"Bố, trước đây không phải con không liên lạc với gia đình, mà là tình hình đặc thù thôi, nhà chúng ta muốn đổi đời thì phải dựa vào lão Bành, con phải giúp lão làm tốt việc trước đã."
"Chỗ hai trăm mấy đồng này, bố cứ cầm về ứng phó lúc cấp bách, nói khéo với chủ nợ một chút, xin khất thêm ít ngày."
"Bố cũng nói với anh chị dâu một tiếng, bảo họ chịu khó vất vả một chút, tối đa một năm thôi, nhà chúng ta sẽ đổi đời."
"Đợi con bên này vượt qua thử thách chính thức bắt tay vào làm, kiếm được tiền rồi sẽ lập tức giúp gia đình trả nợ, sau đó đón tất cả mọi người tới Kim Lăng định cư, sau này không bao giờ quay về Thượng Hải nữa."
Lão Mạnh lúc này đã hoàn toàn bình tĩnh lại, con gái lớn tuy đã ly hôn với Chủ nhiệm Bành nhưng vẫn chưa đứt hẳn đường dây này, cũng chứng minh bà ta sẽ sớm đông sơn tái khởi.
Chỉ cần bà ta đổi đời, nhà họ Mạnh sẽ nhanh chóng đổi đời theo.
"Được, bố biết rồi."
Lão Mạnh đặt hết hy vọng lên người bà ta, so sánh hai đứa con gái, còn khen bà ta một câu: "Con Nguyệt Thanh đúng là đồ bạch si phế vật, kém chị xa lắm."
"Bố đừng có nhắc tới nó với con, con đã viết bao nhiêu lá thư cho nó, bảo nó là nhà họ Khâu mở y quán làm ăn ở Kim Lăng, giàu nứt đố đổ vách, bảo hai mẹ con nó tới tìm Khâu Ý Nùng, từ chỗ con bé mà tìm đường đổi đời, vậy mà hai mẹ con nó chẳng đứa nào nghe lời con cả."
"Thằng ranh Triệu Thần Quang kia đúng là đồ bạch nhãn lang, còn viết thư mắng con, bảo con không có ý tốt, sau này đoạn tuyệt quan hệ không đi lại với con nữa, con thật sự sắp bị chúng nó làm cho tức chết rồi."
Lão Mạnh trước đây cũng muốn tới tính kế nhà họ Khâu, nhưng nghĩ tới lúc nãy khi rời khỏi y quán, lời Khâu Duy Chân đe dọa mình, liền nắm lấy cánh tay bà ta, lắc đầu nói: "Nguyệt Dao, nhà họ Khâu bên này không dây vào được đâu, trước khi gặp được Ý Nùng thì đừng có nảy sinh ý đồ gì nữa."
"Tại sao?" Mạnh Nguyệt Dao nghi hoặc nhìn ông ta, đây đâu phải phong cách của bố bà ta chứ.
"Bố vừa từ y quán qua đây, trước mặt Khâu Duy Chân nhắc tới Ý Nùng một câu, ông ta liền dùng cổ độc Miêu Cương đe dọa cảnh cáo bố." Lão Mạnh sợ không phải nhà họ Khâu, mà là những thứ khiến người ta kiêng dè của Miêu tộc kia.
Nhà họ Mạnh sống ở huyện cổ nhiều năm, Mạnh Nguyệt Dao đương nhiên cũng đã từng chứng kiến những loại cổ trùng bột độc mang kịch độc kia, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch.
Đúng vậy, sao bà ta lại quên mất nhà họ Khâu có thứ này cơ chứ?
Thấy bà ta nhớ ra rồi, lão Mạnh đanh mặt lại nói: "Trước đây bộ lạc Vu Miêu kia không ít lần ra tay với nhà họ Khâu, nhưng dù có ra tay thế nào cũng không làm gì được nhà họ Khâu, chứng tỏ cổ độc của nhà họ Khâu rất lợi hại. Ngay cả những kẻ hằng ngày chơi với sâu độc rắn độc như họ còn không lo liệu được thì chúng ta xông lên là tự tìm đường chết, e là sẽ bị họ âm thầm giết chết lúc nào không hay."
"Bố, con biết rồi." Giọng Mạnh Nguyệt Dao run run.
"Mẹ con Nguyệt Thanh sống ở nhà họ Khâu nhiều năm, hiểu rõ cổ độc hơn chúng ta, chúng nó chắc chắn là sợ, sợ Khâu Duy Chân trả thù chúng nó, âm thầm ra tay với chúng nó nên mới không dám tới Kim Lăng đấy." Lão Mạnh tự mình suy đoán.
Mạnh Nguyệt Dao bình tĩnh lại suy nghĩ kỹ, thấy ông ta nói cũng có lý, "Bố, con biết rồi, tạm thời chúng ta đều không đi chọc vào nhà họ Khâu, cố gắng ít tới y quán thôi."
"Ngoài ra, con nghe ngóng được Khâu Ý Nùng đang làm việc ở bệnh viện Kim Lăng, chỉ là không rõ là bệnh viện nào. Với lại, con bé đã kết hôn rồi, chắc là gả vào gia đình cán bộ, quay đầu lại sau khi chúng ta định cư ở đây rồi sẽ từ từ điều tra, không vội vã một lúc này đâu."
"Được, cứ trả hết nợ trong nhà đã, những chuyện khác sau này hãy nói."
Lão Mạnh nhét tiền vào túi, giọng nói lại dịu đi đôi chút, "Nguyệt Dao, mẹ chị vừa mới chôn cất, chị có muốn theo bố về một chuyến không?"
"Bố, bố cứ về trước đi, con bên này cần phải xin nghỉ, phải được phê duyệt mới đi được."
"Hai chúng ta đừng cùng lúc quay về, lũ chủ nợ kia chắc chắn đang canh chừng ở nhà, nếu con về mà bị chúng giữ lại, đến lúc đó ảnh hưởng đến việc làm ăn của lão Bành thì hỏng bét."
"Bây giờ bố đã biết đơn vị công tác và chỗ ở của con rồi, sau này chúng ta liên lạc qua thư từ."
Lão Mạnh suy nghĩ một chút, bà ta nói cũng có lý, liền gật đầu: "Được, vậy bố ở lại đây một đêm, ngày mai sẽ về."
Nói xong, lại dặn dò bà ta: "Nguyệt Dao, chị phải khẩn trương lên một chút, trong nhà không đợi được lâu đâu. Phía Chủ nhiệm Bành, chị cũng phải cố gắng thể hiện, sớm giành được sự tin tưởng của lão ta, có chuyện gì cần gia đình phối hợp, hoặc cần nghe ngóng tin tức ở Thượng Hải thì chị cứ việc nói."
"Vâng."
Cuối cùng cũng trấn an được ông ta, trong lòng Mạnh Nguyệt Dao thầm thở phào nhẹ nhõm.
Còn về sau này, cứ đi bước nào hay bước nấy vậy.
Bà ta bây giờ đã lộ rõ thân phận là người trên thuyền của Chủ nhiệm Bành, người nhà ngoại sau này có ép bà ta làm việc đưa tiền cũng phải cân nhắc một chút, nếu ép quá mức ảnh hưởng đến việc làm ăn của Chủ nhiệm Bành thì hậu quả đó họ cũng không gánh nổi.
"Bố, mọi người đừng có chiều chuộng Thiên Tứ quá mức nữa, lúc nãy con nói những lời khó nghe, bố nghe xong có lẽ không vui nhưng con nói thật đấy."
"Bây giờ mẹ đi rồi, bố cũng sẽ có ngày rời đi, thời gian có thể che chở cho nó không còn nhiều đâu, nó mà cứ khốn nạn không hiểu chuyện như thế này thì nhà họ Mạnh thật sự sẽ tiêu tùng trong tay nó đấy."
"Thiên Dương đầu óc tuy cũng thông minh nhưng dù sao cũng là em, trong nhà rốt cuộc vẫn phải dựa vào Thiên Tứ là anh cả để chống đỡ."
Lần này bà ta nói chuyện không còn gắt gỏng như trước nữa, lão Mạnh cũng nghe lọt tai, thở dài nói: "Bố biết rồi, chúng ta vẫn luôn tìm nó nhưng không biết nó đã đi đâu, đợi nó về bố nhất định sẽ giáo dục nó thật tốt."
"Chao ôi, nó mà có được một nửa tâm cơ của thằng ranh Triệu Thần Quang kia thì nó cũng đã chống đỡ được gia đình rồi."
Mạnh Nguyệt Dao trong đầu toàn nghĩ đến cháu nội cháu ngoại, tuyệt nhiên không nhớ tới hai đứa con trai mình sinh ra, hoàn toàn không biết hai đứa con trai của bà ta còn ưu tú xuất sắc hơn cháu nội cháu ngoại nhiều.
Nói đến đứa cháu ngoại kia, lão Mạnh nheo mắt lại: "Nguyệt Dao, chị nói xem Triệu Trường An có để lại cho chúng nó một đường lui không?"
"Bố, bố hỏi thế đúng là thừa thãi, Triệu Trường An chỉ có mỗi một đứa con trai này, đương nhiên sẽ để lại tài sản cho nó rồi."
Mạnh Nguyệt Dao dùng ngón chân cũng đoán ra được điểm này, bĩu môi nói: "Nguyệt Thanh đúng là đồ phế vật ngu ngốc, chẳng biết cái gì cả, tiền Triệu Trường An để lại tuyệt đối không đưa cho nó, chắc chắn nằm trong tay thằng ranh kia rồi."
"Chúng ta trước đây đối xử với nó tốt như thế, bây giờ nhà gặp chuyện nó chạy nhanh nhất, bán nhà xong là chuồn luôn, đúng là đồ bạch nhãn lang mà."
Lão Mạnh hễ nghĩ đến chuyện này là lại tức, nghiến răng nghiến lợi nói: "Bố cứ về một chuyến đã, qua hai ngày nữa sẽ đi tìm mẹ con chúng nó, dù thế nào cũng phải moi được ít tiền từ tay nó, như vậy anh trai chị mới bớt được chút việc nặng."
Đối với việc người nhà ngoại đi tìm rắc rối cho Triệu Thần Quang, Mạnh Nguyệt Dao rất đỗi vui mừng, "Thằng ranh này năm nay tốt nghiệp trung cấp, sắp sửa được phân công tác rồi, bố có đi thì đi sớm một chút, tốt nhất là đi theo suốt, đợi công việc của nó ổn định, chỗ ở của mẹ con nó định xong rồi hãy quay về Thượng Hải."
"Được."
Lão Mạnh cũng nghĩ như vậy, đầu óc đang vận hành thần tốc, nghĩ xem nên làm thế nào để vắt thêm chút dầu từ chỗ đứa con gái út.
Hai cha con ở trong ký túc xá chật hẹp bàn định xong những chuyện này, lão Mạnh trước đó tuy đã dùng thuốc nhưng cơ thể vẫn còn đôi chút khó chịu, buổi tối liền ở lại chỗ Mạnh Nguyệt Dao.
Ở lại Kim Lăng một đêm, ngày hôm sau ông ta liền ngồi xe lửa quay về Thượng Hải.
Ông ta tuổi cao lại bôn ba đi về, vừa về đến nhà là lại phát bệnh phát sốt, đợi đến khi cơ thể hồi phục hẳn, lập tức chạy tới trường của Triệu Thần Quang thì cậu đã nhận xong bằng tốt nghiệp, dẫn theo Mạnh Nguyệt Thanh rời khỏi thành phố này rồi.
Vì chuyện của Triệu Trường An, Triệu Thần Quang không được phân công tác, cậu chỉ có thể tự mình đi tìm việc làm, phía nhà trường cũng không đăng ký nơi đến của cậu, cho nên lão Mạnh đã bị hụt một chuyến.
Đề xuất Cổ Đại: Kẻ Ác Độc Vạn Người Chán Ghét Lại Bày Ra Cảnh Tu La