chờ xem, phía sau còn nhiều trò náo loạn nữa.”
Không thể không nói, Lưu Bách Hộ vô cùng hiểu rõ Mộc Nam Cẩm. Sau khi Hứa Thành và bọn họ đi được một dặm đường, Mộc Nam Cẩm lại cất tiếng: “Ta khát rồi.”
Dương Ba đưa túi nước của mình cho nàng.
“Ngươi đã uống rồi, ta không uống.”
Dương Ba: “...”
Hứa Thành mắng: “Ngươi không uống thì cứ chờ chết khát đi!”
Mộc Nam Cẩm u u nói: “Ta muốn thổi gió gối.”
Hứa Thành bị nàng chọc tức đến toàn thân đau nhức: “Đợi khi ngươi thật sự trở thành tiểu thiếp của Nhị Đương Gia rồi hãy nói.”
“Ta nhất định có thể làm tiểu thiếp của y.”
Ngữ khí của Mộc Nam Cẩm vô cùng chắc chắn, khiến người ta tin phục một cách khó hiểu.
Hứa Thành nhìn thác nước nhỏ chảy từ trên núi xuống phía trước, tìm một chiếc lá lớn để hứng nước: “Cô nãi nãi, nước đây rồi.”
Mộc Nam Cẩm liếc nhìn nước trên lá: “Ta muốn uống nước nóng.”
“Ngươi...”
Hứa Thành thật sự muốn hắt nước vào mặt nàng.
Dương Ba nói: “Cô nương, chúng ta không có nồi để đun nước, xin cô nương hãy tạm uống vài ngụm vậy.”
“Ồ.” Mộc Nam Cẩm nhận lấy nước uống một ngụm: “Ta muốn ăn thịt nướng.”
Hứa Thành châm chọc nói: “Có cần chuẩn bị cho ngươi một con heo quay nguyên con không?”
“Ta đã ăn thịt heo rừng rồi, gà rừng, thỏ rừng, thịt nai, gấu đen, bò rừng, sói rừng cũng đều đã ăn qua.” Mộc Nam Cẩm nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi nói: “Ta muốn ăn thịt hổ.”
Hứa Thành: “...”
Y bắt về là một tiểu cô nương sao?
Không.
Y bắt về là một tiểu tổ tông!
Dương Ba kiên nhẫn giải thích với nàng: “Cô nương, trên núi chúng ta không có hổ, cũng chẳng có các loại thú rừng khác. Nếu cô nương muốn ăn thì chỉ có thể về đến trại mới có, vậy nên chúng ta phải nhanh chóng lên đường, bằng không sẽ chỉ đói bụng thôi.”
“Không có hổ...” Mộc Nam Cẩm ngẩng đầu nhìn con đại bàng đen đang bay lượn trên cao qua đầu bọn họ: “Không có hổ, có thể ăn đại bàng.”
Mọi người theo ánh mắt nàng nhìn lên, Hứa Thành bực bội nói: “Đó là chim ưng của Đại Đương Gia chúng ta, không thể ăn được! Đại Đương Gia cũng đã nói rồi, trừ khi chim ưng tự chết, bằng không ai cũng không được giết nó.”
Nếu có kẻ nào lẻn vào Tàng Long Sơn mà bị nó phát hiện, nó sẽ lập tức bay về báo tin cho Đại Đương Gia.
Bởi vậy, mọi người không những không giết nó, mà còn xem nó như bảo bối mà cung phụng.
“Tự chết...”
Mộc Nam Cẩm bỗng nheo mắt lại nhìn chằm chằm vào con chim ưng.
Đột nhiên, con chim ưng nghiêng mình một cái, rồi từ trên cao rơi thẳng xuống.
Sắc mặt Hứa Thành biến đổi, vội vàng chạy tới ba bước để đỡ lấy con chim ưng.
Dương Ba vội vàng chạy tới: “Nó không sao chứ?”
Hứa Thành thở phào nhẹ nhõm: “May mà ta đỡ được nó, nếu rơi xuống đất thì không chết cũng tàn phế.”
Mộc Nam Cẩm nói: “Nó không động đậy nữa rồi, chết rồi, có thể ăn được rồi.”
“Đang yên đang lành sao có thể chết được chứ.”
Hứa Thành trừng mắt nhìn nàng một cái: “Ngươi bớt nói lời xui xẻo đi!”
Dương Ba thấy chim ưng thật sự không động đậy nữa, vội vàng kiểm tra thân thể nó: “Nó thật sự không động đậy nữa rồi.”
“Không thể nào?” Hứa Thành dùng sức lay lay con chim ưng, rồi lại hơi dùng sức véo véo thịt bụng nó, vẫn không có phản ứng.
Lập tức, sắc mặt y tái nhợt.
“Xong rồi, xong rồi, thật sự chết rồi. Ai giết? Có phải có người giết nó không? Hay là có kẻ muốn hãm hại chúng ta nên đã đổ tội cho chúng ta?”
Giờ chim ưng chết trong tay y, bọn họ dù có nói không phải do mình giết thì cũng chẳng mấy ai tin.
Thật ra, bất kể là ai giết chim ưng, chỉ cần có liên quan đến bọn họ thì đều không thoát khỏi trách phạt.
Trách phạt trong trại hoặc chết hoặc tàn phế, bọn họ không muốn vô cớ chịu tội này.
Dương Ba nhíu mày: “Nói không chừng có kẻ lẻn vào núi, vì không muốn chim ưng báo tin nên mới giết nó.”
“Vậy chúng ta có nên báo chuyện này cho Đại Đương Gia biết không?”
Dương Ba lắc đầu: “Chúng ta chỉ cần giả vờ như nó bị người khác giết chết là được, rồi đợi người khác phát hiện thôi.”
Mộc Nam Cẩm hỏi bọn họ: “Ta có thể ăn nó được chưa?”
Hứa Thành giận mắng: “Ngươi câm miệng cho ta, đồ sao chổi!”
Dương Ba sa sầm mặt: “Ngươi không muốn người khác biết chuyện này thì hãy nói nhỏ một chút.”
Hứa Thành ngậm miệng lại.
Dương Ba nhìn hai thủ hạ đang khiêng kiệu: “Các ngươi nếu không muốn chết thì cũng hãy giữ chặt miệng.”
Hai thủ hạ vì muốn bảo toàn mạng sống nên vội vàng gật đầu.
“Còn ngươi nữa.” Hứa Thành trừng mắt nhìn Mộc Nam Cẩm: “Nếu chuyện này bị người khác biết, tất cả chúng ta đều không thể sống sót, biết chưa?”
Mộc Nam Cẩm gật đầu: “Vậy giờ có thể ăn nó được chưa?”
Hứa Thành bực bội nói: “Ăn ăn ăn, ngươi chỉ biết ăn, ngoài ăn ra còn biết làm gì nữa?”
“Thổi gió gối.”
Hứa Thành: “...”
Dương Ba ngắt lời bọn họ cãi nhau: “Chuyện đã đến nước này, chúng ta vẫn nên nghĩ cách làm sao để người khác phát hiện ra chim ưng.”
Hứa Thành căng thẳng nhìn quanh, thấy không có ai, vội vàng kéo tấm vải che trên nóc kiệu xuống phủ lên thân chim ưng.
“Chúng ta tìm một chỗ đóng nó lên cây thì sao?”
Dương Ba lắc đầu: “Nếu quá cố ý thì lại không hay, vẫn nên tìm một chỗ tùy tiện vứt đi.”
“Tìm chỗ nào?”
Hứa Thành vừa hỏi câu này, chim ưng đã rơi vào tay Mộc Nam Cẩm.
Mộc Nam Cẩm giật tấm vải ra, ném chim ưng xuống dưới chân núi: “Vứt xong rồi, có thể đi được chưa?”
Hứa Thành, Dương Ba: “...”
“Bụng ta đói rồi.” Mộc Nam Cẩm vỗ vỗ tay vịn ghế: “Mau đi mau đi.”
Hai thủ hạ nhìn Dương Ba và những người khác, thấy bọn họ không phản đối liền khiêng kiệu đi lên.
Dương Ba đi phía sau nói: “Tiểu cô nương, ta làm sơn phỉ nhiều năm rồi mà chưa từng thấy ai bị bắt lên núi lại bình tĩnh như vậy.”
Mộc Nam Cẩm thở dài: “Thực lực không cho phép ta khóc lóc, làm loạn hay treo cổ.”
Hứa Thành khinh thường hừ một tiếng: “Ngươi có thực lực gì?”
Mộc Nam Cẩm: “Thực lực khiến tất cả đàn ông ngoan ngoãn nghe lời.”
Dương Ba: “...”
Hứa Thành: “Cái lời khoác lác này còn lớn hơn cả trời.”
Mộc Nam Cẩm hỏi ngược lại y: “Ngươi chẳng phải cũng chẳng làm gì được ta sao?”
Hứa Thành giận dữ nói: “Chúng ta là vì một số lý do nên mới không thể động vào ngươi, ngươi đừng tưởng thật rằng chúng ta không dám giết ngươi.”
“Vậy thì hãy hầu hạ ta cho tốt, ta có thể sẽ bảo toàn mạng sống cho ngươi.”
“Chỉ ngươi...”
Dương Ba nói với Hứa Thành: “Nàng ta nói có lý.”
“Dương Ba, sao ngươi cứ luôn giúp nàng ta nói chuyện vậy.”
Dương Ba hạ giọng ghé vào tai y nói: “Chúng ta đều rất rõ tính nết của Nhị Đương Gia, nếu nàng ta có thể lọt vào mắt Nhị Đương Gia, thì tất cả chúng ta đều sẽ được nhờ.”
Hứa Thành không nói nữa.
Tiếp theo, y cũng không còn công khai nhắm vào Mộc Nam Cẩm.
Chỉ cần yêu cầu của Mộc Nam Cẩm không quá đáng, y đều có thể nhẫn nhịn.
Trong Tàng Long Sơn có tám ngọn núi, Nhị Đương Gia ở trên ngọn núi thứ ba.
Đợi Hứa Thành và bọn họ trở về ngọn núi thứ ba đã là buổi chiều giờ Mùi, bọn họ đi dùng bữa trước, rồi tắm rửa sạch sẽ mới đi tìm Nhị Đương Gia.
Bọn họ vừa bước vào sân của Nhị Đương Gia đã nghe thấy tiếng cười đùa của nam nữ.
Trong phòng, Chu Côn thăm dò hỏi: “Nhị Đương Gia, ngài có hài lòng với cô nương mà chúng ta tìm được không?”
Nhị Đương Gia cười lớn: “Hài lòng, đương nhiên hài lòng.”
“Vậy chuyện hộ pháp...”
Nhị Đương Gia thu lại nụ cười: “Chuyện này còn phải đợi Dương Ba và bọn họ trở về rồi mới quyết định.”
“Đó là đương nhiên.” Chu Côn cười đặc biệt giả tạo, trong lòng một chút cũng không muốn Dương Ba trở về.
Tiếp đó, thị vệ ngoài cửa nói: “Nhị Đương Gia, Dương Ba và bọn họ đã trở về rồi.”
“Bọn chúng trở về rồi, mau cho bọn chúng vào.” Nhị Đương Gia vui vẻ cười nói: “Ta muốn xem bọn chúng có mang cô nương nào về không?”
Thị vệ cười nói: “Bọn chúng mang về một tiểu cô nương xinh đẹp, đảm bảo Nhị Đương Gia sẽ hài lòng.”
Chu Côn cười lạnh: “Dù có xinh đẹp đến mấy cũng không đẹp bằng cô nương mà ta mang về.”
Thị vệ cười mà không nói.
Dương Ba và Hứa Thành bước vào.
Nhị Đương Gia nhìn ra phía sau bọn họ: “Tiểu cô nương mà các ngươi mang về đâu rồi?”
Hứa Thành đáp: “Nàng ta đang đợi ở bên ngoài.”
Chu Côn khinh thường hừ một tiếng: “Ta thấy là không tìm được cô nương xinh đẹp nào nên mới không dám mang vào.”
Hứa Thành liếc nhìn cô gái đang ngồi trong lòng Nhị Đương Gia, đối phương xinh đẹp thì có xinh đẹp, nhưng nàng ta cứ như kỹ nữ trong thôn, mặt mày tô son trát phấn đỏ lòm: “Trong mắt ngươi, những cô nương xinh đẹp chẳng qua đều là những kẻ son phấn tầm thường, lần này chúng ta mang về tuyệt đối sẽ khiến Nhị Đương Gia phải sáng mắt ra.”
“Vậy thì ngươi mau gọi người vào đi, ta muốn xem người mà ngươi mang về đẹp đến mức nào.”
Hứa Thành gọi người bên ngoài: “Tiểu cô nương, ngươi có thể vào rồi.”
Mọi người đều nhìn về phía cửa lớn, một bóng dáng thanh lệ từ bên ngoài bước vào.
Đề xuất Xuyên Không: Với Tài Năng Vô Hạn Ở Cấp Độ SSS, Tôi Là Một Vị Thần!