Chương 342: Sắp Bị Thất Thủ Rồi
Thúc Hi Nghiêu bị va đẩy lùi hai bước.
Ngẩng đầu lên, một dung mạo tuyệt thế xán lệ hiện rõ trước mắt y.
Thúc Hi Nghiêu bỗng ngẩn ngơ, tự hỏi người nam tử trước mặt có thật là nhân gian hay chăng?
Dung mạo đẹp đẽ đến rợn người, khiến y chẳng thể dùng mỹ từ nào để tả xiết.
Kế đó, y nghe một giọng nói trầm lạnh quen thuộc vang lên: “Ngươi sao lại có mặt ở chốn này?”
Hử?
Thúc Hi Nghiêu sửng sốt, sao giọng nói ấy lại giống y hệt Đô Đốc?
Mắt y liếc xuống tấm bào giáp đỏ rực, đồng tử bỗng co lại: “Ngươi... ngươi là Đô Đốc?”
Cô Mình lạnh lùng đáp: “Không phải thì cho là ai?”
“Ngươi thật sự là Đô Đốc? Sao ngươi có thể là Đô Đốc?”
Thúc Hi Nghiêu nhìn mặt mày anh tuấn tựa thần thánh kia, khó lòng tin nổi người ấy lại là người y từng quen biết.
“Ngươi đã đổi mặt rồi sao?”
Y chăm chú xem xét, muốn tìm kiếm dấu vết gian trá trong nhan sắc, thậm chí đưa tay chạm vào mặt người nọ.
Cô Mình gạt tay y ra: “Đây chính là dung mạo thật của ta.”
Thúc Hi Nghiêu hô to: “Ta không tin!”
Cô Mình không nói gì.
Bỗng nghe một tiếng cười khẽ vang lên.
Mọi người xoay đầu nhìn về phía đại đường, thì ra Ngô Uyên bước ra nói: “Thúc tiểu đệ, ta đã nói ngươi sẽ chịu tổn thương mà.”
Thúc Hi Nghiêu ậm ừ không đáp.
Lưu Thiên Hộ cùng Lý Trấn Phủ Sứ nghe tin Đô Đốc xuất hiện, vội vã tiến ra chào hỏi: “Kính chào Đô Đốc.”
Cô Mình liếc mắt nhìn Thúc Hi Nghiêu hỏi: “Này hắn sao lại có mặt ở đây?”
“Là Mộc Nam Cẩm sai hắn trở về.” Lưu Thiên Hộ vội đẩy trách nhiệm cho Mộc Nam Cẩm: “Ngài biết mà, ta không thể ngăn cản nàng.”
Cô Mình ngày càng thấy Thúc Hi Nghiêu phiền muộn trong mắt.
Y bị ánh mắt lạnh lùng ấy nhìn chằm chằm, cảm giác như muốn bị lột da.
Cô Mình lạnh giọng nói: “Tiện đây, Ngũ Thành còn thiếu một Trấn Phủ Sứ võ công cao cường, ngươi về ở lại Đô Dực phủ làm đầu mục đi.”
Thúc Hi Nghiêu từ chối: “Không cần.”
Y làm Cẩm Y Vệ là vì muốn ở bên Mộc Nam Cẩm, đâu phải để thăng quan tiến chức.
“Ngươi đã là Cẩm Y Vệ thì phải nghe lời chỉ huy, ở lại hay không không phải do ngươi quyết định.”
Thúc Hi Nghiêu tức nghẹn trong lòng.
Quan hàm thua kém người ta thật sự thiệt thòi.
Hơn nữa Cô Mình khoác trên mình vẻ oai nghiêm “ta là cấp trên, ngươi phải nghe ta” càng khiến y tức giận.
Không được, ta không thể để y dắt mũi dễ dàng như vậy, nhưng làm thế nào để thu hồi mệnh lệnh đây?
Bất chợt, Thúc Hi Nghiêu nảy ra một ý, nở nụ cười rạng rỡ khiến Cô Mình phải cau mày khó chịu.
Y lớn tiếng gọi về phía hậu viện: “Mộc Nam Cẩm, có người bắt nạt ta, nàng quản hay không?”
Cô Mình câm nín.
Lý Trấn Phủ Sứ, Lưu Thiên Hộ đều sửng sốt.
Ngô Uyên ở chỗ Cô Mình không thấy liền thầm giơ ngón cái khen ngợi Thúc Hi Nghiêu.
Lão nhân vật quả thật giỏi!
Dám ngay trước mặt Cô Mình mà giả vờ nũng nịu với Mộc Nam Cẩm.
“Ai dám bắt nạt ta?”
Bóng dáng Mộc Nam Cẩm lập tức xuất hiện trước cửa đại đường.
Thúc Hi Nghiêu nép sau lưng Mộc Nam Cẩm, chỉ tay vào Cô Mình nói: “Chính hắn! Chính hắn bắt nạt ta.”
Mộc Nam Cẩm nhìn Cô Mình, chau mày hỏi: “Đô Đốc? Ngươi sao đến rồi?”
Hơn hai tháng không gặp Đô Đốc, hắn vẫn phong nhã như ngày nào.
May mắn thay đẹp trai không phải trả tiền, bằng không ta sẽ nghèo suốt đời.
Thật là một bữa tiệc thị giác.
Thúc Hi Nghiêu thẹn thùng, giọng đầy oán trách: “Tiểu Nam Cẩm, có người bắt nạt ta.”
Cô Mình thấy y nũng nịu với Mộc Nam Cẩm, trán chạy gân xanh.
Mộc Nam Cẩm nhìn thẳng mặt Cô Mình hỏi: “Ai bắt nạt ngươi?”
Thúc Hi Nghiêu chỉ vào Cô Mình: “Chính hắn. Hắn muốn giữ ta lại Ngũ Thành, không cho ta theo bên người nàng.”
Mộc Nam Cẩm cau mày: “Ta nay thiếu người.”
Dưới quyền Tam Điện chủ, ngoài Lôi Điện Chủy, Ngô Uyên và Thúc Hi Nghiêu ra, hầu như không còn ai có thể dùng được.
Cô Mình lạnh nhạt đáp: “Ta vừa đùa thôi.”
“Ngươi tuyệt nhiên không giống đùa.”
Miệng thì lạnh nhạo nhưng trong lòng y lại cảm thấy kỳ quái.
Cẩm Y Vệ mà võ lâm chí tôn cũng phải kiêng nể Cô Mình lại khom lưng trước Mộc Nam Cẩm.
Cô Mình liếc y một cái.
Thúc Hi Nghiêu chỉ tay vào y nói: “Tiểu Nam Cẩm ngươi xem kia, hắn đang nhìn ta chằm chằm kìa!”
Mọi người lặng thinh.
Cô Mình rời mắt, nói với Mộc Nam Cẩm: “Ta tự tay đem vật dụng từ Kinh Thành tới cho ngươi.”
Mộc Nam Cẩm tò mò: “Là vật gì vậy?”
“Ra hậu viện xem đi.”
“Ừ.”
Mộc Nam Cẩm dẫn Cô Mình vào hậu viện.
Lý Trấn Phủ Sứ cùng Lưu Thiên Hộ thấy bọn họ đi khuất, nhỏ giọng nói chuyện: “Ta cảm thấy thái độ Đô Đốc với Mộc lệnh cô hơi khác thường.”
Lưu Thiên Hộ hỏi: “Khác thế nào?”
Lý Trấn Phủ Sứ suy nghĩ rồi đáp: “Khác ở chỗ cách nói chuyện dịu dàng hơn nhiều so với với chúng ta.”
Lưu Thiên Hộ chẳng giải thích nhiều, dần dà thời gian sẽ chứng minh tất cả.
Thúc Hi Nghiêu cũng có cảm giác đó, bước đến bên Ngô Uyên hỏi: “Đô Đốc và Mộc lệnh cô rốt cuộc là thế nào?”
Ngô Uyên đáp: “Không có gì hết.”
Hắn không nói dối, vì hiện tại chỉ có Đô Đốc đơn phương thích Mộc Nam Cẩm.
Mộc Nam Cẩm chỉ xem Đô Đốc là mỹ nam để ngắm nhìn, chẳng có chút tình cảm dư thừa.
Thúc Hi Nghiêu không tin lời hắn, liền âm thầm theo sau rình nghe.
Ngô Uyên cũng không ngăn cản y.
Hậu viện, Mộc Nam Cẩm mời Cô Mình ngồi, rót trà mời: “Ngươi từ kinh thành đem vật gì tốt đến cho ta?”
Cô Mình tay lướt trên mặt bàn, lập tức trên bàn hiện ra vô số món điểm tâm.
Mộc Nam Cẩm nhìn từng đĩa bánh ngon mắt, ánh mắt sáng lên: “Đây là điểm tâm của Quán Danh Điểm Kinh Thành.”
Loại điểm tâm này phải đặt trước, xếp hàng mới mua được, ngày thường khó lòng thưởng thức.
Cô Mình mỉm cười: “Ừ, đặc biệt đem tới cho nàng.”
“Cảm ơn.”
Ta yêu thích nhất là bánh Ngọc Phù Dung.
Mộc Nam Cẩm cầm miếng bánh hình hoa trắng đưa vào miệng.
Ngon tuyệt!
Cô Mình quả thật tinh tế biết nàng mê bánh Ngọc Phù Dung, còn những món khác cũng toàn là thứ nàng yêu thích.
Ta muốn ôm hắn hôn một cái để tỏ lòng cảm tạ.
Cô Mình mỉm cười rộng rãi: “Ngon chứ?”
“Ừ ừ.”
“Ngon thì ăn nhiều vào.”
Cô Mình gắp một miếng bánh đưa lên chỗ môi nàng.
Mộc Nam Cẩm nhẹ nhàng ngước đầu cắn một miếng.
Ôi không!
Đô Đốc Đại Nhân, ngài xin đừng nhìn ta như vậy nữa.
Tim ta nhỏ bé muốn chịu không nổi rồi.
Nếu cứ nhìn ta như vậy, ta sắp phải đầu hàng rồi đây.
Bình tĩnh, nam thần chỉ được ngắm chứ chẳng thể tỳ tiện xúc phạm.
“Góc môi ngươi còn dính bánh, ta lau cho.”
Cô Mình lấy một mảnh lụa lau nhẹ góc môi nàng.
Mộc Nam Cẩm đờ đẫn nhìn hắn.
Chẳng ngờ ta đã sắp đầu hàng rồi.
Kệ thôi, cứ đầu hàng trước đã, ăn xong bánh rồi tính tiếp.
Cô Mình bật cười không nhịn được.
Mộc Nam Cẩm ngạc nhiên hỏi: “Ngươi cười gì vậy?”
Cô Mình lắc đầu.
Mộc Nam Cẩm tiếp tục hỏi: “Trước khi tới đây, ngươi có đến thăm mấy đứa nhỏ nhà ta chăng?”
Đề xuất Cổ Đại: Tự Cẩm