Chương thứ một trăm chín mươi sáu: Đại yến tộc
Sau khi Mộc Nam Cẩm trải qua thử thách và chính thức trở thành truyền nhân đệ nhất, Công Bá Tĩnh Phỉ liền mau chóng ghi tên nàng vào tộc phổ.
Từ nay trở đi, Mộc Nam Cẩm trong Công Bá gia không còn mang họ Mộc, mà thụy hiệu lấy họ Công Bá, nhân gian thầm gọi nàng là Công Bá Nam Cẩm.
Công Bá Tĩnh Phỉ sai chọn ngày chính thức ba ngày sau để ra mắt tộc nhân, khiến mọi người đều biết mặt truyền nhân mới.
Trước ngày đại yến, y truyền tin cho tộc nhân biết rằng chỉ những người Công Bá gia có thể nghe được linh khán tâm ngữ của Công Bá Nam Cẩm, khiến mọi người đều chuẩn bị sẵn tâm lý đón nhận sự kiện kỳ lạ này.
Đến ngày đại yến tộc, bất luận người nào thuộc Công Bá gia hay tộc nhân gần Công Bá thành đều phải trở về diện kiến thiếu chủ một mặt.
Khung cảnh lớn lao, đến bảy phần mười thành viên của Công Bá gia đều quy tụ về, phần còn lại thì có người còn lẩn trốn trong bí cảnh không thể xuất ra, có kẻ đang ẩn tu, cũng có người ở nơi xa vạn lý khó thể kịp trở về dù đã nhận tin tức. Dẫu vậy, Công Bá gia vẫn chật ních người, chỉ vì được tận mục chứng kiến phong thái của Công Bá Nam Cẩm.
Bản thân mọi người không chỉ ngưỡng mộ thực lực của nàng, mà còn đem lòng tò mò về chuyện nghe được tâm ngữ ấy.
Chưa khai yến, các bang chúng tự thành bầy, truyền âm tán thưởng về hiệu kỳ của thiếu chủ.
– “Nghe nói người của Công Bá gia có thể nghe được tâm ngữ của thiếu chủ, các hạ có hay chăng?”
– “Sớm nghe rồi, song chẳng rõ thực hư thế nào.”
– “Ta thấy điều đó chỉ là hư truyền, làm sao có thể nghe thấu được tâm khảm kẻ khác nhỉ? Người ta cũng chẳng dại gì để cho sự thật lọt đến ta đâu.”
– “Đợi lát nữa diện kiến thiếu chủ thì rõ ràng thôi.”
– “Dù nghe được đi nữa cũng thôi, liệu chẳng phải thành truyền âm y như mọi khi sao? Thật khó phân định thật giả.”
– “Đúng vậy.”
Lúc bấy giờ, bên cổng đại viện vang lên tiếng náo động: “Gia chủ cùng phu nhân, thiếu chủ đã đến.”
Các bang đều ngưng truyền âm, hướng mắt về phía cửa lớn, chỉ thấy Công Bá Tĩnh Phỉ cầm tay Mộc Tinh Linh xinh đẹp tuyệt trần bước vào đại viện.
Mọi ánh nhìn đều đổ dồn về Mộc Tinh Linh.
– “Phu nhân diễm lệ thật!”
– “Chẳng ngờ ngắm mãi cũng chưa chán, nhan sắc đến độ triệt để quyến rũ.”
– “Tiếc rằng công lực phu nhân không cao, tuổi mạng chỉ độ vài trăm năm cùng lắm thì nhờ trường sinh đơn đạt đến nghìn năm.”
– “Này, cô thiếu nữ theo sau gia chủ có dung nhan rất giống đó, chẳng lẽ nàng chính là thiếu chủ?”
– “Quả đúng như vậy, nàng chính là thiếu chủ.”
– “Nàng đã gặp điều gì kỳ quái mà chưa đầy hai mươi xuân thì đã thăng tiến đến cảnh độ vượt kiếp?”
– “Gia chủ không công bố rộng rãi, các trưởng lão cũng giấu kín, chỉ dặn không được tiết lộ chuyện thiếu chủ, kẻo bị đuổi khỏi Công Bá gia.”
Công Bá gia là đại tông môn, không luận thực lực hay tài nguyên đều đứng đầu, có chốn dựa dẫm như vậy, chẳng ai muốn bị đẩy ra khỏi tập đoàn chỉ vì để lộ bí ẩn của thiếu chủ.
Gia chủ vào, các bậc có địa vị trong Công Bá gia liền tề tựu, các kẻ trẻ nhỏ thì đứng bên bàn, trèo lên mái hoặc khi không có chỗ đứng thì phi đao vân lên không thụ dự đại yến.
Công Bá Tĩnh Phỉ đứng dậy, truyền âm tuyên bố: “Các tộc nhân, đây là tiểu nữ Công Bá Nam Cẩm của ta, kính mong mọi người hậu đãi.”
Tất cả đều đứng lên, đôi tay chắp lại cung kính hành lễ: “Kiến kiến thiếu chủ.”
Công Bá Nam Cẩm cũng cung thủ đáp lễ.
“Ta nên nói bái kiến không?” lời nói thoảng như tâm ngữ xuyên thấu vào tai, đặc biệt trong sự yên lặng của mọi người bỗng rung động lớn.
Đám người sững sờ không đáp.
– “Lúc nãy là ai thốt lời vậy?”
– “Giọng nữ nhân trẻ ư? Đó không phải chính là tâm ngữ của thiếu chủ sao?”
– “Đó có phải là tâm ngữ? Cũng giống như truyền âm, sao lại là truyền âm được chứ?”
Đại trưởng lão tiên phong bước ra, từ bảo vật không gian thi triển lấy ra quan tài quà trao cho thiếu chủ: “Cảm tạ thiếu chủ hồi hương Công Bá gia, món quà nhỏ mọn này xin chớ chê.”
Công Bá Nam Cẩm nhận lấy quà: “Đa tạ đại trưởng lão.”
“Chỉ mới qua năm sáu ngày từ khi thử thách, trưởng lão đệ kia bị ta đánh cho gần chết sao nhanh hồi phục vậy?”
“Xem ra đối xử khá nhẹ tay rồi, sau này tranh thủ hơn mấy chiêu, thêm chút độc dược, để hắn biết rằng thà phạm phu nhân cũng đừng phạm ta.”
“Nếu y còn chẳng biết tôn kính mẫu thân, thì đánh cho biết kính trọng mỹ mụ của ta mới yên lòng.”
Đại trưởng lão lặng thinh.
Đám người cũng không nói năng.
Tiếp theo, các trưởng lão lần lượt dâng lễ mừng.
Xếp sau trưởng lão là các hầu vệ bảo hộ gia chủ.
Bọn họ gần đây thường lui tới làm nhiệm vụ ở gần, nên hôm nay cũng là lần đầu diện kiến Công Bá Nam Cẩm.
Đại hộ pháp mang theo lễ vật được đồng tâm hiệp sức chuẩn bị tiến lên: “Thiếu chủ, lễ mừng này là chúng tôi cùng góp, chúc mừng thiếu chủ trở về bên phu nhân gia chủ. Về sau, ngoài bảo vệ phu nhân ra, chúng tôi cũng sẽ hết lòng bảo vệ thiếu chủ.”
“Đa tạ đại hộ pháp.”
Lời cảm tạ với các đại hộ pháp nơi đây chứa chan thật tình, khác hẳn lúc trước với đại trưởng lão.
– “Hừm, đúng là bọn hộ pháp chân thành bảo vệ song thân ta.”
– “Đặc biệt là đại hộ pháp được song thân cứu mạng một lần, trung thành tuyệt đối, không cho phép đám hộ pháp dưới trướng lẫn lộn sai trái.”
– “Mẫu thân giao chúng cho bọn họ, ta yên tâm.”
Được thiếu chủ công nhận, đại hộ pháp cùng bọn hộ vệ đều mừng rỡ vừa lòng.
“Không có gì.”
Bọn họ lui về phía sau gia chủ, truyền âm đàm luận.
– “Thiếu chủ tin chúng ta rồi, hí hí.”
– “Về sau ta nhất định phải bảo vệ thiếu chủ thật tốt.”
– “Thực lực chúng ta còn thua thiếu chủ, chừng nào mới được thiếu chủ bảo vệ đây?”
– “Thiếu chủ không phải nói rồi đó sao? Phu nhân giao chúng ta, nàng cậy là tin tưởng, muốn chúng ta bảo vệ thật tốt phu nhân.”
– “Vậy thì ta nhất định phải bảo vệ phu nhân chặt chẽ, không để kẻ khác làm hại nàng.”
– “Đúng vậy.”
Hộ pháp gia chủ trao xong lễ thì đến lượt các đường chủ Công Bá gia.
Đường chủ Tiên Dược đường bước đến trước mặt Công Bá Nam Cẩm: “Tiên Dược đường chủ Công Bá Thụ kính kiến thiếu chủ, chúc thiếu chủ hồi quy Công Bá gia...”
Công Bá Nam Cẩm đáp: “Cảm tạ Tiên Dược đường chủ.”
– “Tiên Dược đường chủ à?”
– “Ồ, y là người chuyên trách dược liệu tộc, thường dùng thuốc giả đánh lừa thuộc hạ, tận dụng dược phẩm tốt cho bản thân.”
– “Người dưới quyền chỉ dám giận không dám nói.”
– “Điều khiến người ta phẫn nộ nhất là các trưởng lão rõ sự việc mà lại thản nhiên làm ngơ.”
Chợt đại viện náo động.
Tộc nhân rõ sự tình khiến trong lòng tức tối.
Tộc nhân không hay biết lại lộ vẻ giận dữ dữ dội.
– “Cái gì? Dùng hàng giả thay hàng tốt sao?”
– “Sao mỗi lần ta trao đổi dược thảo đều có cảm giác như sắp héo úa, ta tưởng là do giá trị ta đổi thấp không lấy được dược liệu tốt khiến đan dược kém hơn.”
– “Ta cũng từng nhận được dược thảo kém phẩm chất, tưởng là vị trí tộc nhân không cao nên không được cấp cao thượng, ai ngờ đường chủ lại làm trò bẩn thế này, thật tàn nhẫn, đối xử bạc đãi tộc nhân của chính mình.”
– “Ta phải tìm gia chủ minh bạch công đạo.”
– “Đúng, cần gia chủ xử lý.”
Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Không Ta Ác Hơn Nguyên Chủ