Chương 242: Thật muốn mắng người (Canh hai)
“Muộn rồi.”
Mộc Nam Cẩm tung một quyền vào ngực La Sát Cung Cung Chủ, chẳng những chấn nát lớp giáp mềm phòng ngự của y, mà còn đánh gãy xương sườn, tựa hồ ngũ tạng lục phủ đều xê dịch, khiến y đau đớn thét lên.
“A...!”
Ngay lập tức, La Sát Cung Cung Chủ bay xa năm mươi trượng.
Chứng kiến cảnh này, đám tà tu cùng y đến tầm bảo đều không dám vọng động nữa.
Thiên Ma Môn Môn Chủ trong lòng tức thì thấy cân bằng.
Mộc Nam Cẩm chợt lóe đến trước mặt La Sát Cung Cung Chủ, một tay nhấc bổng cổ áo y lên.
La Sát Cung Cung Chủ yếu ớt nói: “Đừng đánh nữa, ta nhận thua rồi.”
Thiên Ma Môn Môn Chủ trêu chọc nói: “Công Bá Quý Giáp, nếu ban đầu ngươi ngoan ngoãn nộp lên tiên thảo tài liệu chẳng phải tốt hơn sao? Ngươi cứ nhất định phải chịu đòn mới chịu lấy ra, thế này chẳng phải tự làm mình đau, lại còn mất cả tiên thảo tài liệu.”
La Sát Cung Cung Chủ hậm hực trừng mắt nhìn y một cái: “Ta thấy ngươi chính là muốn xem trò cười của ta.”
Biết rõ cảnh giới của Mộc Nam Cẩm còn cao hơn bọn họ, vậy mà lại không nói cho y biết, chẳng phải cố ý muốn y bêu xấu thì là gì?
Thiên Ma Môn Môn Chủ hừ lạnh: “Phải thì sao?”
Mộc Nam Cẩm cắt ngang lời bọn họ: “La Sát Cung Cung Chủ, rốt cuộc ngươi có giao hay không?”
“Giao.”
La Sát Cung Cung Chủ lấy ra mười gốc thảo dược cùng mười khối tài liệu đưa cho Mộc Nam Cẩm, đồng thời tự mình nuốt một viên đan dược trị thương.
Mộc Nam Cẩm không nhận.
La Sát Cung Cung Chủ ngỡ nàng chê ít, nén giận nói: “Công Bá Thiếu Chủ, tuy chúng ta vào bí cảnh đã năm năm, nhưng bí cảnh hiểm nguy trùng trùng, chúng ta tìm được tiên thảo tài liệu cũng chẳng nhiều, xin Công Bá Thiếu Chủ hãy thể tất cho chúng ta.”
Hừ, các ngươi ít nhất còn tìm được tiên thảo tài liệu, đâu như ta vừa vào đã đến tầng thứ mười.
Ai có thể hiểu được cảm giác của ta khi bỏ lỡ chín tầng trước? Nó quả thực còn khó chịu hơn cả việc đánh mất trăm vạn ức linh thạch cực phẩm.
May mà, may mà còn có thể cướp bóc đám tà tu, lòng ta mới dễ chịu hơn đôi chút.
Mọi người nghẹn lời.
Ngươi thì dễ chịu rồi.
Nhưng có nghĩ đến bọn họ phải sống sao không?
Mộc Nam Cẩm cất lời: “Tu sĩ Kim Đan kỳ và dưới Kim Đan kỳ không cần nộp lên tiên thảo tài liệu.”
Đám tu sĩ dưới Kim Đan kỳ mừng rỡ như điên.
Có người hỏi: “Thế còn tu sĩ trên Kim Đan kỳ thì sao?”
Mộc Nam Cẩm đáp: “Tu sĩ Nguyên Anh kỳ giao một gốc tiên thảo và một khối tài liệu, tu sĩ Xuất Khiếu kỳ thì hai gốc tiên thảo và hai khối tài liệu, tu sĩ Phân Thần kỳ là ba gốc tiên thảo và ba khối tài liệu, cứ thế mà suy ra.”
Không bắt bọn họ giao ra tất cả hoặc một nửa tài liệu đã là nhân từ lắm rồi, mọi người cũng không còn tức giận như trước nữa.
La Sát Cung Cung Chủ tính toán số lượng mình phải nộp: “Vậy ta chỉ cần giao bảy gốc tiên thảo và bảy khối tài liệu thôi sao?”
“Đúng vậy.”
La Sát Cung Cung Chủ thầm thở phào nhẹ nhõm.
Mộc Nam Cẩm lại nói: “Ngoài ra...”
Hơi thở vừa buông lỏng của La Sát Cung Cung Chủ lại bị nhấc lên: “Ngoài ra còn có gì nữa?”
“Nhận ta làm chủ.”
“Cái gì?”
La Sát Cung Cung Chủ cùng đám người y đều cho rằng nàng đang nói đùa: “Ngươi muốn chúng ta, đám tà tu, nhận chính phái tu sĩ làm chủ? Không thể nào!”
Mộc Nam Cẩm lạnh lùng nhìn chằm chằm y không nói lời nào.
La Sát Cung Cung Chủ cảm thấy ánh mắt nàng như muốn nuốt chửng mình, không khỏi nuốt nước bọt: “Công Bá Thiếu Chủ, ngươi chắc chắn không phải đang nói đùa chứ?”
“Ta trông giống người hay nói đùa sao?”
Nhìn khuôn mặt này của ngươi thì quả thật không giống.
Mà tiếng lòng lại đặc biệt thích đùa giỡn.
Nhưng lời này La Sát Cung Cung Chủ không thể nói ra.
“Công Bá Thiếu Chủ, đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, tà tu nhận ngươi làm chủ sẽ tổn hại danh tiếng của ngươi và thanh danh của Công Bá gia. Trong tình cảnh này, ngươi vẫn muốn chúng ta nhận ngươi làm chủ sao?”
Đám tà tu khác cũng nhao nhao phụ họa: “Cung Chủ nói phải.”
Mộc Nam Cẩm khẽ nhíu mày: “Vì sao lại tổn hại danh tiếng? Ta hàng phục tà tu chẳng phải nên lấy ta làm vinh quang sao?”
La Sát Cung Cung Chủ bị lời nàng làm cho nghẹn họng: “Ngươi cùng tà tu làm bạn, chính phái tu sĩ sẽ khinh thường ngươi.”
“Kẻ không có bản lĩnh thì có tư cách gì mà khinh thường người có bản lĩnh hơn mình? Ngươi không cần nói nhiều, cứ nói rốt cuộc là nhận hay không nhận?”
La Sát Cung Cung Chủ liếc nhìn Thiên Ma Môn Môn Chủ đang đứng xem kịch: “Nếu Thiên Ma Môn Môn Chủ nhận ngươi làm chủ, ta cũng nhận.”
Thiên Ma Môn Môn Chủ cười khẩy.
Mộc Nam Cẩm thản nhiên nói: “Y đã sớm nhận ta làm chủ rồi.”
La Sát Cung Cung Chủ cùng đám tà tu khác khó tin nhìn y.
Thiên Ma Môn Môn Chủ sa sầm mặt: “Nhìn ta làm gì? Còn không mau nhận chủ.”
La Sát Cung Cung Chủ cùng đám người: “...”
Cuối cùng, La Sát Cung Cung Chủ cùng bọn họ đành cam chịu số phận, kết hạ khế ước chủ tớ với Mộc Nam Cẩm, sau đó giúp nàng tìm kiếm cánh cửa thông đạo từ tầng thứ chín lên tầng thứ mười.
Sau một khắc, cánh cửa lớn từ tầng thứ chín thông lên tầng thứ mười xuất hiện ở phía nam.
Mộc Nam Cẩm dẫn theo tất cả tà tu chờ đợi bên ngoài cánh cửa. Kế đó, bọn họ nghe thấy có người cười ha hả nói: “Chúng ta cuối cùng cũng đã đến tầng thứ mười rồi. Điện Chủ, chúng ta có nên so tài xem ai tìm được nhiều tiên thảo tài liệu hơn không? Người thua cuối cùng phải đưa cho người thắng một gốc tiên thảo, hơn nữa tiên thảo do người thắng tùy ý chọn, ngươi thấy thế nào?”
Ngân Ma Điện Ngân Chủ không phản đối: “Được thôi, ta chỉ sợ đến lúc đó ngươi sẽ hối hận.”
“Ta có thể lập thề ước Thiên Đạo, vậy thì ai cũng không thể hối hận.”
“Được.”
Ngân Ma Điện Điện Chủ và Âm Cốt Phái Môn Chủ bước ra khỏi cánh cửa vàng, nhìn thấy một đám đông tà tu đứng phía trước không khỏi ngẩn người: “Sao lại có nhiều người thế này?”
Âm Cốt Phái Môn Chủ nhìn thấy Thiên Ma Môn Môn Chủ và La Sát Cung Cung Chủ đang dẫn đầu, nghi hoặc hỏi: “Hai vị Môn Chủ vì sao lại đứng ở đây?”
Thiên Ma Môn Môn Chủ và La Sát Cung Cung Chủ mặt mày trầm xuống, không nói lời nào.
“Có chuyện gì vậy?”
Âm Cốt Phái Môn Chủ và Ngân Ma Điện Điện Chủ bước tới.
La Sát Cung Cung Chủ nhìn ra phía sau bọn họ, người từ trong cánh cửa đi ra càng lúc càng nhiều, đợi đến khi tất cả mọi người từ thông đạo bước ra, cánh cửa liền đóng lại rồi biến mất.
Sau đó, ánh mắt y lại chuyển về phía Âm Cốt Phái Môn Chủ.
Âm Cốt Phái Môn Chủ và Ngân Ma Điện Điện Chủ bị bọn họ nhìn đến sởn gai ốc trong lòng: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”
La Sát Cung Cung Chủ và Thiên Ma Môn Môn Chủ cùng bọn họ đồng thanh nói: “Cướp bóc.”
Âm Cốt Phái Môn Chủ và Ngân Ma Điện Điện Chủ cùng đám người: “...”
La Sát Cung Cung Chủ và Thiên Ma Môn Môn Chủ cùng bọn họ lại nói: “Tu sĩ Nguyên Anh kỳ giao một gốc tiên thảo và một khối tài liệu, tu sĩ Xuất Khiếu kỳ thì hai gốc tiên thảo và hai khối tài liệu, tu sĩ Phân Thần kỳ là ba gốc tiên thảo và ba khối tài liệu, cứ thế mà suy ra.”
Âm Cốt Phái Môn Chủ và Ngân Ma Điện Điện Chủ cùng đám người: “...”
Cuối cùng, bọn họ đành bất đắc dĩ giao ra tiên thảo tài liệu, hơn nữa còn bị ép buộc nhận Mộc Nam Cẩm làm chủ.
Không còn cách nào khác, bọn họ không đánh lại Mộc Nam Cẩm cùng đám người nàng, vả lại số người của Mộc Nam Cẩm còn đông hơn bọn họ, giao chiến chắc chắn cũng sẽ thua, chi bằng nhận chủ để giữ lấy một mạng nhỏ.
Sau đó, hễ cứ có một nhóm tà tu đến là sẽ bị cướp bóc, còn phải lập khế ước với Mộc Nam Cẩm.
Mộc Nam Cẩm nhìn chiếc nhẫn không gian chứa đầy tiên thảo và tài liệu, trong lòng vô cùng vui sướng.
Giờ nghĩ lại, bỏ lỡ chín tầng trước cũng chẳng phải chuyện khó chịu đến thế.
Mọi người: “...”
Bọn họ thật muốn mắng người.
Muốn mắng kẻ đã trực tiếp đưa Mộc Nam Cẩm đến tầng thứ mười.
Đột nhiên, một tiếng “Ầm” vang lên, bầu trời nổi sấm sét dữ dội.
Mọi người đều giật mình, nhao nhao nhìn lên bầu trời.
Bầu trời không có bất kỳ dị biến nào.
Mộc Nam Cẩm nói: “Mọi người có thể chia nhau ra tìm kiếm bảo vật ở tầng thứ mười, tiên thảo tài liệu ở tầng này không cần nộp cho ta.”
Mọi người vui vẻ tản đi.
Mộc Nam Cẩm lấy ra la bàn mà Tinh Túc Tiên Tôn đã tặng, định dùng nó để tìm bảo vật.
Ngay lúc này, cánh cửa vàng lại xuất hiện trước mặt nàng.
Kìa, chẳng phải nói tất cả tu sĩ ở tầng thứ chín đều đã lên rồi sao? Sao vẫn còn người tiến vào? Chẳng lẽ người ở tầng thứ tám cũng đến rồi?
Đám tà tu đang chuẩn bị rời đi đều dừng bước, nhao nhao nhìn về phía cánh cửa vàng.
Đề xuất Hiện Đại: Y Giả Bên Cạnh Bậc Quyền Quý