Hắn vẫn thao thao bất tuyệt, còn ta, cả người không sao ngăn nổi cơn run rẩy.
Hắn vậy mà lại muốn ta làm một kẻ thông phòng nha đầu không danh không phận.
Để ngày ngày trơ mắt nhìn hắn cùng vị phu nhân "môn đăng hộ đối" kia tình tự trong ngoài.
Hắn lấy đâu ra cái gan đó, cho rằng ta sẽ vì hắn mà cam chịu hèn mọn đến nhường này?
Trước kia ta nhẫn nhục chịu đựng, chẳng qua là vì hắn từng một lòng một dạ đối đãi với ta. Giờ đây, khi hắn đã nảy sinh tâm tư khác, ta cũng chẳng còn lý do gì để tiếp tục dây dưa.
Trình Tử An thấy ta im lặng, tưởng ta đã xuôi lòng. Hắn hứa hẹn đủ điều, nói nếu ta thích căn phòng tân hôn này, hậu nhật sẽ cùng ta uống rượu giao bôi tại đây. Hắn còn bảo ta đừng lo, mẫu thân hắn thực chất vẫn chưa hề phát thiệp mời ra ngoài.
Hóa ra, hôn sự mà ta hằng mong đợi, sớm đã chỉ là một màn kịch trống rỗng.
Ta lẳng lặng thu dọn hành lý mang theo lúc đến, bước thẳng ra cổng phủ. Trình Tử An bấy giờ mới nhận ra điều bất thường, vừa dỗ dành bảo ta đừng giở tính khí, vừa trách ta không biết điều. Cứ thế, hai bên giằng co đến tận cổng phủ, thu hút không ít người dừng chân đứng xem.
Trình Tử An vốn trọng sĩ diện, tiến không được lùi không xong, chỉ biết trợn mắt nhìn ta. Ta rút từ trong bọc hành lý ra bộ giá y tự tay thêu thùa, cắt thành từng mảnh vụn.
Xung quanh vang lên những tiếng kinh hô. Ta dõng dạc tuyên bố:
"Trình Tử An, hôn ước giữa ta và ngươi, từ nay chấm dứt! Kể từ giờ phút này, Liễu Vân Tâm ta và Trình gia các người, không còn nửa điểm can hệ."
Nói đoạn, ta dứt khoát quay lưng, không thèm nhìn Trình Tử An lấy một lần.
Ngôi nhà của ta đã hóa thành tro bụi sau trận hỏa hoạn ấy. Chỉ còn lại gian nhà đá nhỏ mẫu thân thường dùng để lễ Phật là còn có thể che mưa chắn gió. Nhưng cũng chỉ là che mưa chắn gió mà thôi.
Ta đặt hành lý xuống, bắt đầu dọn dẹp lại khu nhà đổ nát. Ta miệt mài dọn dẹp những thứ cháy đen ra ngoài không biết mệt. Thế nhưng, khi đang kéo một khúc gỗ than đen kịt ném đi, ta kiệt sức mà ngã khụy.
Những giọt nước mắt và uất ức kìm nén suốt cả ngày dài, cuối cùng cũng nương theo bóng đêm mà tuôn rơi.
Đột nhiên, cơ thể nhẹ bẫng. Khúc gỗ than đè nặng lên người ta đã bị ai đó nhấc bổng lên như nhặt một chiếc lá rụng. Ta luống cuống lau nước mắt cảm ơn, lại tự thấy bản thân lúc này hẳn là nực cười lắm, mặt mũi lấm lem than đen và nước mắt.
Người nọ thấy ta cảm ơn thì chỉ gật đầu, rồi sải bước dài đem khúc gỗ làm khó ta ném vào đống đổ nát phía xa. Đến khi đứng dậy cảm ơn lần nữa, ta mới nhận ra người này trông rất quen mắt. Hóa ra lại chính là Võ Trạng nguyên Lục Tranh.
Chẳng hiểu sao, cảm giác cùng chung cảnh ngộ khiến ta buông lỏng cảnh giác. Ta quay lại sân tiếp tục dọn dẹp. Điều khiến ta bất ngờ là mỗi khi ta kéo một đống đồ nát ra cửa, hắn đều đứng cách đó không xa, lẳng lặng đón lấy "gánh nặng" trong mắt ta, rồi ném đi một cách nhẹ nhàng.
Lúc đầu ta đương nhiên không chịu. Lục Tranh nhìn ra sự bất an của ta, liền bảo ta đừng khách sáo cũng đừng nghĩ nhiều, nói rằng cha ta từng có ơn với hắn.
Sinh thời cha ta vốn hay làm việc thiện, giúp đỡ rất nhiều người, trong ký ức của ta hình như đúng là có từng giúp đỡ Lục gia một lần. Đã vậy, ta cũng không khách khí nữa.
Có sự trợ giúp của "thần lực" này, khu nhà của ta chẳng mấy chốc đã dọn dẹp xong. Tuy vẫn còn hoang tàn nhưng trông đã gọn gàng hơn hẳn.
Ngày hôm sau, ta dậy sớm chỉnh đốn lại bản thân, mang theo mấy món đồ thêu ưng ý ra ngoài. May mắn thay, phong khí triều đại ta cởi mở hơn tiền triều rất nhiều, nữ tử dựa vào bản lĩnh để mưu sinh không phải là ít.
Chọn một tiệm son phấn đông người qua lại, ta bày sạp bán đồ thêu của mình. Rất nhanh đã có người nhận ra ta, sạp đồ thêu nhỏ bé bị vây kín mít.
"Nhìn kìa, đây chẳng phải là người đàn bà bị Văn Trạng nguyên từ hôn sao?"
"Từ hôn cái gì, người ta căn bản còn chưa cho nàng ta bước qua cửa, là nàng ta mặt dày bám lấy, nhưng người ta không thèm đấy chứ."
"Da mặt nàng ta cũng thật dày, sao còn dám vác mặt ra ngoài nhỉ? Nếu là ta, ta đã đâm đầu vào cột mà chết từ lâu rồi."
Đề xuất Cổ Đại: Tướng Quân Quá Ngạo Kiều