Trong bệnh viện huyện, mùi thuốc sát trùng nồng nặc lan tỏa khắp phòng bệnh.
Trên mặt Hoàng Đại Triều dán băng gạc, mu bàn tay cũng quấn băng gạc dày cộm thấm máu, lúc này thuốc tê đã hết tác dụng, cơn đau ập đến khiến gã nằm trên giường bệnh rên hừ hừ, trong lòng bồn chồn lo lắng không yên.
Dù đã ký bản nhận tội, hứa trả một khoản phí bịt miệng khổng lồ, nhưng gã vẫn sợ Khâu Ý Nùng lật lọng đem chuyện này rêu rao ra ngoài, lại càng sợ bị người ta phát hiện rồi tố cáo sau lưng.
Lúc trước Lý Yến được sắp xếp ở cùng một phòng bệnh, ánh mắt bác sĩ và y tá nhìn họ đầy vẻ khinh bỉ, rõ ràng đã đoán ra quan hệ của hai người, cả hai đều sợ chết, sau khi bình tĩnh lại liền lập tức chia phòng ra ở, ả ta còn đặc biệt chọn một phòng bệnh cách xa nhất.
Đang lúc lòng dạ rối bời, cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Khâu Mộng Nguyên với khuôn mặt u ám bước vào.
"Chuyện này là thế nào? Hôm nay chẳng phải được nghỉ sao? Sao lại lên huyện, rồi còn xảy ra chuyện này nữa?"
Khâu Mộng Nguyên thần sắc lạnh nhạt, giọng nói không nghe ra nhiều cảm xúc, ánh mắt dừng lại trên vết thương băng bó của gã một lát.
Hoàng Đại Triều đã sớm nghĩ sẵn lời giải thích, biểu cảm cũng đã tập dượt trong lòng không biết bao nhiêu lần, tự nhiên thể hiện sự bực bội và phiền muộn vừa đủ.
"Haiz, xui xẻo thật đấy, hôm nay có nhà đồng nghiệp làm tiệc đầy tháng, tôi với một đồng nghiệp khác hẹn nhau đi ăn tiệc, ai ngờ đi ngang qua con hẻm, dãy nhà cũ bên cạnh mái hiên lâu ngày không tu sửa, ngói đột nhiên rơi xuống, còn kéo theo cả sào tre với dây điện, tôi phản ứng hơi chậm không né kịp nên mới bị thương thế này."
Gã nói tránh đi những chỗ nhạy cảm, tuyệt đối không nhắc đến Lý Yến, càng không dám nêu tên đồng nghiệp kia ra.
Khâu Mộng Nguyên lặng lẽ nghe, không nói gì, chỉ gật đầu: "Người không sao là tốt rồi, bác sĩ nói thế nào?"
Hoàng Đại Triều thận trọng quan sát sắc mặt vợ, thấy bà dường như không nghi ngờ gì mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, bàn tay lành lặn còn lại đang nắm chặt cũng thả lỏng ra, "Không có gì đáng ngại, mu bàn tay bị rạch vài mũi khâu xong rồi, truyền xong chai thuốc kháng viêm này là có thể về."
"Ông cứ nằm đấy đi, tôi xuống căng tin mua cơm cho ông." Khâu Mộng Nguyên nói xong liền quay người ra khỏi phòng bệnh.
Thấy bà không hỏi thêm gì, trái tim đang treo ngược của Hoàng Đại Triều mới rơi lại chỗ cũ, gã thầm thở hắt ra một hơi dài.
Khâu Mộng Nguyên đi thẳng đến căng tin bệnh viện, lúc này đúng vào giờ cơm trưa, rất nhiều nhân viên y tế và người nhà bệnh nhân đang xếp hàng mua cơm, bà cũng lặng lẽ xếp hàng sau hai cô y tá.
"Chị ơi, nghe nói phòng khám của chị sáng nay có một đôi 'uyên ương dã chiến' đến, cả hai đều quần áo xộc xệch, đầu rơi máu chảy à?" Cô y tá phía trước hạ thấp giọng nói chuyện.
Cô y tá kia nhỏ giọng đáp lại, bĩu môi đầy khinh bỉ, "Xúi quẩy hết sức, sáng sớm ra đã phải tiếp hai cái đồ không biết xấu hổ, lúc mới được đưa đến, họ bảo là tai nạn, bị ngói rơi trên mái nhà đập trúng, sau mới phát hiện hai người quần áo xộc xệch, cái mụ kia cúc áo còn chẳng thèm cài hẳn hoi, cứ thế phanh ra, toàn là những vết kia..."
Ngói rơi trên mái nhà?
Họ nói chuyện nhỏ tiếng, nhưng Khâu Mộng Nguyên nghe rất rõ, đôi mắt bà trong nháy mắt nheo lại.
"Mụ kia bị nặng hơn, trên đầu bị đập thủng một lỗ, lúc đó bác sĩ Lý bảo khâu có rủi ro, cần người nhà đến ký tên, mụ ta bảo gã đàn ông bị thương cùng là chồng mụ ta."
"Kết quả chị Lưu tìm đến, bảo gã kia ký tên, đúng lúc người thân của gã đang ở trong phòng bệnh, vừa mở miệng đã bóc trần quan hệ bất chính của hai người họ."
"Người thân của gã đàn ông tồi tệ kia hình như là cháu gái của vợ gã, con bé đó xinh lắm, lúc đó định đi báo công an ngay, gọi cô út nó đến bắt gian, gã tồi kia phải quỳ xuống lạy nó, cuối cùng con bé đó nể mặt cô út nó với mấy đứa em họ nên mới không làm rùm beng chuyện này lên."
"Đôi nam tặc nữ tì đó giờ vẫn đang truyền dịch kháng viêm đấy, gã kia bị nhẹ, mu bàn tay bị rạch một đường, lúc đầu bác sĩ Lý sắp xếp cho hai đứa ở cùng một phòng, sau cái mụ đàn bà trơ trẽn kia sợ bị người ta chỉ trỏ nên xin chuyển sang phòng 109 rồi."
Những lời cô y tá trẻ nói, Khâu Mộng Nguyên đều nghe rõ mồn một, tuy họ không nêu tên nhưng bà đã khẳng định chắc chắn đây là đang nói Hoàng Đại Triều.
Khuôn mặt vốn hồng hào tinh anh của bà trong nháy mắt mất sạch huyết sắc, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, trong đôi mắt vốn ôn hòa cuộn trào cơn giận lạnh lẽo, răng hàm nghiến chặt đến phát ra tiếng kêu.
Dù trong lòng đang thịnh nộ tột độ, bà lại không lập tức xông vào phòng bệnh chất vấn, trái lại nhanh chóng khôi phục trạng thái bình thường, như thể chưa từng nghe thấy gì.
Mua đại vài món cơm canh ở căng tin, Khâu Mộng Nguyên đi đến phòng 109 với khuôn mặt u ám, qua khe cửa gỗ, bà nhìn rõ khuôn mặt người đàn bà đầu quấn băng gạc dày cộm kia.
"Hóa ra là ả."
Khâu Mộng Nguyên có quen biết ả, cũng đã gặp vài lần, là nhân viên bán hàng của cửa hàng thuộc Cục Thương nghiệp, dung mạo không có gì nổi bật nhưng vóc dáng khá ổn, miệng lưỡi dẻo quẹo.
Sự thật như một mũi dùi băng, đâm thủng tia hy vọng cuối cùng trong lòng bà.
Khâu Mộng Nguyên chỉ nhìn qua cửa một cái, xác nhận danh tính của ả xong liền không xông vào làm loạn chất vấn, mà lẳng lặng quay người, đi đến bốt điện thoại công cộng trước cổng bệnh viện, bấm một dãy số.
"Alo, tôi đây, giúp tôi làm chút việc, đi làm ngay lập tức."
Giọng Khâu Mộng Nguyên bình tĩnh đến đáng sợ, bà thấp giọng dặn dò vài câu vào ống nghe, lạnh lùng như thể đang xử lý việc của người khác.
Cúp điện thoại xong quay lại phòng bệnh, Khâu Mộng Nguyên đặt hộp cơm lên tủ đầu giường, không hề phục vụ Hoàng Đại Triều ăn cơm, mà kéo ghế ngồi xuống, ánh mắt bình thản nhưng mang theo áp lực vô hình nhìn gã chằm chằm.
"Mộng Nguyên, sao thế bà?"
Hoàng Đại Triều nhìn thấy ánh mắt này của bà, trong lòng bỗng dưng thấy hoảng.
Ánh mắt Khâu Mộng Nguyên lạnh lẽo, giọng nói vẫn như bình thường nhưng ẩn chứa cái lạnh thấu xương, "Hoàng Đại Triều, ông kể lại chi tiết diễn biến vụ tai nạn hôm nay cho tôi nghe một lần nữa."
Trong lòng Hoàng Đại Triều gióng lên hồi chuông cảnh báo, bàn tay dưới chăn run bần bật vì hoảng sợ: "Vừa nãy chẳng phải đã kể rồi sao? Sao bà lại hỏi nữa?"
"Tôi không được hỏi à?"
Khâu Mộng Nguyên khóa chặt ánh mắt vào gã, thấy gã hoảng loạn đảo tròng mắt liên hồi, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào mình, cơn giận bị nén xuống lại bùng lên hừng hực.
"Không, được hỏi chứ."
Mặt Hoàng Đại Triều trong nháy mắt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, gã lặp lại lời giải thích né tránh lúc trước: "Thì là cùng đồng nghiệp đi ăn tiệc đầy tháng nhà một đồng nghiệp khác, bị ngói trên mái nhà đột ngột rơi xuống đập trúng, chuyện chỉ đơn giản thế thôi."
"Đi cùng đồng nghiệp nào? Rồi là đi ăn tiệc đầy tháng nhà đồng nghiệp nào?" Giọng Khâu Mộng Nguyên rất trầm.
"Chút chuyện nhỏ thôi mà, bà hỏi kỹ thế làm gì."
Hoàng Đại Triều bày ra vẻ mặt thiếu kiên nhẫn, còn lý sự cùn: "Tôi khó khăn lắm mới được nghỉ một ngày, mượn cớ đi tụ tập riêng với đồng nghiệp cũng phải báo cáo với bà à? Tôi đi làm suốt ngày, hẹn bạn bè tụ tập, bàn chút việc riêng, việc này đâu có vi phạm pháp luật nào."
Khâu Mộng Nguyên không tranh cãi với gã, cũng không tiếp lời, chỉ dùng ánh mắt lạnh lẽo đối diện với gã.
Hoàng Đại Triều có tật giật mình, dĩ nhiên không chịu nổi ánh mắt này, chưa đầy một giây đã phải cúi đầu nhận thua.
Đề xuất Ngược Tâm: Chàng Thích Biển Xanh, Thiếp Chỉ Thích Chàng