Thôi Kiều Kiều dắt Khương Mộc Trăn từ nơi sâu phía tây Minh Hoa điện đi ra, bước dưới ánh mặt trời, Thôi Kiều Kiều dẫn đường phía trước, hếch cái cằm nhỏ tròn trịa lên, nói: "Nơi vừa đưa ngươi đến chính là căn cứ bí mật của ta, ta chưa từng nói với bất kỳ ai đâu nhé, nên Trăn Trăn phải giữ bí mật cho ta, biết chưa?!"
Khương Mộc Trăn suốt dọc đường đều lơ đãng, chỉ nôn nóng muốn quay lại nơi cũ, nên chẳng nghe lọt tai lời nào.
Không nghe thấy tiếng đáp lại, Thôi Kiều Kiều bất mãn quay đầu, thấy Khương Mộc Trăn còn đang thẫn thờ, hoàn toàn không nghe nàng nói chuyện, tức đến dừng bước, chống nạnh nói: "Trăn Trăn, ngươi đang nghĩ gì vậy? Những gì ta vừa nói với ngươi rốt cuộc có nghe lọt tai không?"
Khương Mộc Trăn "a" một tiếng.
Nhìn đôi mắt tròn xoe giận dữ của Thôi Kiều Kiều, cậu cố gắng nhớ lại một chút, lập tức cam đoan: "Quận chúa yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không nói với bất kỳ ai!"
Hai người từ sâu trong hòn non bộ đi ra, Thôi Kiều Kiều đối diện với Khương Mộc Trăn, vừa đi lùi vừa dặn dò cậu: "Ngươi nói phải giữ lời đấy nhé, bản quận chúa ghét nhất là hạng người không giữ lời hứa."
Năm ngoái nàng kết giao được một người bạn tốt, hôm trước vừa kể bí mật cho hắn, hôm sau hắn đã nói cho Phùng Tư Nguyệt kia biết, kết quả khiến Phùng Tư Nguyệt mang chuyện nàng bốn tuổi còn tè dầm ra trêu chọc suốt ba tháng trời.
Làm nàng tức đến ba ngày ăn không ngon ngủ không yên.
Thôi Kiều Kiều vừa đi lùi, ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm Khương Mộc Trăn, bỗng thấy sắc mặt cậu đại biến, gương mặt tuấn tú thoắt cái trở nên trắng bệch, nàng ngạc nhiên dừng bước.
"Trăn Trăn ngươi sao vậy?"
Dứt lời, phía sau liền truyền đến một tiếng ra lệnh không chút cảm xúc: "Bắt hắn lại, đưa về Đông Cung."
Tức thì có hai tên thị vệ Đông Cung hiện thân từ sau lưng Thôi Kiều Kiều, khống chế Khương Mộc Trăn đối diện nàng.
Thôi Kiều Kiều giật mình, vội vàng quay người lại, liền nhìn thấy Thái tử biểu ca đang âm trầm đáng sợ nhìn chằm chằm Khương Mộc Trăn.
"Biểu ca sao vậy? Tại sao đột nhiên lại bắt Trăn Trăn?"
Tạ Phược Từ trực tiếp đi lướt qua Thôi Kiều Kiều, tiến thẳng đến trước mặt Khương Mộc Trăn, từ trên cao nhìn xuống xét nét cậu: "Nói, tỷ tỷ ngươi đi đâu rồi?"
Khương Mộc Trăn ngẩng mặt lên, nghiêm túc nói: "Ta không biết."
Cậu bị Thôi Kiều Kiều đưa đến đây xong là không dứt ra được để rời đi, mới chưa đầy một canh giờ, Thái tử điện hạ đã tìm tới, cũng không biết tỷ tỷ đã thoát khỏi nguy hiểm chưa.
Tạ Phược Từ nhìn gương mặt nhỏ giống Khương Mộc Ly đến năm phần này, chỉ cảm thấy càng thêm đáng hận, cười lạnh vài tiếng: "Được, không nói đúng không? Cô xới tung hoàng cung này lên, không sợ không tìm thấy nàng ta."
Ngay sau đó, hắn xoay người, sải bước đi ra ngoài.
Khương Mộc Trăn dưới sự khống chế của hai thị vệ Đông Cung, cánh tay nhỏ bé vùng vẫy trong đó, khóc hét lên: "Đồ người xấu, ngươi đừng có bắt nạt tỷ tỷ ta, tỷ tỷ ta muốn rời khỏi Đông Cung thì có gì sai, ngươi cứ bắt nạt tỷ ấy như vậy, sớm muộn gì cũng gặp báo ứng thôi!!"
Thôi Kiều Kiều thấy Khương Mộc Trăn mắng chửi như vậy, chỉ hận không thể xông lên bịt miệng cậu lại.
Trăn Trăn không muốn sống nữa sao? Ngay cả Thái tử biểu ca cũng dám mắng?
Tạ Phược Từ dừng bước, bóng lưng cao lớn vĩ ngạn, mang theo áp lực mười phần, đầu cũng không ngoảnh lại, rảo bước rời đi: "Vậy thì đợi cô bắt được tỷ tỷ ngươi, để nàng ta biết thế nào là báo ứng."
Báo ứng cho việc nhiều lần lừa gạt hắn.
Bóng dáng Tạ Phược Từ biến mất trước mắt Khương Mộc Trăn, thị vệ Đông Cung lập tức thi hành mệnh lệnh của Thái tử, muốn áp giải cậu về Đông Cung.
Thôi Kiều Kiều bị trận thế này dọa sợ, đỏ mắt an ủi: "Trăn Trăn, ngươi cứ về Đông Cung trước, đợi khi nào ta có thời gian nhất định sẽ đến thăm ngươi."
Khương Mộc Trăn kìm lại nước mắt, nghẹn ngào nói: "Tiểu quận chúa, làm phiền ngài, nếu thấy tỷ tỷ ta, hãy bảo tỷ ấy đừng lo cho ta."
Nói xong, liền bị thị vệ không chút lưu tình áp giải đi về hướng Đông Cung.
Ngoài Minh Hoa điện, Trâu Trác dẫn theo một đám thị vệ Đông Cung tới phục mệnh: "Khởi bẩm Điện hạ, khắp hoàng cung đều không tìm thấy tung tích của A Ly cô nương."
"Có ghi chép nàng ta ra khỏi cung không?"
Trâu Trác trả lời: "Ty chức đã đi hỏi tướng lĩnh trực cửa cung, nói không hề thấy ai cầm lệnh bài của Điện hạ ra khỏi cung, nghĩ chắc A Ly cô nương lúc này vẫn còn trốn trong hoàng cung chưa ra ngoài."
Tạ Phược Từ nghiến chặt răng hàm, chợt thấy Tĩnh Gia công chúa từ Minh Hoa điện bước ra.
Tĩnh Gia thướt tha tiến lên, hành lễ với Tạ Phược Từ, lại nhìn đám thị vệ Đông Cung khoa trương này, cười hỏi: "Hoàng huynh cũng tới tham gia tiệc sinh nhật của Kiều Kiều sao?"
Tạ Phược Từ không có kiên nhẫn ứng phó nàng ta, lấy lệ đáp lại một câu.
Tĩnh Gia tốt bụng bắt chuyện kết quả lại chuốc lấy bực bội, chỉ đành phúc thân, liền rời khỏi Minh Hoa điện.
Sắc mặt căng thẳng của Tạ Phược Từ không thấy khá hơn, nhìn theo bóng lưng Tĩnh Gia, tâm tư khẽ ngưng trệ, rất nhanh đã trở nên trầm xuống.
Đôi mắt đen của hắn khẽ híp lại: "Trâu Trác, mau đi tìm Cao Nguyệt tới đây, cô có lời muốn hỏi hắn."
Nàng ta tốt nhất là trốn ở một xó xỉnh nào đó trong hoàng cung.
Nếu thực sự bị đưa tới chỗ lão già kia...
Ý nghĩ này vừa mới thoáng hiện lên trong đầu, đã gợi lên trong hắn thêm nhiều phiền muộn, những suy nghĩ hỗn loạn ùa về một lúc, nhanh chóng tụ lại thành một cục u uất không tan.
Hắn lẽ ra không nên cố kỵ chuyện kinh nguyệt của nàng chưa hết, thân thể chưa dưỡng tốt, lẽ ra mấy ngày trước đã nên đưa nàng tới Chiếu Tuyết viên nhốt lại, đỡ cho nàng còn luôn tìm đủ mọi cách muốn trốn khỏi bên cạnh hắn.
Đúng giờ Ngọ, trong Tử Thần cung, đỉnh lò khảm vàng rỗng lớn tỏa ra hương trầm thoang thoảng, ngoài cửa sổ chạm khắc vài tia nắng xuyên qua tán lá rậm rạp chiếu vào, sáng trưng rạng rỡ.
Hoàng đế ngồi bên giường, rũ mắt chăm chú nhìn thiếu nữ đang hôn mê trên giường, đáy mắt là sự mê luyến sâu sắc, bờ môi mỏng khẽ động, không ngừng thốt ra hai chữ từ kẽ răng.
"Yên nhi..."
Hồi lâu, đợi Tề thái y bên cạnh chẩn đoán xong, ông sắc mặt lo lắng truy hỏi: "Thế nào, bị thương có nghiêm trọng không?"
Tề thái y thu tay lại, trả lời: "Khởi bẩm Bệ hạ, vị cô nương này chỉ là bị người từ phía sau đánh ngất, thân thể thực chất không có trọng thương, chỉ cần nghỉ ngơi tốt một lát, sẽ sớm tỉnh lại thôi."
Tên thái giám quỳ dưới đất sau tấm bình phong vẽ sơn mài đen dát vàng, trán chạm đất, run rẩy cầm cập: "Bệ hạ, nô tỳ thực sự ra tay không nặng, nô tỳ là nhận lệnh của Tĩnh Gia công chúa mới ra tay với vị cô nương này, xin Bệ hạ bớt giận ạ..."
Hoàng đế đứng dậy đi qua tấm bình phong, ánh mắt lộ ra hung quang, một chân đá lật tên tiểu thái giám đang quỳ rạp dưới đất, "Cút ra ngoài——"
Biết rõ tiểu thái giám là nhận lệnh của Tĩnh Gia công chúa, cái đá này giáng xuống, rõ ràng là không nể mặt Tĩnh Gia công chúa chút nào.
Tiểu thái giám lăn lộn mấy vòng, vội vàng vừa khóc vừa bò ra ngoài.
Tề thái y thấy Bệ hạ cảm xúc không ổn định, hơi thở dồn dập, lo lắng ông phát bệnh tim, khuyên nhủ: "Bệ hạ bớt giận, long thể của ngài vẫn chưa dưỡng tốt, lúc này vạn lần không được động nộ ạ!"
Vương Vĩnh Lương thấy vậy cũng vội vàng tiến lên an ủi.
Hoàng đế đẩy hai người ra, vành mắt đỏ hoe lại nhìn chằm chằm thiếu nữ hôn mê trên giường, nhỏ giọng tạ lỗi: "Yên nhi, đều là lỗi của trẫm, là trẫm dạy con không nghiêm mới làm nàng tổn thương như vậy, nàng đừng giận trẫm có được không?"
Thấy Bệ hạ bộ dạng cái gì cũng không nghe lọt tai, như bị ma ám thế này, Tề thái y sắc mặt chấn kinh, nhìn Vương Vĩnh Lương lộ vẻ khó hiểu.
Vương Vĩnh Lương khẽ thở dài, mời Tề thái y ra gian ngoài, nói: "Làm phiền Tề thái y hầu ở bên ngoài trước, nếu Bệ hạ lại gọi ngài, ngài hãy vào chẩn mạch cho vị cô nương đó."
Tề thái y là ngự y thân cận của Hoàng đế, làm việc trước ngự tiền nhiều năm, đương nhiên biết cái gì nên hỏi, cái gì không nên hỏi, cho nên hiện giờ thấy bộ dạng quái dị này của Bệ hạ, cũng biết ý không được nói nhiều, liền gật đầu đồng ý.
Vương Vĩnh Lương dặn dò mấy thái giám cầm đơn thuốc của Tề thái y đi sắc thuốc, đúng lúc này, gian trong truyền đến một giọng nói thiếu nữ yếu ớt.
Lông mi Khương Mộc Ly khẽ run, uể oải mở mắt ra, đập vào mắt chính là nóc màn màu vàng rực rỡ, và hơi thở long diên hương xung quanh.
Nơi này không phải là Đông Cung quen thuộc của nàng, người bên cạnh cũng tuyệt đối không phải là Thái tử điện hạ.
Nhận ra điểm này, đồng tử nàng co rụt lại, kinh hãi sau đó liền ngồi bật dậy, ngước mắt nhìn lên, lại là gương mặt một người đàn ông trung niên đang nhìn nàng mà nước mắt đầm đìa.
Mở mắt ra, liền thấy một người đàn ông xa lạ nhìn mình rơi lệ, là ai cũng sẽ giật mình, huống chi người này còn là đương kim Bệ hạ.
Khương Mộc Ly toàn thân căng thẳng, ôm chăn cuộn thành một cục, khắp người như dựng gai nhọn, vẻ mặt cảnh giác hỏi: "Bệ hạ? Bệ hạ tại sao lại bắt dân nữ?"
Nàng vẫn chưa quên, lúc đó sau khi hành lễ với Bệ hạ, ông tiến lên vài bước, nàng liền đột nhiên cảm thấy sau gáy đau nhói, rồi ngất xỉu tại chỗ.
Hoàng đế thấy nàng có thái độ cảnh giác với mình như vậy, trong lòng đau xót không thôi, liền cũng không dám tiến lên, nhẹ giọng nói: "Nàng đừng sợ, trẫm không phải người xấu."
Đôi mắt Khương Mộc Ly chợt lóe sáng, cắn chặt môi, im lặng không nói.
Hoàng đế tâm trạng nặng nề, nhìn gương mặt xinh đẹp này của nàng, dịu dàng hỏi: "Có thể nói cho trẫm biết, nàng tên là gì không?"
Nhìn vẻ mặt dịu dàng không hợp lẽ thường này của Hoàng đế, Khương Mộc Ly bỗng nhớ lại những lời Điện hạ đã nói với nàng lúc trước.
Bệ hạ như thế này, quả thực đã từng làm chuyện vô sỉ đó với mẫu thân nàng sao?
Chỉ cần nghĩ đến thôi, lòng nàng đã dâng lên sự chán ghét.
Nhưng đối mặt với câu hỏi của Hoàng đế, không có ai là không dám trả lời, nếu nói dối, chính là phạm tội khi quân.
"Bẩm Bệ hạ, dân nữ tên gọi Khương Mộc Ly."
Hoàng đế ôn tồn cười cười, lại hỏi: "Cha mẹ nàng là ai?"
Nàng rũ lông mi, trả lời: "Cha của dân nữ chỉ là một thường dân vô cùng bình thường..."
Lòng bàn tay Hoàng đế từ từ siết thành nắm đấm, yết hầu lên xuống, căng thẳng hỏi: "Vậy... mẫu thân của nàng thì sao?"
Không khí dường như đông cứng.
Khương Mộc Ly đánh bạo, từ từ ngẩng đầu, nhìn gương mặt bậc đế vương trước mặt.
Trong mắt ông tràn đầy sự cấp thiết, căng thẳng, lo âu, lại có một loại cảm giác sợ hãi khi đến gần quê nhà, giống như muốn biết, lại không dám biết.
Khương Mộc Ly bỗng cảm thấy quái dị.
Nàng thực sự quá tò mò rốt cuộc năm đó mẫu thân đã xảy ra chuyện gì.
Câu trả lời này e rằng chỉ có Bệ hạ mới biết được.
Nàng bất động thanh sắc hít sâu một hơi, nghiêm túc nói: "Bẩm Bệ hạ, mẫu thân của dân nữ tên gọi Tô Yên."
Tô Yên.
Quả nhiên là Tô Yên.
Nàng lại là con gái của Tô Yên.
Vậy chẳng lẽ cũng sẽ là của ông?
Hơi thở của Hoàng đế không khỏi dồn dập, lại tiến lại gần thêm một chút, nhìn thật kỹ gương mặt thiếu nữ trước mặt, cố gắng tìm kiếm vài phần dấu vết giống mình trên mặt nàng.
Hồi lâu, ánh mắt ông có chút nản lòng.
Nhưng chuyển sang nhớ lại những chuyện năm đó, ánh mắt lại không khỏi sáng lên, truy hỏi: "Nói cho trẫm biết, năm nay nàng bao nhiêu tuổi rồi?"
Khương Mộc Ly ngẩn ra một lát, nhìn ánh mắt của Hoàng đế, lại từ trong mắt ông nhìn thấy hy vọng, tâm tư khẽ chuyển, rất nhanh hiểu ra niềm hy vọng này từ đâu mà có, trong lòng lập tức phẫn nộ không thôi.
Cha mẹ nàng là đôi phu thê ân ái nhất thiên hạ, vị Bệ hạ này lại còn ngây thơ mơ mộng nàng là con của ông ta sao?!
Thật là vô lý hết sức!
"Bẩm Bệ hạ, dân nữ năm nay mười bảy rồi ạ."
Mười bảy? Tô Yên rời khỏi ông đã gần mười chín năm.
Nàng không phải con của ông.
Niềm hy vọng trên mặt Hoàng đế cực nhanh biến mất không thấy đâu, chuyển sang vẻ nghiêm trọng, bờ môi mỏng mấp máy, căng thẳng truy hỏi: "Đứa trẻ, nói cho trẫm biết, mẫu thân của nàng hiện giờ đang ở đâu?"
Nếu con gái của Tô Yên có thể bình an lớn đến nhường này, còn có thể xuất hiện trong hoàng cung, vậy có phải hay không Tô Yên vẫn chưa chết?
Đông Cung Diên Nguyên điện.
Cao Nguyệt một thân hắc y đứng sau án thư sơn mài đen dát vàng.
Kể từ khi hắn đến Đông Cung, đem những tin tức thám thính được bẩm báo cho Thái tử điện hạ, Điện hạ liền lạnh mặt hồi lâu không lên tiếng.
"Điện hạ, ty chức có thể xác nhận, người đưa Khương cô nương đến trước mặt Bệ hạ, chính là Tĩnh Gia công chúa."
Tĩnh Gia.
Nàng ta quả nhiên là con chó săn tốt của lão già kia.
Vì để bám víu lấy chút thánh sủng của lão già đó, lại dám ngấm ngầm tính kế kiểu này.
Ánh mắt Tạ Phược Từ càng trầm xuống vài phần, giống như một làn sương mù dày đặc không tan, đôi mắt đen híp lại, hắn đột nhiên đứng bật dậy, sải bước đi ra ngoài.
"Điện hạ, ngài định đi đâu vậy?" Cao Nguyệt vội vàng truy hỏi.
Tạ Phược Từ nói: "Tử Thần cung."
Cao Nguyệt lộ vẻ ngạc nhiên, Điện hạ từ khi nào gặp chuyện lại thiếu bình tĩnh như vậy?
"Điện hạ, ngài bây giờ đến Tử Thần cung là để đòi lại Khương cô nương từ tay Bệ hạ sao?"
Tạ Phược Từ cười lạnh, không phủ nhận cũng không thừa nhận.
Cao Nguyệt lại nói: "Điện hạ ngài thấy Bệ hạ sẽ thả Khương cô nương sao?"
Cũng phải, lão già đó thích tìm người thế thân như vậy, chỉ cần ở đâu có nét giống Tô Yên dù chỉ một phân một hào, ông ta đều sẽ không ngần ngại mang về hậu cung.
Nay con gái ruột của Tô Yên xuất hiện trước mắt ông ta, với dung mạo giống Tô Yên đến tám phần, ông ta sao có thể dễ dàng buông tay?
Tạ Phược Từ ngưng thần: "Cô tự có cách." Nói đoạn sải bước ra ngoài.
Cao Nguyệt bất lực lắc đầu, nhanh chóng ẩn mình vào bóng tối.
Tử Thần cung, trong điện một mảnh tĩnh lặng, hương thơm thoang thoảng.
Hoàng đế đứng trước cửa sổ trầm tư hồi lâu, Vương Vĩnh Lương vào điện thông báo: "Khởi bẩm Bệ hạ, Thái tử điện hạ đang cầu kiến ngoài điện."
Hoàng đế thu hồi suy nghĩ, nhìn sắc trời bên ngoài, hiện giờ mới quá trưa, Thái tử đến Tử Thần cung có thể có chuyện gì?
"Tuyên Thái tử vào."
Tạ Phược Từ sải bước vào điện, ánh mắt lạnh lẽo cực nhanh quét sạch sành sanh trong điện, lại bất ngờ không thấy người hắn muốn gặp ở trong điện.
Nén lại tâm tư hỗn loạn, Tạ Phược Từ vén bào hành lễ: "Nhi thần tham kiến phụ hoàng."
Hoàng đế giơ tay, lên tiếng: "Thái tử không cần đa lễ, đứng dậy đi."
Nghe giọng nói của ông mang theo sự khàn đục, chân mày Tạ Phược Từ khẽ động.
Hoàng đế vẫn chưa nhận ra điều quái dị, hỏi: "Thái tử giờ này đến tìm trẫm có việc gì quan trọng?"
Tạ Phược Từ nói: "Nghe nói phụ hoàng sau khi từ Minh Hoa điện về, thân thể không khỏe đã truyền Tề thái y chẩn mạch? Nhi thần lo lắng khôn nguôi, liền muốn đến xem thân thể phụ hoàng có chuyển biến tốt hơn không."
Hoàng đế thần sắc không tự nhiên, cười gượng vài tiếng: "Để Thái tử lo lắng rồi, Tề thái y chỉ là theo lệ chẩn mạch cho trẫm thôi."
Tạ Phược Từ vẻ mặt giãn ra, "Vậy thì tốt, phụ hoàng hãy bảo trọng long thể."
Hai người cha hiền con hiếu qua lại một hồi, cũng không khác gì cha con bình thường, nhưng Vương Vĩnh Lương nhìn trong mắt, không khỏi thương xót Thái tử.
Lúc này e rằng Thái tử còn chưa biết, Bệ hạ đã giấu đi một cô nương còn nhỏ tuổi hơn ngài, và cô nương đó lại là con gái của Tô Yên.
Ở lại Tử Thần cung hồi lâu.
Tạ Phược Từ ít nhiều cũng đoán ra được dự tính của Bệ hạ, một canh giờ sau, bước chân nặng nề ra khỏi Tử Thần cung.
Dưới gốc cổ thụ trăm năm, bóng cây loang lổ rơi rụng.
Người đàn ông mặc mãng bào màu tím sẫm chắp tay đứng đó, bóng dáng cao lớn tỏa ra lệ khí nồng đậm, quả thực khiến người ta muốn tránh xa.
Cao Nguyệt đứng một bên, lặng lẽ nghe người đàn ông lạnh giọng ra lệnh.
Một lát sau, Cao Nguyệt chắp tay nhận lệnh, bóng dáng biến mất trong cung.
Sau khi Cao Nguyệt biến mất.
Tạ Phược Từ vẫn duy trì tư thế đứng lúc trước, đôi mắt đen khẽ híp, lộ ra vẻ phức tạp khó đoán, im lặng nhìn về hướng Tử Thần cung.
Lão già đó ngồi ở vị trí này đã quá lâu rồi.
Hắn lúc này đã một khắc cũng không thể đợi thêm được nữa.
Tạ Phược Từ vừa rời khỏi Tử Thần cung, Tĩnh Gia công chúa liền đến Tử Thần cung.
Hoàng đế phá lệ không hề nể mặt con gái yêu quý nhất của mình, mang một bộ mặt sắt lạnh lùng, cố nén cơn giận.
Tĩnh Gia cũng không lường trước được phản ứng sẽ như vậy.
Chẳng lẽ là cô nương đó lớn lên không đủ giống Tô Yên?
Nhưng không đúng, lúc đó nàng cũng đã nhìn qua một cái, cô nương đó và bức họa Tô Yên mà phụ hoàng bảo quản có đến tám phần tương tự, nàng tuyệt đối không thể nhìn lầm.
"Phụ hoàng..." Tĩnh Gia nhìn sắc mặt Hoàng đế, lộ vẻ ấm ức, cố gắng khơi gợi sự thương xót của người cha.
Nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của con gái, sắc mặt sắt của Hoàng đế quả thực có chút dịu đi, nhưng vẫn lạnh lùng hỏi: "Nhiên nhi, nói cho trẫm biết, con tìm thấy vị cô nương đó ở đâu."
Tĩnh Gia ý định ban đầu cũng chỉ vì muốn lấy lòng phụ hoàng, mạo hiểm đắc tội hoàng huynh làm chuyện này, chỉ sợ hoàng huynh đã ghi món nợ này lên đầu nàng rồi.
Một bên là Hoàng đế, một bên lại là Thái tử, bất kể bên nào nàng cũng không đắc tội nổi, tuy nói hiện giờ nàng nhờ vào sự sủng ái của phụ hoàng mà không ai dám động đến nàng, nhưng thủ đoạn máu lạnh tàn bạo của hoàng huynh, nàng không phải không biết.
Lần này ngấm ngầm đem người phụ nữ của hoàng huynh dâng cho phụ hoàng, nếu lại để phụ hoàng biết người phụ nữ này còn dây dưa không rõ với hoàng huynh, e rằng sẽ gây ra nhiều rắc rối không đáng có...
Mắt Tĩnh Gia đảo một vòng, nói: "Phụ hoàng còn nhớ nữ tử hiến vũ trong cung yến đêm giao thừa không? Nhi thần biết phụ hoàng nhớ mãi không quên, dạo này càng vì nữ tử đó mà trằn trọc khó ngủ, vì sức khỏe của phụ hoàng, nhi thần mới dày công tìm kiếm, đưa nàng đến để phụ hoàng giải khuây."
Thấy sắc mặt Hoàng đế càng thêm quái dị, nàng ngạc nhiên hỏi: "Sao vậy ạ, phụ hoàng chẳng lẽ quen biết vị cô nương đó?"
Cô nương đó chẳng phải chỉ có vài phần giống Tô Yên sao? Tại sao lại khiến phụ hoàng có cảm xúc như vậy?
Hoàng đế không trả lời, chỉ trầm mặt khiển trách: "Nể tình con quan tâm tha thiết, phụ hoàng lần này không trách con, nhưng nếu có lần sau, tuyệt không dung thứ!"
Nghe vậy Tĩnh Gia liền biết đây là không trách tội nàng nữa, vội vàng ôm lấy cánh tay Hoàng đế nũng nịu lấy lòng.
Đêm tối như mực, đèn lồng dưới hành lang đung đưa, Đông Cung Diên Nguyên điện.
Bầu không khí trong điện quái dị âm u, tĩnh lặng đến đáng sợ.
Người phụ nữ được sủng ái nhất trong Đông Cung, gần tám canh giờ không lộ diện, thái giám và cung nữ đều ngạc nhiên không thôi, nhưng không ai dám riêng tư bàn tán.
Ngô Dục dẫn theo Phan Thắng quỳ trong điện, một trái tim căng thẳng thấp thỏm, không phải lo lắng cho hình phạt đáng lẽ phải nhận, mà là cảm xúc của Thái tử điện hạ thực sự không bình thường.
Nếu ngài nổi trận lôi đình, Ngô Dục còn không thấy lạ, nhưng lạ ở chỗ, từ khi Điện hạ tỉnh lại đến giờ, ngoài hỏi vài câu Khương Mộc Ly đã dùng cái cớ gì để ra khỏi Đông Cung ra, liền dứt khoát đứng dậy đi về hướng Minh Hoa điện.
Ngô Dục vốn tưởng Điện hạ lần này có thể thuận lợi mang Khương Mộc Ly về, lại không ngờ chỉ tìm thấy đệ đệ nhỏ tuổi của nàng.
Sau khi về Đông Cung Điện hạ cũng không nói gì nhiều, chỉ ngồi trên ghế gỗ trắc trầm tư.
Không biết qua bao lâu, liền nghe Thái tử dặn một câu: "Đi truyền Cát thái y tới."
Ngô Dục vội vàng vâng lệnh, lại khó hiểu không thôi, lúc này mời Cát thái y là để làm gì? Chẳng lẽ Điện hạ tức đến đau ngực, cần chữa trị?
Khoảng chừng nửa nén nhang, Cát thái y đeo hòm thuốc vội vã chạy đến Đông Cung.
Cát thái y thấy Thái tử, khom người hành lễ: "Vi thần khấu kiến Điện hạ, Điện hạ vạn phúc kim an."
Tạ Phược Từ u trầm nhìn ông ta một cái, nhạt giọng nói: "Cát thái y tốt nhất hãy đem những gì nàng ta nói với ngài trong thời gian qua, đều khai ra hết."
Cát thái y từ từ ngẩng đầu, khó hiểu nói: "Vi thần không hiểu Điện hạ có ý gì..."
Tạ Phược Từ cười lạnh: "Cô phái ngài chẩn mạch cho nàng ta, không phải để ngài bắt chuyện làm quen với nàng ta."
Cho đến lúc này, Cát thái y mới hiểu "nàng ta" trong miệng Thái tử là chỉ ai.
Bầu không khí trong điện như thế này và vẻ mặt lạnh lùng của Thái tử, nếu ông ta còn chưa đoán ra là có chuyện gì, thì uổng công làm người rồi.
Cát thái y tỉ mỉ nhớ lại những chuyện xảy ra khi đến Đông Cung chẩn mạch cho Khương Mộc Ly thời gian qua, nhưng nghĩ thế nào, cũng không thấy có điểm nào kỳ lạ cả.
Ánh mắt trên đỉnh đầu càng thêm lạnh lẽo, Cát thái y mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, bỗng nhiên phản ứng lại, đồng tử trợn lớn, vội vàng phủ phục nói: "Bẩm Điện hạ, năm ngày trước, A Ly cô nương từng nói nàng thường xuyên gặp ác mộng, dẫn đến thường xuyên nửa tỉnh nửa mê, đêm ngủ rất không yên ổn, liền nhờ vả vi thần kê cho nàng bột thuốc có thể gây ngủ mê."
Đôi mày dài của Tạ Phược Từ khẽ nhướng: "Ngủ mê?"
"Phải, chính là bột thuốc ngủ mê, thuốc đó không màu không mùi, nếu dùng một chút xíu, đều sẽ rơi vào trạng thái ngủ mê, cho đến giờ Ngọ ngày hôm sau mới tỉnh lại, trạng thái không khác gì đang ngủ say."
Cát thái y lúc này mới phản ứng lại là bị Khương Mộc Ly hại thảm rồi, tức thì kêu khổ thấu trời: "Điện hạ, thuốc đó vô hại với cơ thể người, cộng thêm thời gian đó giấc ngủ của A Ly cô nương quả thực gặp vấn đề rất lớn, vi thần cũng là lòng không nỡ, mới kê phương thuốc này cho nàng, xin Điện hạ hãy tin vi thần, vi thần thực sự không biết A Ly cô nương tính toán chuyện gì ạ!"
Lồng ngực Tạ Phược Từ cuồn cuộn, tức thì không thở nổi.
Năm ngày trước? Đó chính là từ đêm hắn nhắc đến chuyện sẽ đưa nàng ra khỏi hoàng cung, nàng liền nảy sinh tâm tư này?
Một kẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện, một kẻ nghĩ thông không nỡ, một kẻ thời gian bên nhau không còn nhiều.
Tốt, nàng quả thực là tốt lắm.
Hết lần này đến lần khác lừa gạt hắn như vậy.
Cát thái y phủ phục dưới đất, vẫn đang cố gắng nhớ lại xem lúc trước có làm ra chuyện gì khác giúp đỡ A Ly không.
Đúng lúc này, một bóng đen đột nhiên hiện thân trong điện.
Tạ Phược Từ thu thần, lông mày lạnh lẽo: "Cát thái y bị trừ một năm bổng lộc, Ngô Dục và Phan Thắng tự giác đi nhận phạt, tất cả đều lui xuống hết đi."
Không bị xử tử, ba người thở phào nhẹ nhõm, "Rõ——"
Đợi mọi người trong điện đều lui ra ngoài.
Tạ Phược Từ hỏi: "Thế nào, tìm thấy nàng bị giấu ở đâu chưa?"
Cao Nguyệt nói: "Ty chức không phụ sứ mệnh."
"Khương cô nương được Bệ hạ an trí ở Thanh Ninh điện, và phái rất nhiều cung nhân canh giữ ở lối vào điện, rõ ràng là không định thả Khương cô nương rời đi."
Thần sắc Tạ Phược Từ khẽ biến: "Thanh Ninh điện?"
Cao Nguyệt hiếu kỳ, hỏi: "Nhưng tẩm điện này có gì không ổn sao?"
Tạ Phược Từ đứng dậy, đôi mắt đen sắc lẹm: "Thanh Ninh điện đã để trống trong hậu cung ròng rã mười chín năm, những năm qua bất kể Bệ hạ nạp bao nhiêu giai lệ, cũng tuyệt đối không để hậu phi ở Thanh Ninh điện."
Chỉ vì Thanh Ninh điện năm xưa chính là tẩm điện nơi Tô Yên cư ngụ.
Hơn nữa Thanh Ninh điện còn là tẩm điện gần Tử Thần cung nhất, mức độ hoa lệ của cung điện này có thể sánh ngang với Phượng Nghi cung của Hoàng hậu.
Bao nhiêu năm qua, chỉ cần có hậu phi dựa vào chút sủng ái, cậy sủng sinh kiêu đề nghị muốn vào ở Thanh Ninh điện, ngày hôm sau sẽ bị Bệ hạ đày vào lãnh cung.
Thời gian lâu dần, phi tần hậu cung cũng đều biết Thanh Ninh điện là nghịch lân của Bệ hạ, liền không còn ai dám nhắc đến một câu.
Nay Bệ hạ an trí Khương Mộc Ly ở nơi đó, việc làm của ông ta đã quá rõ ràng rồi.
Lão già đó, từng tuổi này rồi, lại còn nảy sinh tâm tư dơ bẩn như vậy với con gái của người phụ nữ cũ của mình!
Tạ Phược Từ nghiến răng, "Cao Nguyệt, nghe nói hậu cung có một địa đạo có thể thông tới các tẩm điện? Ngươi bây giờ dẫn đường cho cô."
Cao Nguyệt ngạc nhiên: "Điện hạ định đến Thanh Ninh điện ngay bây giờ sao?"
Tạ Phược Từ không phản đối, Cao Nguyệt lúc này mới biết ngài là làm thật, vội khuyên: "Điện hạ vạn lần không được ạ! Chưa nói đến Thanh Ninh điện đã bị người của Bệ hạ kiểm soát chặt chẽ, ngay cả địa đạo hậu cung đó, nó cũng không thể thông thẳng tới Thanh Ninh điện được, vì Thanh Ninh điện đã được Bệ hạ xây dựng lại một lần vào hai mươi hai năm trước, hiện giờ cả hậu cung chỉ có Tử Thần cung là có thể trực tiếp thông tới Thanh Ninh điện."
Đôi mày dài của Tạ Phược Từ nhíu chặt, mặt lạnh như tuyết: "Vậy sao?"
Lời nói hơi khựng lại, hắn nói: "Vậy thì truyền lệnh xuống, ngay bây giờ hãy đào cho cô một con đường hầm thông tới Thanh Ninh điện."
Trong Thanh Ninh điện, tĩnh mịch an nhiên, khói hương nghi ngút.
Hai cung nữ hầu ngoài cửa, lặng lẽ quan sát nữ tử trong phòng.
Sau đó phát ra những tiếng thảo luận nhỏ nhẹ.
"Ngươi nói đây là phi tử mới của Bệ hạ sao?"
"Nhìn không giống lắm, tuổi tác cũng quá nhỏ... vả lại gần đây cũng không nghe nói Bệ hạ có tuyển tú mà."
Kể từ khi Bệ hạ đưa nữ tử này đến Thanh Ninh điện, liền không lộ diện nữa, cũng không có ai đứng ra nói rõ người bên trong rốt cuộc là thân phận gì.
Dưới hành lang, đèn cung đình sáu góc đung đưa, chiếu rọi bóng đèn vàng vọt.
Cung nữ quản sự của Thanh Ninh điện là Nhã Đồng vẻ mặt nghiêm nghị đi tới, hai cung nữ tức thì xốc lại tinh thần, cùng gọi: "Nhã Đồng cô cô."
Nhã Đồng vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm khắc khiển trách: "Riêng tư bàn tán chủ tử, lui xuống nhận phạt."
Hai cung nữ sợ đến mặt cắt không còn giọt máu.
Một trong hai cung nữ còn không vui nói: "Nhã Đồng cô cô, không cần thiết phải nghiêm trọng như vậy chứ, dù sao cũng chỉ là một cô nương không danh không phận thôi mà."
Nhã Đồng nhìn thấy hai người này còn chưa biết sai ở đâu, lạnh giọng nói: "Ta biết, để các ngươi tới tẩm điện không có chủ tử cư ngụ này làm việc, các ngươi có lời oán thán, vì không giống các cung điện khác luôn có ngày ngóc đầu lên được, ở Thanh Ninh điện rất có thể mười năm tám năm cũng không có được cơ hội."
"Nhưng hy vọng các ngươi ghi nhớ, cô nương bên trong là do đích thân Bệ hạ sắp xếp ở đây, bất kể nàng là thân phận gì, nàng cũng đã là chủ tử của Thanh Ninh điện rồi."
"Các ngươi phận là nô tỳ, việc có thể làm chính là hầu hạ tốt chủ tử, chứ không phải riêng tư thêu dệt chuyện chủ tử!"
Hai cung nữ đó bị khiển trách một trận, cũng hiểu rõ tầm quan trọng trong đó, liên tục xin tha.
Nhã Đồng thiết diện vô tư: "Lui xuống nhận phạt, không bao giờ được tới tiền điện hầu hạ nữa."
Ánh đèn kéo dài bóng dáng Nhã Đồng, nàng nghiêng mình nhìn sáu cung nữ nàng mang tới, dặn dò: "Từ hôm nay trở đi, các ngươi liền cùng ta chịu trách nhiệm chăm sóc sinh hoạt của chủ tử."
Các cung nữ được huấn luyện bài bản đáp lời.
Nhã Đồng gật đầu, đẩy cửa phòng ra, liếc mắt liền thấy thiếu nữ đang ngồi trước bàn gỗ tử đàn.
Thiếu nữ hơi cúi đầu, thần sắc thẫn thờ, không biết đang nghĩ ngợi điều gì.
Nhã Đồng nhớ tới nhiệm vụ của mình, mím chặt môi, đứng trước mặt Khương Mộc Ly, khom người hành lễ xong nói: "Nô tỳ Nhã Đồng, kiến quá chủ tử."
Khương Mộc Ly bình tĩnh nhìn nàng: "Ta muốn gặp Bệ hạ."
Nhã Đồng trả lời: "Xin chủ tử kiên nhẫn chờ đợi, Bệ hạ có thời gian, tự nhiên sẽ tới gặp ngài."
Khương Mộc Ly không vui nói: "Vậy khi nào Bệ hạ mới có thời gian? Nếu ông ta một năm không có thời gian, chẳng lẽ ta phải bị nhốt ở đây một năm sao?"
Nhã Đồng lộ vẻ khó xử: "Chuyện này, nô tỳ cũng không thể trả lời chủ tử."
Im lặng một lát, Khương Mộc Ly khẽ thở dài.
Thôi vậy, nhốt nàng không phải là cung nhân, nàng lại hà tất làm khó họ?
"Vậy ngươi ra ngoài trước đi, ta muốn yên tĩnh một mình."
Thấy nàng nhanh chóng nghĩ thông, Nhã Đồng lúc này mới yên tâm, suy tính một hồi, vẫn không nói gì, liền lặng lẽ lui ra ngoài.
Bỗng dưng bị đưa tới Thanh Ninh điện, Khương Mộc Ly vốn dĩ đã thấp thỏm không yên.
Chắc hẳn Điện hạ bây giờ lại đang ráo riết tìm nàng, A Trăn cũng nhất định lại rơi vào tay Điện hạ rồi, mà Điện hạ bây giờ chắc chắn không biết nàng đang ở đâu, chỉ cần hắn chưa tìm thấy nàng, tính mạng A Trăn tạm thời vô ưu.
Đã đến nước này, thay vì ngồi chờ chết, không bằng tranh thủ cơ hội này, điều tra rõ ràng rốt cuộc năm đó mẫu thân đã xảy ra chuyện gì trong cung.
Đêm đã khuya, Khương Mộc Ly thực sự không chống chọi nổi sự mệt mỏi cả về thân thể lẫn tinh thần, bắt đầu buồn ngủ.
Khi ý thức hoàn toàn chìm vào hôn mê, bỗng cảm thấy a nương xuất hiện trước mắt nàng, a nương mặc một bộ váy đỏ thắm ngồi bên giường, dường như không nhìn thấy nàng.
A nương cứ ngồi như vậy, từ ban ngày ngồi đến đêm khuya, mới đợi được một người đàn ông tiến lên ôm lấy bà.
Trong mơ người đàn ông đó lau nước mắt cho a nương, trăm bề dịu dàng, nhưng từ đầu đến cuối không nhận được một sắc mặt tốt nào từ a nương, cho đến khi hai người xảy ra tranh chấp, người đàn ông đóng sầm cửa bỏ đi, a nương liền gục xuống án thư khóc nức nở.
A nương khóc rất đau khổ, Khương Mộc Ly nhìn mà lòng đau như cắt, muốn tiến lên an ủi, nhưng nàng từ đầu đến cuối không chạm được vào người a nương.
Người đàn ông bắt nạt a nương đó là ai? Là Bệ hạ sao?
Chẳng lẽ a nương thực sự đã từng làm cấm luyến của Bệ hạ? Điện hạ không hề lừa nàng?
Khương Mộc Ly ngủ đến toát mồ hôi lạnh giật mình tỉnh giấc, mở mắt ra lại không còn là chiếc giường ở Đông Cung nữa, bên cạnh cũng không có người dù đã ngủ say cũng quấn lấy nàng thật chặt.
Nàng đưa tay ôm lấy lồng ngực đang đập loạn, sắc mặt tái nhợt ngồi dậy.
Sáng sớm ngày hôm sau, Nhã Đồng liền dẫn cung nữ vào điện hầu hạ Khương Mộc Ly rửa mặt chải đầu, lại bất ngờ nhìn thấy nàng ôm gối co rụt vào góc giường, ánh mắt dừng trên hoa văn mây trên chăn, dường như đã tỉnh từ lâu rồi.
Nhã Đồng tiến lên, cung kính nói: "Chủ tử, ngài nên dậy rồi ạ."
Rất nhanh, Khương Mộc Ly từ trên giường bước xuống, hỏi nàng: "Hôm nay ta có thể làm gì?"
Nhã Đồng trả lời: "Ngài là chủ tử duy nhất của Thanh Ninh điện, tự nhiên là muốn làm gì đều tùy theo ý muốn của ngài."
Khương Mộc Ly gật đầu, liền nói: "Vậy thì, các ngươi đều ra ngoài hầu đi, không có lệnh của ta, không một ai được phép vào trong."
Nhã Đồng cung kính vâng lệnh, liền xoay người dẫn các cung nữ mang tới cùng lui ra ngoài.
Cửa phòng được khép lại, cách biệt với âm thanh bên ngoài.
Sáng sớm, Hoàng đế liền thay một bộ thường phục màu vàng rực, đến Thanh Ninh điện một chuyến, và cấm cung nhân thông truyền.
Ngoài sân điện, hương hoa thoang thoảng bay, Hoàng đế đứng dưới gốc cây, dáng vẻ do dự không quyết, hoàn toàn không còn vẻ sấm sét quyết đoán như thường ngày trên triều đình.
Trên mặt ông thoáng qua một tia bất an, hỏi: "Vương Vĩnh Lương, ngươi nói trẫm vào rồi, nên nói gì với đứa trẻ đó? Liệu con bé có phản kháng trẫm giống như mẫu thân nó không?"
Vương Vĩnh Lương nói: "Bệ hạ là thiên tử, bất kể Bệ hạ muốn làm gì, muốn nói gì, đều không ai dám kháng lệnh."
Hoàng đế cười khổ một tiếng, lắc đầu: "Không, con bé là con gái của Tô Yên, trẫm hôm qua nhìn ánh mắt con bé là hiểu rồi, trên người con bé chảy dòng máu bướng bỉnh y hệt Tô Yên."
Bước chân Hoàng đế nhích nhích, nhìn gian phòng đóng chặt cửa kia, lòng trầm xuống lại trầm xuống, mấy lần chuyển biến, cuối cùng vẫn là xoay người rời đi.
Vương Vĩnh Lương nhìn bóng lưng cô độc của Hoàng đế, bất lực thở dài.
Một vị đế vương trầm ổn như vậy, chỉ có đối mặt với người phụ nữ tên Tô Yên đó mới trở nên thế này.
Không vững vàng, không bình tĩnh, không quyết đoán.
Lúc này Khương Mộc Ly đang lục tung đồ đạc trong phòng vẫn chưa biết Bệ hạ đã đến Thanh Ninh điện một chuyến.
Giấc mơ đêm qua có thể khiến nàng càng thêm khẳng định, nơi này là tẩm điện a nương từng cư ngụ, và xem ra, sau khi a nương rời đi, Bệ hạ cũng không để bất kỳ ai động vào cung điện này, mọi thứ đều giữ nguyên dáng vẻ ban đầu.
Đã như vậy, chắc hẳn ở đây cũng sẽ còn lưu lại một số sự vật liên quan đến a nương.
Tử Thần cung.
Hoàng đế từ Thanh Ninh điện trở về, liền thấy Thôi kế hậu đã đợi từ lâu.
"Thần thiếp tham kiến Bệ hạ." Thôi kế hậu hành lễ, thấy Hoàng đế sáng sớm đã ra khỏi tẩm cung, có chút bất ngờ.
Hoàng đế giơ tay bảo bà đứng dậy, nhạt giọng hỏi: "Hoàng hậu sáng sớm tìm trẫm có việc?"
Thôi kế hậu nén lại sự tò mò trong lòng, nói: "Hai ngày nữa là Tết Thượng Nguyên rồi, thần thiếp thấy Bệ hạ thân thể dường như chưa khỏi hẳn, liền muốn hỏi Bệ hạ một chút, Tết Thượng Nguyên năm nay liệu có nên mọi việc giản lược?"
Tết Thượng Nguyên mọi năm, trong cung đều sẽ tổ chức một buổi dạ tiệc, mời rất nhiều trọng thần trong triều mang theo gia quyến dự tiệc, khung cảnh vô cùng náo nhiệt.
Nhưng năm nay sức khỏe Hoàng đế rõ ràng đã mỗi năm một kém, nếu đương kim Bệ hạ bệnh nặng, lại có ai dám ở trong cung bày tiệc linh đình ăn mừng giai tiết?
Hoàng đế rũ mắt trầm tư, đi lại một vòng, giống như đã hạ quyết tâm gì đó, một lát sau, nói: "Không cần, cung yến năm nay vẫn như cũ."
Nói xong lại bổ sung một câu: "Không đúng, năm nay phải tổ chức long trọng hơn mọi năm, trẫm có một việc định công bố cho thiên hạ biết vào ngày Tết Thượng Nguyên."
Thôi kế hậu không ngờ nhận được câu trả lời như vậy, tuy rằng vô cùng thắc mắc, nhưng cũng chỉ có thể vâng lệnh, "Vậy thì cứ theo ý Bệ hạ."
Mãi đến khi về tới Phượng Nghi cung, Thôi kế hậu vẫn không hiểu việc Hoàng đế nói có chuyện công bố là chuyện gì.
Thôi kế hậu trầm ngâm, nói với hoạn quan tâm phúc Hải Thành của bà: "Bản cung luôn cảm thấy ngày Tết Thượng Nguyên sẽ có chuyện lớn xảy ra."
Hải Thành tiến lên bóp vai gáy cho Thôi kế hậu, ôn tồn đáp: "Nương nương chớ có tự tìm phiền não, Bệ hạ có lẽ chỉ tùy miệng nhắc đến thôi."
Thôi kế hậu nhếch môi cười nhẹ, không cho là đúng với câu nói này của Hải Thành.
Cũng phải, thời gian gần đây có thể có chuyện lớn gì để công bố chứ?
Đề xuất Cổ Đại: Kẻ Ác Độc Vạn Người Chán Ghét Lại Bày Ra Cảnh Tu La