Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 113: Không Gọi Ngươi Hợp Tác Như Thế

Chương thứ một trăm mười ba: Ta không hề cầu quý nhân thuận ý như vậy.

Kỳ thi đấu thứ nhì tại trường võ hạng bát phẩm khai mạc, một tướng bạch y cẩm y vệ hạng chín tiến đến bên Mộc Nam Cẩm, nói rằng:

— Mộc Bách Hộ, Khảm đại nhân kính mời người đến quan sát đài.

— Được rồi. — Mộc Nam Cẩm vừa vặn muốn tìm nơi ngồi nghỉ, liền theo người tướng dẫn ấy đến quan sát đài.

Chỗ ngồi của Khảm Triều Nham được đặc biệt sắp đặt tại phía dưới bên hữu Hoàng Đế, dựng bệ, khiến cho chỉ cần có nội lực, đều có thể nghe rõ từng lời nói của y.

Mộc Nam Cẩm vừa tới quan sát đài thì ngay liền nhìn thấy Thiên Oán ngồi phía sau Hoàng Đế.

— Oa, đó là Thiên Oán đó, lâu ngày không gặp, cô nương ấy vẫn mang vẻ “thiên tỵ nhân oán” như xưa. — Ý niệm thoáng hiện trong đầu.

— Ái, trận pháp ta bày đã mấy tháng, mà Già Dẫn lại từng phá hủy một lần, vì sao chẳng hề đến ám sát ta? Bỏ cuộc rồi sao? Nhưng ta cũng chưa thấy y bỏ nhiệm vụ gì cả.

Thiên Oán trầm ngâm không đáp.

Chính y cũng muốn ra tay, nhưng Mộc Nam Cẩm thấu hiểu từng động tĩnh của y, làm sao y dại dột tới mức tự đưa bản thân vào lưới?

Do đó y luôn quan sát chờ đợi thời cơ thích hợp để đánh úp, ví như lúc này…

Thiên Oán lặng lẽ phóng ra một đạo ấn chú trói buộc Mộc Nam Cẩm, hòng hạn chế hành động và năng lực đối phương.

Bất ngờ, chuẩn bị dính ấn chú, Mộc Nam Cẩm liền lập tức bật ra một trận phòng thủ hộ ước che chắn.

Lúc ấn chú chạm vào trận pháp liền hóa thành bóng lửa bốc cháy rồi tan biến không vết tích.

— Ôi trời, Thiên Oán đại ca thật độc ác gian xảo, định đánh úp, may mà ta sớm có phòng bị, nếu không tính mạng coi như bỏ rồi!

Thiên Oán từ tốn nhấm nháp một ngụm trà, quan sát trận tranh tài dưới kia.

— Mộc cô nương, mau ngồi bên ta đây! — Khảm Triều Nham mở ghế bên cạnh cho Mộc Nam Cẩm, nói tiếp: — Ta thấy lúc trước cô vừa một chiêu đã hạ bại võ sĩ bát phẩm, chắc chắn người đứng đầu hạng bát phẩm chính là cô rồi.

— Đứng đầu hay không chẳng quan trọng, nhưng chí ít phải lọt vào ba hạng đầu. — Mộc Nam Cẩm đáp lời.

Khảm Triều Nham cười khẩy:

— Cô quả là tự tin, nếu thua rồi đừng khóc nhè đấy.

— Sẽ không thua. — Mộc Nam Cẩm quả quyết.

Khảm Triều Nham lại dò hỏi:

— Vậy cô nghĩ Đường Kinh Duệ có thể lọt top mười không?

— Miễn không chạm mặt ta, hắn có thể lọt top mười.

Ý nghĩ đầy kiên quyết trong lòng:

— Ta đương nhiên không để hắn gặp ta, không muốn vì ta mà hắn bị loại.

Khảm Triều Nham an tâm, lại thử hỏi:

— Vậy cô thấy Đường Kinh Duệ có thích hợp đảm nhận trấn phu sử Lệ Thành?

— Thích hợp.

— Đường Kinh Duệ chính trực lương thiện, nếu y làm trấn phu sử, kia là phúc phận của dân Lệ Thành. Chỉ tiếc võ phẩm của y còn kém chút, dù có thăng lên bát phẩm võ sĩ cũng không thể làm yên trấn.

Khảm Triều Nham đồng ý với suy nghĩ đó.

Đường Kinh Duệ vốn hi vọng đến Lệ Thành đảm nhận trấn phu sử mới tham gia đại hội võ đài. Nhưng Lệ Thành không giống kinh thành — nơi đây có đô đốc canh giữ khiến không kẻ nào dám quấy phá, còn Lệ Thành thiếu võ sĩ cao cường hỗ trợ, dễ sinh loạn đàn.

Do đó, Lệ Thành nguy hiểm hơn Kinh Thành.

Thời kỳ đầu, Đại nhân Vi và Đại nhân Bàng có thể giữ vững vị trí trấn phu sử bởi họ bị hối lộ, không khiêng né ai nên mấy năm đều yên ổn.

Nằm ở phía tả Hoàng Đế là Hoàng Thái Hậu, thấy Khảm Triều Nham và Mộc Nam Cẩm nói chuyện xong, vẫy tay gọi:

— Mộc cô nương, đến đây ngồi bên ta đi.

Lời gọi ấy làm cho tất cả quan viên cũng như hoàng thân quốc thích đều vừa mừng vừa ghen tỵ, đến cả các công chúa cũng không khỏi xôn xao.

— Thái hậu gọi cô, mau đi đi. — Khảm Triều Nham vỗ vai Mộc Nam Cẩm.

Mộc Nam Cẩm đứng dậy tới trước mặt Thái hậu, cung kính:

— Kính kiến Thái hậu.

Thái hậu mỉm cười, bảo bà hầu mang đến mâm trái cây và bánh ngọt đặt trước mặt nàng.

— Tiểu cô nương tuổi trẻ đã tài hoa võ nghệ, sau này nhất định sẽ trở thành người võ sĩ được mọi người tôn kính.

— Thái hậu đa tạ tán thưởng.

Thái hậu càng nhìn Mộc Nam Cẩm càng hài lòng, hỏi chàng:

— Mộc cô nương đã đến tuổi cắp nón liền không nhỏ. Người ở tuổi này đều phải định bề gia thất rồi, gia nhân nhà nàng có người chọn hay nàng có người thương hay chăng?

Nếu đổi làm người con gái khác, bà sẽ chẳng hỏi thẳng thế này, nhưng Mộc Nam Cẩm tính tình khác thường, chỉ có cách nói thẳng mới dễ dàng giao tiếp.

— Không có.

Thái hậu nhìn nàng không chút e thẹn liền biết cách hỏi thẳng là đúng.

— Là thật sao? Thái hậu nghe nói nàng yêu Đường Thiên Hộ đấy? Nếu thật vậy, thỉnh thể cho ta ban hôn, có ta thay nàng quyết định, chẳng ai dám ức hiếp nàng.

Mộc Nam Cẩm lắc đầu:

— Ta không thích.

Ý tưởng trong đầu:

— Ôi, ngay cả Thái hậu cũng nghĩ ta thích Đường Kinh Duệ rồi sao? Chẳng lẽ nên nhân lúc mọi người đang bàn tán lớn, tuyên bố rằng: ta không thích Đường Kinh Duệ, thật sự không thích, đừng nói ta thích hắn nữa.

Hoàng Đế, Thái hậu, văn võ bá quan đều im lặng vì bất ngờ.

Không cần tuyên bố cũng đâu ai không biết.

Ngay cả Đường Kinh Duệ đang chờ thi đấu cũng nghe được.

Đường Kinh Duệ đứng chống trán, thở dài.

Nếu ta không thích nàng, trước đây đâu nên giả vờ thích để mang bao nhiêu hiểu lầm.

Thái hậu mỉm cười, cười vui vẻ:

— Thích hay không thích thì tùy, mà đã không thích thì xem cô có ai ưng, ta giúp chỉ định hôn sự.

Mộc Nam Cẩm không nói gì.

Thái hậu chỉ tay ra đấu trường và các công tử trên quan sát đài:

— Cô nhìn kìa, bao nhiêu anh tài trẻ tuổi, sẽ có người lọt mắt thôi, còn nếu cô yêu hoàng tử thì ta sẽ truyền chiếu ban hôn.

Hoàng Đế ngẩn người.

Có con dâu cưỡi lên đầu mình chừng ấy, ông không dám nhận đâu.

Ông sợ con dâu vào cửa chưa đầy ba ngày thì ông đã băng hà.

Lý do là bị tức chết.

Văn võ bá quan yên lặng.

Mộc Nam Cẩm lắc đầu:

— Họ đều không đạt yêu cầu của ta.

Thái hậu chợt hứng chí:

— Nàng có yêu cầu gì, mau nói đi.

Hoàng Đế quay sang, không màng xem võ đài, vội nghe lén.

Mộc Nam Cẩm nói:

— Ta có ba yêu cầu.

Thái hậu hỏi:

— Đó là ba yêu cầu gì?

— Thứ nhất: dung mạo phải tuấn tú.

Ý niệm trong lòng:

— Người kia nhất định phải đẹp giống hoặc đẹp hơn Quốc Sư và Thiên Oán.

Thái hậu lặng thinh.

Chỉ riêng yêu cầu này đã khiến mọi người chùn bước.

— Yêu cầu thứ hai?

— Võ công phải cao.

Ý niệm tiếp nối:

— Không đòi cao hơn ta, nhưng chí ít phải hòa bằng, nếu không ta lo chẳng may cáu giận mà trút bực lên kẻ kia thì... chết toi.

Thái hậu thầm lo:

— Xem ra lấy nàng phải thử thách sinh mạng rồi.

Hoàng Đế quay mặt nhỏ giọng với Thiên Oán:

— Thiên Oán công tử, người đáp ứng hai yêu cầu này đó.

Thiên Oán im lặng.

Thái hậu hỏi:

— Người cụ thể võ công cần cao đến mức nào?

— Cao hơn Võ Thần.

Thái hậu sửng sốt:

— Theo ta biết, Võ Thần đã là đỉnh cao võ sĩ, không có ai hơn nữa đâu.

Yêu cầu đó thật quá quắt, thà nói chẳng muốn kết hôn luôn còn hơn.

Ý nghĩ trong lòng:

— Không phải không có, chỉ tại các người không biết mà thôi.

Mọi người sửng sốt.

Thái hậu khẽ khàng hắng giọng:

— Còn yêu cầu thứ ba?

Mộc Nam Cẩm đáp:

— Thứ ba: thân phận phải cao hơn Hoàng Thượng.

Hoàng Thượng, Thái hậu đồng loạt sửng sốt.

Lão thọ ông Vạn Hộ đứng sau Thái hậu không nhịn được nói:

— Mộc đại nhân, trên đời này không có ai hơn thái tử thánh thượng mà sang trọng hơn đâu.

Mộc Nam Cẩm nhẹ lấy tách trà không đáp.

Lão thọ ông tưởng nàng không đối đáp, không hay trong lòng nàng đã nghĩ điều kinh người:

— Thân phận tiên nhân vượt trung nguyên cao hơn Hoàng Đế.

Hoàng Đế, Thái hậu, văn võ bá quan đều đờ người:

— Tiên nhân?! Trên đời quả có tiên nhân?

Họ không khỏi nghĩ tới Quốc Sư, nếu không có tiên nhân, Quốc Sư sao có thể triệu phong vọi mưa thế ấy?

Hoàng Đế quay sang nhìn Thiên Oán, y thản nhiên như thể chẳng ngạc nhiên về chuyện trên đời tồn tại tiên nhân.

Thái hậu trở lại hiện thực, che miệng cười:

— Ta đoán nàng vẫn chưa định kết hôn thật, nhưng không dám từ chối tấm lòng của ta nên nói ra yêu cầu quá quắt như thế, thôi được, tuổi còn trẻ, chờ thêm hai ba năm rồi tính chuyện hôn nhân cũng chưa muộn. Nếu gặp người trong lòng, chắn chắn sẽ vội vàng đến tìm ta xin ban hôn, không so đo chi yêu cầu cả.

Mộc Nam Cẩm gật đầu, đồng tình lời sau đó của Thái hậu.

Lúc này, Tuyết Ngọc Công Chúa bước đến, nói:

— Hoàng tổ mẫu, ta có người thương rồi, sao bà không ban hôn cho ta?

Thái hậu lườm một cái:

— Ta có thẩm quyền ban hôn cho nàng ư? Nàng mau đi hỏi cha mình, xem ông ấy có thể giúp nàng không.

Từ xưa đến nay, việc Quốc Sư không phải việc hoàng gia có thể can thiệp.

Việc này thật lạ kỳ, mỗi quốc gia đều có một Quốc Sư, được tìm đến chủ động khi lập quốc, đến khi nước mất thì thay Quốc Sư quốc mới.

Quốc Sư quan trọng với quốc gia, sự thịnh suy của quốc gia tùy thuộc vào sức mạnh yếu kém của Quốc Sư.

Khi hai nước giao chiến, Quốc Sư nhất thiết phải lên chiến trường đấu với Quốc Sư nước kia, nếu một bên bại trận, nước ấy chắc chắn thất bại, đó là quy luật ngàn năm.

Cho nên hoàng gia không dám can thiệp việc của Quốc Sư, cũng chưa từng nghe nói Quốc Sư nước nào đã lập gia đình sinh con.

Tuyết Ngọc Công Chúa nhìn Hoàng Đế vui vẻ chốn quan trường, không dám tiến lên đòi ban hôn.

Mộc Nam Cẩm nhìn Công chúa đơn thương độc mã, lặng thinh chốc lát rồi nói:

— Quốc Sư hiện đã hai trăm tuổi.

— Hả? Hai trăm tuổi? — Công chúa sửng sốt.

— Ừ, với nàng thì Quốc Sư là một ông lão già cỗi không thể già hơn nữa.

Công chúa không tin Quốc Sư thanh lịch trẻ trung kia lại là người già:

— Thật sao? Nàng làm sao biết?

Mộc Nam Cẩm bảo bịa:

— Là Thiên Oán nói với ta, y và Quốc Sư cùng nơi xuất thân, Quốc Sư là người y từng nhìn lớn lên.

Thiên Oán thầm nghĩ:

— Ai có thể tin lời đó?

— Thiên Oán? — Công chúa chợt nhớ Thiên Oán là hộ vệ bên Hoàng Đế, liền nhìn người sau lưng Hoàng Đế, dung mạo chẳng kém Quốc Sư khiến nàng phân tâm, sự nghi hoặc giảm bớt.

— Nếu không tin có thể hỏi Thiên Oán. — Mộc Nam Cẩm vừa nói vừa truyền âm: "Hợp tác với ta một chút, ta sẽ không truy cứu chuyện đánh úp trước kia."

Thiên Oán trầm ngâm vô lời.

Công chúa hỏi Thiên Oán:

— Thiên Oán hộ vệ, lời Mộc Nam Cẩm có thật không?

Thiên Oán gật đầu:

— Chính xác.

Công chúa vẫn còn không tin:

— Vậy tại sao dung mạo vẫn trẻ trung như vậy?

— Chúng ta dùng một phương pháp đặc biệt duy trì.

Bất chợt, mọi người thấy Thiên Oán mặt mày biến đổi, da mặt nhẵn nhụi dần xuất hiện nếp nhăn, tóc đen dần trở trắng, cuối cùng biến thành lão ông đầu tóc bạc răng rụng đầy tàn nhang.

Bốn phía đều ngẩn người ra.

Thiên Oán hỏi Công chúa:

— Quốc Sư thật ra già như ta bây giờ, công chúa còn ưa chăng?

Tuyết Ngọc Công Chúa khó tin, lùi vài bước rồi khóc nức nở chạy mất.

Mộc Nam Cẩm thầm nghĩ:

— Khóc đi, ta chỉ muốn hợp tác chút thôi, đâu có bảo biến thái quá như vậy, diện mạo lão ông kia làm hư hết hình tượng Thiên Oán trong lòng ta, trả ta lại chàng trai đẹp nào!

Thiên Oán nghẹn mặt nhìn nàng.

Mộc Nam Cẩm truyền âm:

— Mau biến trở lại.

Thiên Oán cố tình không đổi lại sắc diện, lấy diện mạo lão ông trêu tức nàng.

Mộc Nam Cẩm tiếp tục gấp gáp truyền âm:

— Mau biến trở lại, mau biến trở lại.

Thiên Oán đáp:

— Ta thích diện mạo này.

Mộc Nam Cẩm hít một hơi sâu, quay đi không thèm nhìn.

Thiên Oán mỉm cười lém lỉnh.

Thái hậu nhìn quanh, chắc chắn Tuyết Ngọc Công Chúa đã đi xa, liền khẽ hỏi Mộc Nam Cẩm:

— Quốc Sư thật sự già đến vậy sao?

Mộc Nam Cẩm gật đầu:

— Quốc Sư thực sự hai trăm tuổi, nhưng dung mạo không già như Thiên Oán biến. Mong Thái hậu tha thứ ta đã nói dối công chúa, ta nghĩ nàng và Quốc Sư không thể bên nhau nên mới dối.

Thái hậu cười:

— Cô làm đúng đấy. Tuyết Ngọc cô nương kia sớm phải thôi hy vọng, nếu không suốt đời cũng không thể gả chồng.

Mộc Nam Cẩm không muốn công chúa bị tổn thương.

— Mẫu thượng — Lời nữ tử dịu dàng vang lên từ bên dưới.

Lão thọ ông mỉm cười:

— Thái hậu, đó là Trưởng Công chúa đến.

Thái hậu tươi cười lớn:

— Phượng Vũ đến rồi, mau cho nàng lên đây.

Lão thọ ông đi mời Trưởng Công chúa.

Trưởng Công chúa dẫn theo con gái Dung Nguyệt Quận chúa bước lên quan sát đài, chắp tay dập đầu:

— Nô tỳ kính kiến mẫu thượng.

Dung Nguyệt Quận chúa cũng cúi đầu:

— Dung Nguyệt kính kiến hoàng thái mẫu.

Mộc Nam Cẩm đứng dậy cùng hai người chào hỏi:

— Kính kiến Trưởng Công chúa và Dung Nguyệt Quận chúa.

Dung Nguyệt Quận chúa nhận ra Mộc Nam Cẩm, khuôn mặt đẹp nhưng uất hận dâng trào:

— Mẫu thân, chính là nàng nói ta dung mạo không bằng hoa khôi, thật quá quắt, dám đem ta so bì với những cô gái phong trần.

Thái hậu nhìn Mộc Nam Cẩm rồi nhìn Dung Nguyệt Quận chúa, hỏi:

— Chuyện này ra sao?

— Có lẽ tiểu cô nương nói vô ý, ngài đừng tức.

Trưởng Công chúa an ủi Dung Nguyệt Quận chúa, lại nhìn kỹ y phục Mộc Nam Cẩm, hỏi:

— Mẫu thượng, người này là nữ quan số một triều ta hay sao?

Thái hậu gật đầu:

— Đúng vậy, ta thấy hợp ý Mộc cô nương nên gọi nàng đến ngồi xem thi đấu rồi.

Trưởng Công chúa lại hỏi:

— Ta nghe nói mẫu thượng trẻ lại cũng nhờ công người đó?

— Đúng vậy.

Trưởng Công chúa ánh mắt sáng lên:

— Vậy phải cảm ơn thuốc của Mộc đại nhân, mẫu thượng mới khỏi được đủ thứ bệnh tật.

Thái hậu phấn khởi:

— Quả đúng nhờ thuốc của Mộc cô nương, bằng không bộ xương già này làm sao chịu nổi xem đại hội võ đài chứ.

Trưởng Công chúa quay lại nói với Dung Nguyệt Quận chúa:

— Mộc đại nhân chính là ân nhân của hoàng thái mẫu, con phải đối đãi tốt với người ấy.

— Nhưng…

Nhìn thấy nụ cười dịu dàng Trưởng Công chúa, Dung Nguyệt Quận chúa run mình, đổi lời nói:

— Mẫu thân, con biết rồi, con sẽ đối đãi tốt với Mộc đại nhân.

Mộc Nam Cẩm thở dài trong lòng.

Hoàng Đế và văn võ bá quan vội vàng đưa tai lên nghe lén.

Đề xuất Trọng Sinh: Ta Tiễn Ca Ca, Muội Muội Nuôi Và Người Tình Vào Ngục Tối Đoàn Viên
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện